Một con gà trống đang kiếm thức ăn ngoài ruộng với bầy gà mái. Nó bắt được một viên ngọc quý, rồi than với viên ngọc rằng: “Nếu không phải là ta mà là chủ nhân ngươi tìm thấy ngươi thì ông sẽ vô cùng nâng niu ngươi, còn ta tìm được ngươi cũng chẳng có chỗ nào mà dùng. Với ta thì cho dù được mọi thứ ngọc quý trên thế gian này cũng chẳng bằng có được một hạt lúa.”
Chuyện này ý nói những thứ mình cần mới thực là những thứ quý giá.
Truyện 110. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9. Xưa thôn Cưu-đà-phiến ở nước Già-mặc có bà mẹ già chỉ có đứa con trai một. Đứa con ấy bột nghịch, không tu nhân hiếu, vì tức mẹ mình mà thẳng tay đánh mẹ một trận. Cùng hôm đó nó ra ngoài, giữa đường gặp cướp, bị cướp chặt đứt một cánh tay. Tội bất hiếu quả báo hiện tiền tức thì, khổ thống như vậy. Sau chịu khổ địa ngục kể không xiết. Văn 雜寶藏經第9卷 https://tripitaka.cbeta.org
Comments
Post a Comment