Đây là kinh số 215 trong quyển 4 của Đại Chính Tân Tu Đại Tại Kinh, do thầy Pháp Cự 法炬 đời Tây Tấn dịch ra Hán Văn. Nguyên văn chữ Hán kinh này lưu tại http://www.cbeta.org/result/normal/T04/0215_001.htm Phật Dạy Kinh Ví Dụ Đàn Trâu Tôi nghe như vầy. Lúc đó Bà-già-bà [1] đang ở trong vườn Kì Thụ Cấp Cô Độc tại thành Xá Vệ. Lúc ấy Thế Tôn nói với các tu sĩ thí dụ này. Có một bầy trâu tính tình hiền lành, tới một nơi kia để tìm cỏ tươi, nước mát mà ăn uống . Lúc ấy có một con lừa nghĩ như vầy. ‘Bầy trâu này tính tình hiền lành, tới chỗ kia tìm cỏ tươi, nước mát mà ăn uống. Mình cũng bắt chước chúng để có cỏ tươi và nước mát.’ Nghĩ vậy rồi con lừa ấy nhập vào bầy trâu, chạy nhảy lẫng cẫng, xúc nhiễu bầy trâu ấy. Nó cũng bắt chước trâu rống vang, nhưng không đổi được giọng của nó. ‘Ta cũng là trâu, ta cũng là trâu.’ Bầy trâu kia húc nó chết rồi bỏ mà đi. Chuyện này cũng như thế. Có một vị tu sĩ không chịu tu tập để trừ ác pháp, không phải là sa-môn mà nhận mình là sa-môn. Không tu...
lưu giữ những kinh, truyện tôi dịch