Skip to main content

Kinh Ví Dụ Đàn Trâu

Đây là kinh số 215 trong quyển 4 của Đại Chính Tân Tu Đại Tại Kinh, do thầy Pháp Cự 法炬 đời Tây Tấn dịch ra Hán Văn. Nguyên văn chữ Hán kinh này lưu tại http://www.cbeta.org/result/normal/T04/0215_001.htm


Phật Dạy Kinh Ví Dụ Đàn Trâu

Tôi nghe như vầy. Lúc đó Bà-già-bà[1] đang ở trong vườn Kì Thụ Cấp Cô Độc tại thành Xá Vệ. Lúc ấy Thế Tôn nói với các tu sĩ thí dụ này. Có một bầy trâu tính tình hiền lành, tới một nơi kia để tìm cỏ tươi, nước mát mà ăn uống. Lúc ấy có một con lừa nghĩ như vầy. ‘Bầy trâu này tính tình hiền lành, tới chỗ kia tìm cỏ tươi, nước mát mà ăn uống. Mình cũng bắt chước chúng để có cỏ tươi và nước mát.’ Nghĩ vậy rồi con lừa ấy nhập vào bầy trâu, chạy nhảy lẫng cẫng, xúc nhiễu bầy trâu ấy. Nó cũng bắt chước trâu rống vang, nhưng không đổi được giọng của nó. ‘Ta cũng là trâu, ta cũng là trâu.’ Bầy trâu kia húc nó chết rồi bỏ mà đi. Chuyện này cũng như thế.

Có một vị tu sĩ không chịu tu tập để trừ ác pháp, không phải là sa-môn mà nhận mình là sa-môn. Không tu tập hạnh lành mà nói là có tu tập hạnh lành. Cũng không học rộng, đầy dẫy tà kiến, uy nghi không đầy đủ. Vị ấy lai vãng [trong tu viện], lúc ngửa mặt lúc cúi đầu, không chịu cởi bỏ y bát. Tới lúc không thể kéo dài sự thọ nhận áo sống, đồ ăn thức uống, ghế ngồi giường nằm và các thứ thuốc tẩy trừ bệnh tật được nữa, vị ấy thấy có nhiều tu sĩ khác tinh tiến tu tập pháp lành, ở trong hàng sa-môn thì thành tựu hạnh của sa-môn, tu phạm hạnh, đa văn bác học. Nhờ tu thiện pháp mà các vị ấy uy nghi đầy đủ, đi đứng, cúi ngẩng, mặc áo, bưng bát đều không vượt ngoài lễ tiết. Các vị ấy được thọ nhận áo sống, đồ ăn thức uống, ghế ngồi giường nằm và các thứ thuốc tẩy trừ bệnh tật. Thấy như vậy, vị tu sĩ ác hạnh mới nghĩ như vầy, ‘các vị ấy tinh tiến tu thiện pháp, ở trong hàng sa-môn thì thành tựu hạnh của sa-môn, tu phạm hạnh thì thành tựu phạm hạnh, uy nghi đầy đủ, đi đứng cúi ngẩng mặc áo bưng bát đều hoàn bị. Các vị ấy được thọ nhận áo sống, đồ ăn thức uống, ghế ngồi giường nằm và các thứ thuốc tẩy trừ bệnh tật, không thiếu thốn thứ chi. Nay mình cũng nhập vào ở với họ sẽ được thọ nhận áo sống, đồ ăn thức uống, ghế ngồi giường nằm và các thứ thuốc tẩy trừ bệnh tật.’

Nghĩ vậy rồi vị tu sĩ tu ác pháp kia, kẻ không có hạnh sa-môn mà nhận là sa-môn, không có phạm hạnh mà nhận là tu phạm hạnh, vị sa-môn có tà kiến ấy nhập vào trong đoàn tu sĩ tinh tiến, rồi bắt chước uy nghi lễ tiết, đi đứng, cúi ngẩng, mặc áo bưng bát đều như các tỉ-khưu đạo hạnh, tinh tiến tu thiện pháp kia. Rồi người ấy cũng xưng rằng, ‘Tôi là sa-môn, tôi là sa-môn.’ Lúc ấy các tỉ-khưu thánh thiện kia đều biết rõ rằng người này không tu hành mà nói là tu hành, không phải là hàng sa-môn mà nói là sa-môn, không chịu tu phạm hạnh mà nói là tu phạm hạnh, không học rộng lại đầy dẫy tà kiến. Các vị ấy mới tống xuất người kia ra khỏi giáo đoàn. ‘Anh mau ra khỏi đây, chớ có ở với chúng tôi.’

Bầy trâu tính tình hiền lành xua đuổi con lừa kia thế nào, thì các tỉ-khưu cũng làm như vậy. Không phải là sa-môn, không phải là bà-la-môn, những người ấy phải bị trục xuất. Các sa-môn thiện hạnh, các bà-la-môn thiện hạnh nên ghi nhớ và tụng trì cho kĩ điều ấy. Các tỉ-khưu hãy nghĩ như thế.

Lúc ấy chư tỉ-khưu nghe Bụt nói như thế đều hoan hỉ phụng hành.



[1] 婆伽婆】(術語)Bhagavat. Một danh hiệu của Bụt, trong kinh thường dịch là Thế Tôn(世尊)



Comments

Popular Posts

58. Vợ Chồng Trưởng Giả Tạo Tác Phù Đồ Sau Sanh Lên Trời

Truyện 58. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 5  Nước Xá-vệ có vị trưởng giả hay xây phù đồ và tăng phường, trưởng giả bị bệnh, mệnh chung sanh lên cõi trời Tam Thập Tam. Người vợ thương nhớ chồng, sầu ưu khổ não, vì thương nhớ nên giữ gìn phù đồ và tăng phường như lúc chồng còn sống. Người chồng ở trên trời tự quán sát, “Mình nhờ nhân duyên chi sanh lên cõi trời này?” Biết là nhờ công đức tạo tác tháp tự mà đắc sanh lên trời. Thấy thân mình là thân nhà trời, tâm sanh hoan hỉ, thường niệm tháp tự. Dùng thiên nhãn xem tháp tự của mình tạo nay ai chăm. Liền thấy vợ mình ngày đêm nhớ chồng, ưu sầu khổ não, lại vì chồng mà tu trị tháp tự. Người chồng niệm, “Vợ mình đối với mình có công đức rất lớn, nay phải xuống đó hỏi thăm an ủi.”  Liền từ trời giáng xuống bên vợ, nói vợ: “Em ưu sầu quá, do trong lòng nhớ anh.” Vợ hỏi, “Ông là ai mà khuyến gián tôi.” Đáp, “Anh là chồng em đây, nhờ nhân duyên xây tăng phường và tháp tự mà đắc sanh lên trời Tam Thập Tam, thấy em tinh cần chăm sóc tháp tự nên...

108. Tế Thần Cây

Truyện 108. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có ông già, nhà cự phú, rất thích ăn thịt nên bày cách dối gạt, chỉ một cây đầu ruộng nói bầy con rằng “Gia nghiệp ta sở dĩ hài hòa, phú túc là nhờ ân phúc thần cây này, nay các con nên bắt dê trong bầy để tế thần ấy.” Con ông ấy theo lời cha dạy liền giết dê cúng báo ơn cây ấy, dưới gốc cây còn lập am tế trời. Người cha về sau thọ tận mệnh chung, bị hành nghiệp truy bức, sanh về trong bây dê nhà mình. Gặp lúc con mình muốn tế thần cây nên bắt một con dê, bắt phải cha mình, đem đi định giết. Dê bèn cười be be mà nói rằng, “Cây này nào có thần linh. Ta thời trước do ham ăn thịt nên gạt các con tế cây, rồi cùng các con ăn thịt này. Nay đền tội ác, tự mình phải chịu trước tiên.” Lúc ấy có một la-hán đi tới khất thực, thấy người cha quá cố chịu thân dê, nên cho người con trưởng mượn đạo nhãn để tự quan sát, mới biết đó là cha mình, trong lòng ôm mối áo não, liền hủy thần cây, sám hối tội quá và bắt đầu tu phúc, chẳng còn sát sanh nữa. Văn ...

109. Người đàn bà chán dục xuất gia

Truyện 109. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có người đàn bà đẹp tuyệt trần, xuất gia tu theo pháp của ngoại đạo. Có người nói, “Dung nhan như vậy thời ở tục chứ vì sao xuất gia?” Bà đáp, “Như tôi hôm nay không phải là không đẹp, chẳng qua mới đây chán ghét dâm dục nên xuất gia. Lúc tôi còn tại gia nhờ đẹp mà sớm có thân phận, còn trẻ đã sinh con trai. Con tôi lớn lên khôi ngô không ai bằng, tự nhiên hóa ra tiều tụy như người có bệnh. Tôi hỏi vì sao bệnh thời nó không chịu đáp, hỏi mãi không thôi nó bất đắc dĩ nói, “Con không nói là vì sợ không toàn mạng, chừ nói ra đây thời chẳng còn mặt mũi chi nữa.” Rồi nó nói, “Con muốn dâm dục với mẹ, vì không được nên sinh bệnh.” Mẹ liền nói, “Tự cổ chí kim đời nào có chuyện đó?” Rồi tự nhủ, “Nếu mình không chìu thời chết mất con, nay đành phải nghịch đạo mà giữ mạng nó.” Bèn kêu đứa con lại cho nó thỏa lòng dục. Đứa con kéo lên giường thời mặt đất nứt toác, nó đang sống rớt thẳng xuống dưới, tôi kinh bố quá, đưa tay ra kéo, bắt được tóc nó. T...

107. Cầu Làm Thiên Chủ

Truyện 107. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Ngày xưa có một bà-la-môn thờ Trời Ma-thất, ngày đêm phụng sự. Trời ấy hỏi, “Ông cầu chi?” Bà-la-môn đáp, “Tôi cầu làm chủ tế trời.” Trời nói, “Nhà kia có bầy trâu, ông tới hỏi con đi đầu đàn ấy.” Liền theo lời của trời, tới hỏi trâu ấy, “Ngươi nay lấy chi làm khổ, lấy chi làm sướng?” Trâu liền đáp, “Khổ cùng cực, hai bên sườn bị ép, củi nặng oằn lưng, kéo khung giá, chở xe nặng mà không được nghỉ.” Người ấy lại hỏi, “Ngươi vì nhân duyên chi mà chịu thân trâu này?” Trâu liền đáp, “Tôi trước làm thiên chủ, phóng túng làm xằng, xài xể đồ tế trời, mệnh chung làm trâu, chịu khổ não này.” Nghe lời ấy rồi liền trở về nhà trời. Trời hỏi, “Ông nay còn muốn làm thiên chủ nữa không?” Bà-la-môn đáp, “Tôi thấy việc đó, thật không dám làm thiên chủ.” Trời nói, “Người ta làm thiện ác thì tự mà chịu lấy quả báo của việc mình làm.” Bà-la-môn sám hối sai lầm của mình, quay về tu các thiện hạnh.   Văn    雜寶藏經第2卷 https://tripitaka.cbeta.org