Bóng Phật Che Bồ Câu Lúc ấy Phật ở tinh xá Kì-hoàn, một hôm kinh hành sau giờ ngọ, có Xá-lợi-phất đi theo. Có con chim ưng đuổi theo một con bồ câu, bồ câu bay tới đậu bên cạnh Phật. Phật đi ngang qua, bóng Phật phủ xuống con bồ câu, thân nó yên ổn, sợ hãi liền dứt, không kêu một tiếng. Đến lúc bóng Xá-lợi-phất đi qua, thì bồ câu kêu lên, kinh hãi như lúc đầu. Xá-lợi-phất bạch Phật, “Thân Phật với thân tôi đều đã dứt sạch tam độc, vì sao bóng Phật che thân bồ câu thì chim thấy an tĩnh, không hề sợ hãi; mà bóng tôi đi ngang qua thì chim lại kêu lên, kinh hoảng sợ hãi như trước?” Phật đáp: “Vì trên thân của ông tập khí của ba thứ độc vẫn chưa hết, nên bóng của ông không trừ được sợ hãi. Ông quán nhân duyên đời trước xem con bồ câu này đã làm bồ câu bao lâu rồi?” Xá-lợi-phất tức thì nhập tam-muội túc mệnh minh, thấy con chim ấy chịu thân bồ câu không phải một, hai, ba đời, mà tới tám vạn đại kiếp thường làm bồ câu, trước đó nữa ra sao thì không biết được. Xá-lợi-phất xuất định, thưa Phật,...
lưu giữ những kinh, truyện tôi dịch