Skip to main content

Posts

Showing posts with the label Chuyện nhà Phật

Bóng Phật Che Bồ Câu

Bóng Phật Che Bồ Câu Lúc ấy Phật ở tinh xá Kì-hoàn, một hôm kinh hành sau giờ ngọ, có Xá-lợi-phất đi theo. Có con chim ưng đuổi theo một con bồ câu, bồ câu bay tới đậu bên cạnh Phật. Phật đi ngang qua, bóng Phật phủ xuống con bồ câu, thân nó yên ổn, sợ hãi liền dứt, không kêu một tiếng. Đến lúc bóng Xá-lợi-phất đi qua, thì bồ câu kêu lên, kinh hãi như lúc đầu. Xá-lợi-phất bạch Phật, “Thân Phật với thân tôi đều đã dứt sạch tam độc, vì sao bóng Phật che thân bồ câu thì chim thấy an tĩnh, không hề sợ hãi; mà bóng tôi đi ngang qua thì chim lại kêu lên, kinh hoảng sợ hãi như trước?” Phật đáp: “Vì trên thân của ông tập khí của ba thứ độc vẫn chưa hết, nên bóng của ông không trừ được sợ hãi. Ông quán nhân duyên đời trước xem con bồ câu này đã làm bồ câu bao lâu rồi?” Xá-lợi-phất tức thì nhập tam-muội túc mệnh minh, thấy con chim ấy chịu thân bồ câu không phải một, hai, ba đời, mà tới tám vạn đại kiếp thường làm bồ câu, trước đó nữa ra sao thì không biết được. Xá-lợi-phất xuất định, thưa Phật,...

Quỷ Bức Thiền Sư

Quỷ Bức Thiền Sư  Xưa có thiền sư hiệu là Quỷ Bức. Một hôm sư kiết-già trên một cây cầu, hốt nhiên nghe có lũ quỷ nói với nhau. “Hôm nay có người làm quỷ thay tau.” Mấy tên kia hỏi lại, “Ai mà thay cho mày?” Đáp, “Hễ thấy ai đội mũ sắt thì đó là đứa thế thân cho tau.” Đến chiều thì trời mưa. Trên bờ có người đội một cái nồi sắt xuống sông rửa chân. Sư vội chận người đó lại nói cho biết cớ sự. Người kia liền quay lui.  Quỷ tức giận thốt, “Ở đâu ra tên đầu trọc phá đám này? Nhất định tau không tha.” Lũ quỷ liền vây lấy sư, chưa kịp sát hại thì sư tức thì nhiếp tâm nhập định. Lũ quỷ lấy làm quái, “Răng chỉ có cái tháp, tên hòa thượng đi mô mất rồi?” Lát sau, lũ quỷ bỏ đi. Hòa thượng nghĩ bụng, “Quỷ đi hết rồi.” Lũ quỷ tụ lại, reo lên, “Đây rồi, đây rồi.” Sư liền nhiếp tâm nhập định. Quỷ lại kêu, “Răng không thấy nữa.”  Ba lần nhập định rồi xuất định như thế thì tăng nhân đại ngộ. [Nhờ bị lũ quỷ bức bách mà thành tựu đạo nghiệp, nên được] người thời đó xưng là Quỷ Bức Thiền S...

Bà Già Có Ma Thuật

Hôm đó A-nan vô thành khất thực, cùng lúc có người nữ con nhà ma thuật đi lấy nước. Cô gái thấy A-nan mặt mày khôi ngô thì trong lòng nảy sinh tình ý. Về nhà thưa mẹ: ‘Ngoài kia có đồ đệ của Cù Đàm, mẹ bắt về cho con đi.’ Người mẹ gọi lũ quỷ lâu nay phụng sự lên, kêu đi mê hoặc A-nan. A-nan lạc vào nhà kia lúc nào không hay. Người mẹ có ma thuật ấy nói A-nan: ‘Nay đem con gái gả cho chú, không được ra khỏi đây đa.’ A-nan đáp: ‘Tôi không theo ý bà được.’ Bà già có ma thuật ấy hóa hiện ra một cái hố lửa, dọa A-nan: ‘Muốn bị lửa thiêu hay muốn lấy con gái ta?’ A-nan sợ hết hồn. Lúc ấy Phật từ xa thõng tay tới xoa đầu A-nan. Lũ quỷ của nhà ma thuật thấy tay Phật từ trong không trung thõng xuống, uy thần vô lượng, thì tranh nhau chạy tán loạn, va trúng bà già bùa phép khiến bà rớt xuống hố lửa. Thân thể bà bị cháy bỏng, nhưng may thoát chết. A-nan về lại chỗ Phật liền. Sau hôm đó bà già ma thuật kêu lũ quỷ lại trách cứ: 'Bọn bay không làm cho đệ tử ông Cù-đàm mê hoặc được thì thôi, sao...

Rồng Đòi Ăn Tim Khỉ

Lúc ấy chư tì-khưu lại bạch Phật rằng: ‘Thật hi hữu Thế Tôn! Thật bất khả tư nghị. Ma vương Ba-tuần uy thế tự tại, thống trị dục giới, nhiều loài bị mê hoặc, vẫn không động được chỗ ngồi này của Phật.’ Chư tì-khưu nói vậy xong, Phật đáp: ‘Tì-khưu các ông nên biết, không phải hôm nay ma vương Ba-tuần mới dùng uy thế mê hoặc ta, quá khứ cũng như vậy, không lừa được ta.’ Lúc ấy chư tì-khưu liền bạch Phật rằng: ‘Thiện tai, Thế Tôn. Việc ấy như thế nào? Nguyện nói ra cho chúng tôi được rõ.’ Phật kể chư tì-khưu: ‘Ta nhớ rất xưa, trong biển lớn có con rồng lớn, vợ nó đang mang thai bỗng dưng thấy muốn ăn tim khỉ. Vì nhân duyên đó mà mẫu long gầy yếu, quằn quại, lo sợ bất an. Lúc ấy đại long thấy thân thể vợ gầy yếu, kém sắc hỏi: ‘Phu nhân, em đau chi? Muốn ăn chi? Ta không nghe em đòi đồ ăn, vì sao như thế?’ Mẫu long im lặng không nói. Chồng nó lại hỏi: ‘Em vì sao không nói?’ Vợ đáp chồng: ‘Anh nếu thỏa tâm nguyện em, em sẽ nói cho nghe, nhược bằng không em việc chi phải nói.’ Chồng đáp rằn...

Chuyện Tôn Giả Chất Đa Thủ

Chuyện bắt đầu ở Thành Xá-Vệ, có một người chăn trâu trẻ lạc mất một con, đi tìm khắp rừng mất nguyên buổi sáng, tới trưa mới tìm ra. Dắt trâu về nhập bầy xong, người chăn trâu khát cổ họng, bụng cồn cào nên tìm tới một tự viện trong rừng, đảnh lễ chư sư xong, ngồi ra một bên. Các tì-khưu thấy bộ dạng đói khát, nói với anh: ‘Chàng trai, trong thùng còn ít cơm rau, đi ăn đi!’. Thời Phật, nhờ uy đức giáo hóa của Phật mà thí chủ thường bố thí Phật và chúng tì-khưu xuất gia, nhờ vậy mà chúng tì-khưu có đầy đủ gạo cơm, cà-ri, và đồ ăn các loại. Người chăn trâu trẻ tuổi kia hôm đó được một bữa no. Cơm xong chàng quay ra cảm ơn các tì-khưu rồi hỏi: ‘Các vị tôn giả hôm nay đi khất thực chỗ nào?’ ‘Đâu có đâu, ưu-bà-tắc, như mọi ngày thôi.’ Người chăn trâu nghĩ bụng: ‘Ta ngày đêm làm lụng mà chưa hề được đồ ăn ngon và nhiều như thế! Sống tại gia có chi hay chơ, chẳng bằng xuất gia!’ Nghĩ vậy bèn đem ý nguyện xuất gia trình các thầy. Các tì-khưu đáp: ‘Thiện tai, ưu-bà-tắc, hoan nghênh anh gia nhậ...