Tạp A Hàm, Kinh thứ 406 Tôi nghe như vầy: Lần ấy Phật ở lại giảng đường Trùng Các bên cạnh ao Di-hầu. Một hôm Thế Tôn nói với các tì-khưu: - Giả sử đại địa đều biến thành biển lớn hết, có một con rùa mù thọ vô lượng kiếp, trăm năm mới nổi một lần. Trên biển có khúc gỗ, giữa có cái lỗ, khúc gỗ ấy theo sóng gió trôi dạt khắp đông tây. Rùa mù trăm năm mới nổi một lần có khi nào chui đầu vào cái lỗ đó không? A-nan bạch Phật: - Không thể được, Thế Tôn! Vì sao vậy? Rùa mù kia nếu nổi ở phía đông, thì khúc gỗ có thể theo gió dạt ở tây, hoặc nam hoặc bắc, cứ tránh nhau quanh bốn phương như thế hẳn không thể gặp được. Phật bảo A-nan: - Rùa mù với khúc gỗ nổi tuy xa lìa nhưng có lúc còn gặp nhau, chứ phàm phu ngu si trôi nổi trong năm đường nhất thời có được thân người là rất khó có. Vì sao vậy, chúng sinh không hành nghĩa, không hành pháp, không hành thiện, không theo chân thật, luân phiên sát hại nhau, mạnh hiếp yếu, tạo vô số ác nghiệp. Vì vậy mà tì-khưu, ai chưa khế ngộ tứ ...
lưu giữ những kinh, truyện tôi dịch