Dụ 26. Tạp Thí Dụ Kinh T0207 Xưa có con rắn đầu và đuôi nó tự tranh nhau. Đầu nói đuôi, ‘Tau quan trọng.’ Đuôi nói đầu, ‘Tau cũng quan trọng.’ Đầu đáp, ‘Tau có tai nghe, có mắt nhìn, có miệng ăn, lúc đi luôn đi đầu, vì vậy mà tau phải hơn mầy. Mầy không có những khả năng đó chớ nên đòi hơn.’ Đuôi đáp, ‘Tao cho mầy đi thì mầy mới đi được, nếu tao quấn thân cây ba vòng, ba ngày không buông ra thì đầu không đi kiếm ăn được, đói gần chết.’ Đầu nói với đuôi, ‘Mầy buông ra, cho mày hơn.’ Đuôi nghe nói vậy liền thả ra. Đầu lại biểu đuôi, ‘Mầy hơn cho mầy đi đầu luôn.’ Đuôi ra phía đầu đi trước, chưa được bao xa thì rớt xuống hố lửa mà chết. Chuyện này dụ cho tăng đoàn kia có những vị thượng thủ đạo hạnh cao lại am thục kinh luật có khả năng quyết đoán giới luật, nhưng ở dưới hậu bối không chịu thuận tòng. Thượng tọa không quản chế được, đành nói với kẻ dưới: ‘Cho mầy tùy ý.’ Phạm sự bất thành, cả hai đều rơi vào phi pháp, dụ cho con rắn rơi vào hố lửa. Văn 昔有一蛇頭尾自相與諍,頭...
lưu giữ những kinh, truyện tôi dịch