Skip to main content

TỬ NGƯ LUẬN CHIẾN

TỬ NGƯ LUẬN CHIẾN(*)

Quân Sở đánh Tống để cứu viện Trịnh. Vua Tống là Nhượng Công nghinh chiến. Đại Tư Mã là Công Tôn Cố ngăn cản, ‘Trời phế nhà Thương đã lâu, nay bệ hạ đòi vực dậy, [trái mệnh trời] trời không dung thứ.’ [Nhượng Công] không chịu nghe.

[Quân Tống] với quân Sở giao chiến ở bến Hoằng Thủy. Khi quân Tống hàng ngũ đã chỉnh tề thì quân Sở vẫn chưa qua sông. Đại Tư Mã thúc, ‘Chúng đông mà ta ít, thừa lúc chúng chưa qua sông, xin đại vương cho đánh.’ Nhượng Công đáp, ‘Không đánh được’. [Khi quân Sở] đã vượt sông nhưng thế trận chưa thành, [Đại Tư Mã] lại thúc đánh. Nhượng Công bác, ‘Chưa đánh được’. [Đợi cho quân Sở] bày trận xong mới đánh. Quân Tống đại bại. Nhượng Công bị thương ở đùi. Binh sĩ bị giết sạch.

Người trong nước oán Nhượng Công. Nhượng Công biện hộ, ‘Quân tử không đánh bồi người đã bị thương, không bắt [tù binh] người đã hai thứ tóc. Phép nhà binh ngày xưa không ép người vào hiểm ải[1]. Quả nhân tuy là kẻ vong quốc còn sót lại cũng không tiến binh đánh khi đối phương chưa bày thế trận[2].’

[Công Tôn Cố tên chữ là] Tử Ngư đáp, ‘Chủ công chưa biết tranh chiến. Kẻ địch cường bạo bị kẹt ở nơi hiểm ác lại chưa bày kịp thế trận, đó là trời giúp ta. Ép mà đánh thì có chi đánh không được? Còn chi nữa mà sợ đánh không được chớ! Chưa kể mình đang tranh cường với kẻ mạnh, cho dù là già cả, bắt được thì cứ bắt, cần gì phải biết trên đầu nó có hai thứ tóc? Nêu cao sỉ nhục [chiến bại], huấn luyện chiến đấu chẳng qua là để giết giặc. [Giặc] bị thương mà chưa chết, sao không bồi cho nó chết? Thương kẻ địch trọng thương chẳng bằng ngay từ đầu đừng đánh, thương đứa hai thứ tóc chẳng bằng khuất phục nó.

Cầm ba quân hơn nhau ở chỗ biết tận dụng lợi thế, gõ phèng la đánh trống nói cho cùng là để chấn tác dũng khí. Thời cơ đến mà [chủ công] biết dùng, thì đã dồn quân giặc vào hiểm ải mà đánh úp nó. [Nếu chủ công hiểu] tiếng cổ vũ vang rền kích dương chí khí sĩ tốt thì hẳn đã phát trống lệnh[3] khi quân địch còn đang nháo nhác.



(*) lời giới thiệu viết trên facebook

[1] Biện hộ cho cái phủ quyết ‘không đánh được’ khi quan Tư Mã thúc đánh quân Sở chưa qua sông hết.

[2] Biện hộ cho cái phủ quyết định ‘chưa đánh được’.

[3] Phép hành quân thời xưa hễ phát lệnh bằng kim khí (như phèng la) thì thoái, bằng trống thì tiến.

nguyên văn

楚人伐宋以救鄭。宋公將戰。大司馬固諫曰:“天之棄商久矣,君將興之,弗可赦也已。”弗聽。及楚人戰於泓。宋人既成列,楚人未既濟。司馬曰:“彼衆我寡,及其未既濟也,請擊之。”公曰:“不可。”既濟而未成列,又以告。公曰:“未可。”既陳而後擊之,宋師敗績。公傷股,門官殲焉。
國人皆咎公。公曰:“君子不重傷,不禽二毛。古之爲軍也,不以阻隘也。寡人雖亡國之餘,不鼓不成列。”子魚曰:“君未知戰。勍敵之人,隘而不列,天讚我也。阻而鼓之,不亦可乎?猶有懼焉!且今之勍者,皆我敵也。雖及胡耇,獲則取之,何有於二毛?明恥教戰,求殺敵也。傷未及死,如何勿重?若愛重傷,則如勿傷;愛其二毛,則如服焉。三軍以利用也,金鼓以聲氣也。利而用之,阻隘可也;聲盛致志,鼓儳可也。”

phiên âm

Sở nhân phạt Tống dĩ cứu Trịnh. Tống Công tương chiến. Đại Tư Mã Cố gián viết, 'Thiên chi khí Thương cửu hĩ, quân tương hưng chi, phất khả xá dã dĩ.' Phất thính.
Cập Sở nhân chiến ư Hoằng. Tống nhân kí thành liệt, Sở nhân vị kí tế. Tư Mã viết, 'Bỉ chúng ngã quả, cập kì vị kí tế dã, thỉnh kích chi.' Công viết, 'Bất khả.' Kí tế nhi vị thành liệt, hựu dĩ cáo. Công viết, 'Vị khả.' Kí trần nhi hậu kích chi, Tống sư bại tích. Công thương cổ, môn quan tiêm yên.
Quốc nhân giai cữu công. Công viết, 'Quân tử bất trùng thương, bất cầm nhị mao. Cổ chi vi quân dã,  bất dĩ trở ải dã. Quả nhân tuy vong quốc chi dư, bất cổ bất thành liệt.' 
Tử Ngư viết, 'Quân vị tri chiến. Kình địch chi nhân, ải nhi bất liệt, thiên tán ngã dã. Trở nhi cổ chi, bất diệc khả hồ? Do hữu cụ yên! Thả kim chi kình giả, giai ngã địch dã. Tuy cập hồ cẩu, hoạch tắc thủ chi, hà hữu ư nhị mao? Minh sỉ giáo chiến cầu sát địch dã. Thương vị cập tử như hà vật trùng? Nhược ái trọng thương tắc như vật thương; ái kì nhị mao tắc như phục yên. Tam quân dĩ lợi dụng dã, kim cổ dĩ thanh khí dã. Lợi nhi dụng chi trở ải khả dã; thanh thạnh trí chí cổ sàm khả dã.'

Tài liệu tham khảo


Comments

Popular Posts

58. Vợ Chồng Trưởng Giả Tạo Tác Phù Đồ Sau Sanh Lên Trời

Truyện 58. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 5  Nước Xá-vệ có vị trưởng giả hay xây phù đồ và tăng phường, trưởng giả bị bệnh, mệnh chung sanh lên cõi trời Tam Thập Tam. Người vợ thương nhớ chồng, sầu ưu khổ não, vì thương nhớ nên giữ gìn phù đồ và tăng phường như lúc chồng còn sống. Người chồng ở trên trời tự quán sát, “Mình nhờ nhân duyên chi sanh lên cõi trời này?” Biết là nhờ công đức tạo tác tháp tự mà đắc sanh lên trời. Thấy thân mình là thân nhà trời, tâm sanh hoan hỉ, thường niệm tháp tự. Dùng thiên nhãn xem tháp tự của mình tạo nay ai chăm. Liền thấy vợ mình ngày đêm nhớ chồng, ưu sầu khổ não, lại vì chồng mà tu trị tháp tự. Người chồng niệm, “Vợ mình đối với mình có công đức rất lớn, nay phải xuống đó hỏi thăm an ủi.”  Liền từ trời giáng xuống bên vợ, nói vợ: “Em ưu sầu quá, do trong lòng nhớ anh.” Vợ hỏi, “Ông là ai mà khuyến gián tôi.” Đáp, “Anh là chồng em đây, nhờ nhân duyên xây tăng phường và tháp tự mà đắc sanh lên trời Tam Thập Tam, thấy em tinh cần chăm sóc tháp tự nên...

110. Đứa Con Bất Hiếu Chịu Khổ Báo

Truyện 110. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa thôn Cưu-đà-phiến ở nước Già-mặc có bà mẹ già chỉ có đứa con trai một. Đứa con ấy bột nghịch, không tu nhân hiếu, vì tức mẹ mình mà thẳng tay đánh mẹ một trận. Cùng hôm đó nó ra ngoài, giữa đường gặp cướp, bị cướp chặt đứt một cánh tay. Tội bất hiếu quả báo hiện tiền tức thì, khổ thống như vậy. Sau chịu khổ địa ngục kể không xiết. Văn    雜寶藏經第9卷 https://tripitaka.cbeta.org

109. Người đàn bà chán dục xuất gia

Truyện 109. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có người đàn bà đẹp tuyệt trần, xuất gia tu theo pháp của ngoại đạo. Có người nói, “Dung nhan như vậy thời ở tục chứ vì sao xuất gia?” Bà đáp, “Như tôi hôm nay không phải là không đẹp, chẳng qua mới đây chán ghét dâm dục nên xuất gia. Lúc tôi còn tại gia nhờ đẹp mà sớm có thân phận, còn trẻ đã sinh con trai. Con tôi lớn lên khôi ngô không ai bằng, tự nhiên hóa ra tiều tụy như người có bệnh. Tôi hỏi vì sao bệnh thời nó không chịu đáp, hỏi mãi không thôi nó bất đắc dĩ nói, “Con không nói là vì sợ không toàn mạng, chừ nói ra đây thời chẳng còn mặt mũi chi nữa.” Rồi nó nói, “Con muốn dâm dục với mẹ, vì không được nên sinh bệnh.” Mẹ liền nói, “Tự cổ chí kim đời nào có chuyện đó?” Rồi tự nhủ, “Nếu mình không chìu thời chết mất con, nay đành phải nghịch đạo mà giữ mạng nó.” Bèn kêu đứa con lại cho nó thỏa lòng dục. Đứa con kéo lên giường thời mặt đất nứt toác, nó đang sống rớt thẳng xuống dưới, tôi kinh bố quá, đưa tay ra kéo, bắt được tóc nó. T...

106. Quỷ Mẹ Mất Con

Truyện 106. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Quỷ cái đó là vợ của vua quỷ thần Bàn-đồ-ca, có một vạn quỷ con, đứa nào cũng mạnh như đại lực sĩ. Đứa nhỏ nhất tên là Tần-ca-la. Quỷ cái kia hung yêu bạo ngược, giết con thơ của loài người để ăn thịt. Nhân dân ghê sợ nó nên đến thưa Thế Tôn. Thế Tôn bắt quỷ con Tần-ca-la cất vào đáy chén. Quỷ cái đi khắp thiên hạ tìm bảy ngày mà không thấy con, sinh ưu sầu áo não. Nghe người ta truyền rằng Phật Thế Tôn có nhất thiết trí, nó liền tới chỗ Phật hỏi con mình ở đâu. Lúc ấy Phật đáp, “Ngươi có vạn con, chỉ mất một đứa thôi vì sao khổ não sầu ưu tìm kiếm khắp nơi? Thế gian nhân dân người một con, người ba con thì ngươi lại sát hại.” Quỷ mẫu bạch Phật, “Nay con nếu gặp Tần-ca-la sẽ không bao giờ giết con của thế nhân nữa.” Phật liền cho quỷ cái thấy Tần-ca-la đang ở trong bát, quỷ cái dùng hết thần lực mà không đưa con ra được, quay lại cầu Phật. Phật nói, “Ngươi nay nếu biết thụ tam quy ngũ giới, cho tới tận thọ mạng không giết ai nữa thì ta sẽ trả...