Skip to main content

Posts

Showing posts with the label Tạp Thí Dụ Kinh T0205

32. Bảy Cái Nạn Của Chúng Sinh T0205

Dụ 32. Cựu Tạp Thí Dụ Kinh Người thế gian đi biển tìm châu báu có bảy cái nạn. Một là bốn phía cùng lúc nổi gió lớn, thổi cho thuyền nghiêng ngả; hai là đáy thuyền bị thủng nước tràn vào; ba là rớt xuống nước suýt chết phải dừng vô bờ; bốn là hai loài rồng bơi lên bờ tìm cách ăn thịt người; năm là lên đến đất liền bị ba loài rắn độc đuổi theo ăn thịt; sáu là đất liền có cát nóng, đi trên đó bị cháy bỏng chân; bảy là ngẩng đầu lên nhìn không thấy chi, nhật nguyệt bị che khuất, không biết phương hướng. Đó đều là những đại nạn.  Phật dạy chư đệ tử: ‘Các ông cũng có bảy cái khó vượt qua như vậy. Một là gió sanh lão bệnh tử, như bốn phía nổi đại phong; thứ hai là lục tình thụ trần cảnh vô cùng, giống như thuyền bị rỉ; ba là bị ma bắt, như rớt xuống nước chết; bốn là ngày tháng qua đi ăn mòn sinh mệnh như nhị long chực ăn thịt trên bờ; năm là như trên bình địa có ba con rắn độc, trong thân người cũng có tam độc; sáu là bị giam hãm trong lửa địa ngục, như cát nóng lóc chân người; bảy là n...

31. Cúng Dường Tượng Phật Phúc Vô Lượng

Dụ 31. Cựu Tạp Thí Dụ Kinh T0205 Xưa có ba người bần cùng như nhau, chỉ biết bán củi sinh nhai. Hôm ấy là ngày tám tháng tư, chúng tì-khâu trong chùa làm lễ tưới nước tượng Phật, lúc ấy Phật Thích-già-văn cũng ở trong đó làm duy-na. Ba người đi qua trước chùa, nghe hôm nay lễ quán tượng bèn vô trong xem. Ba người đều cùng phát ý lấy một đồng tiền đặt trước tượng, mỗi người nói tâm nguyện của mình. Một người nói, ‘Xin cho tôi hậu thế nhiều tài bảo, chơ đừng để nghèo lại như vậy nữa, chết rồi được sinh vào nhà đại phú làm con một, tới tuổi trưởng thành làm đệ tử Phật, thường sanh lên trời và vào cõi người.’ Một người khác nói, ‘Cho tôi biết làm y sư trị bệnh cho mọi người, nhờ đó mà được của cải lớn, mệnh tận sanh vào nhà kì-vực, thông hiểu y phương, trị bệnh không ai không khỏi, lại sinh vào cõi trời cõi người hằng hưởng đại phú lạc.’ Người thứ ba nói, ‘Cho tôi đời sau trường thọ, chớ để cho đoản mệnh, về sau sinh vào cõi trời thứ hai mươi bốn thọ sáu mươi kiếp.’  Phật nói ba người ...

30. Khi Nghèo Cùng Cúng Dường Sa-môn Đắc Phúc Vô Lượng T0205

Dụ 30. Cựu Tạp Thí Dụ Kinh T0205 Thời Phật tại thế có nhà đại phú, trong nhà có sáu người, nô tì, kim ngân và trân bảo không kể hết được. Phật cùng A-nan vô xóm phân-vệ, đi ngang nhà có nhân duyên đời trước ấy. Phật tới trước cửa thì cha mẹ, con cháu đều vui mừng niềm nở thỉnh Phật vô nhà ngồi. Trong nhà chỉ dùng thảm dệt bằng lông, bát đĩa muỗng nĩa dùng thí thực đều toàn bằng kim ngân và lưu li. A-nan trường quỵ bạch Phật, ‘Người này trước có công đức gì mà đưa tới đại phú như vậy?’ Phật đáp A-nan, ‘Người này vào một kiếp trước gặp đời đói khổ, trong nhà bần cùng, cỏ cây khô hạn, chỉ có thể ra sông hồ kiếm rau ăn giữ mạng sống, nấu canh vừa chín thì bên ngoài có đạo nhân phân-vệ, ra thấy sa-môn thì cha mẹ cùng nói để họ bố thí cho. Các con và cháu đều lấy phần mình đưa cho cha mẹ biểu sa-môn ăn. Sáu người cùng lúc phát ý cúng dường đồ ăn hôm đó, chỉ tiếc là trong nhà không có chi để dâng thêm cho đạo nhân. Duyên phúc đó mà sau sinh lên trời và vào cõi người, thường được yên ổn và pho...

29. Thế Nhân Ngu Hoặc Lấy Không Làm Thật

Dụ 14. Cựu Tạp Thí Dụ Kinh Xưa có con nhà trưởng giả mới cưới vợ, rất trìu mến nhau. Chồng bảo vợ, ‘Em vào bếp lấy rượu bồ đào ra mình cùng uống.’ Vợ đi mở vò rượu, thấy thân ảnh mình trong vò, cho là có người đàn bà khác, rất giận. Quay ra nói chồng, ‘Anh đã có vợ đem giấu trong vò, còn đón tôi về làm chi nữa?’ Người chồng tự mình vào bếp, mở vò ra thì thấy thân ảnh mình ở trong, giận ngược lại vợ cho là vợ giấu trai. Hai người càng giận nhau hơn, ai cũng cho mình đúng. Có một phạm-chí rất thân thiết với người con trưởng giả ấy tới thăm, thấy vợ chồng gây nhau, hỏi nguyên nhân. Cũng đi vô bếp xem, cũng thấy thân ảnh mình, giận trưởng giả có bạn riêng giấu trong vò, còn tranh nhau chi nữa? Liền bỏ đi. Sau lại có một tì-khâu-ni, vị này là chỗ phụng dưỡng của trưởng giả, nghe hai vợ chồng tranh nhau như vậy liền đi vô xem, trong vò lại có tì-khâu-ni, cũng giận bỏ đi. Ít lâu sau có đạo nhân cũng vào xem, biết đó chỉ là ảnh mà thôi, than thở rằng, ‘Thế nhân ngu hoặc, không mà cho là thật!’...

28. Phật Độ Trưởng Giả Tu-đạt T0205

Dụ 28. Cựu Tạp Thí Dụ Kinh T0205 Xưa trưởng giả Tu-đạt bảy lần nghèo, lần cuối nghèo rốt không có một xu, về sau trong bãi rác lượm được một khúc gỗ, kì thật là gỗ chiên đàn, đem ra chợ bán, được bốn đấu gạo, nói với vợ, ‘Nấu một đấu, anh đi kiếm thêm rau củ rồi về.’ Lúc ấy Phật nghĩ bụng, ‘Phải độ Tu-đạt cho phúc ông ấy sanh ra lại.’ Thổi cơm vừa chín thì Xá-lợi-phất tới, vợ thấy thế mừng, lấy một đấu cơm bỏ vào trong bát.  Lại nấu thêm một đấu, vừa chín thì Mục-liên lại tới, cũng vui vẻ đem cho. Lại nấu một đấu nữa, Ca-diếp tới, lại đem cho. Chỉ còn lại một đấu để thổi, vừa chín thì Như Lai đích thân tới. Vợ nghĩ thầm, ‘Liên tiếp mấy ngày thiếu cơm không có ai tới, nay có gạo này thì Như Lai đích thân chiếu cố, cơ hội trả hết tội nghiệp, phúc báu sẽ đến!’ Lấy đấu cơm còn lại đó bố thí hết cho Như Lai. Phật niệm chú, ‘Nguyện tội diệt phúc sanh, từ hôm nay trở đi.’ Tu-đạt vừa về tới nơi, vợ sợ chồng giận nên hỏi ý, ‘Như nay có Phật tới, cả Xá-lợi-phất, Mục-liên, Ca-diệp đều tới cầu...

27. Thân Như Bọt Nước T0205

Dụ 27. Cựu Tạp Thí Dụ Kinh Xưa ở ven biển có rừng cây, trong một vùng rộng mấy chục dặm có hơn năm trăm con khỉ chung sống. Lúc ấy trên mặt biển có tụ bọt nước, cao mấy mươi trượng nhìn giống như núi tuyết, theo thủy triều trôi đến rồi mắc lại ở bờ biển. Bầy khỉ nhìn thấy, nói với nhau, ‘Chúng ta trèo lên núi đó, du hí đông tây có phải vui không?’ Lúc ấy một con bèn lên trước lao xuống, chìm thẳng đáy nước. Đàn khỉ thấy thế, lấy làm quái lâu không thấy trồi lên, cho là trong núi bọt đó nhiều thú vui vô cùng nên con kia mới không ra. Cùng tranh nhau nhảy vào trong tụ bọt nước, một lúc chết chìm hết.  Phật lấy chuyện này để thí dụ. Biển ví cho bể sinh tử, núi bọt ví cho thân ngũ ấm, bầy khỉ ví cho thần thức chúng nhân. Không biết ngũ ấm vốn chẳng có, nên si mê ái dục, vì đó mà đắm chìm trong biển sinh tử không có ngày ra.’ Cho nên Duy-ma-cật nói, ‘Thân này như bọt nước, không vuốt ve được.’   Trong kinh Duy-ma có đoạn nói về thật tướng thân này như sau: Thân này như tụ bọt,...

26. Phật Cứu A-nan Khỏi Tay Mẹ Con Nhà Ma Thuật

Dụ 26. Tạp Thí Dụ Kinh Hôm đó A-nan vô thành khất thực, cùng lúc có người nữ con nhà ma thuật đi lấy nước. Cô gái thấy A-nan mặt mày khôi ngô trong lòng nảy sinh tình ý. Về nhà thưa mẹ: ‘Ngoài kia có đồ đệ của Cù Đàm, mẹ bắt về cho con đi.’ Người mẹ gọi lũ quỷ lâu nay phụng sự lên, kêu đi mê hoặc A-nan. A-nan lạc vào nhà kia lúc nào không hay. Người mẹ có ma thuật ấy nói A-nan: ‘Nay đem con gái gả cho chú, không được ra khỏi đây đa.’ A-nan đáp: ‘Tôi không theo ý bà được.’ Bà già có ma thuật ấy hóa hiện ra một cái hố lửa, dọa A-nan: ‘Muốn bị lửa thiêu hay muốn lấy con gái ta?’ A-nan sợ hết hồn. Lúc ấy Phật từ xa thõng tay tới xoa đầu A-nan. Lũ quỷ của nhà ma thuật thấy tay Phật từ trong không trung thõng xuống, uy thần vô lượng, thì xô nhau chạy tán loạn, va trúng bà già bùa phép khiến bà rớt xuống hố lửa. Thân thể bà bị cháy bỏng, nhưng may thoát chết. A-nan về lại chỗ Phật liền.  Sau hôm đó bà già ma thuật kêu lũ quỷ lại trách cứ: “Bọn bay không làm cho đệ tử ông Cù-đàm mê hoặc đư...

25. Bồ-tát Thị Hiện Thụ Sắc Dục Giáo Hóa Chúng Sanh T0205

Dụ 25. Tạp Thí Dụ Kinh T0205 Xưa ở ngoại quốc có người trồng nhiều cỏ bông trắng, quá mùa chưa thu hoạch nên úa sắc mất đẹp. Cấp thời thuê nhiều người làm sáng tối liên tục không nghỉ. Chủ nhân thấy người làm vất vả nên sai nấu canh thịt ngon đãi một bữa thịnh soạn. Lúc canh gần chín mùi thơm lan khắp bốn phía thì có một con chim chí (?鵄) già trên không trung bay ngang qua, móng nó quắp đồ dơ để rớt trúng ngay nồi canh. Người đầu bếp thấy thế định vớt ra nhưng đồ dơ tan mau vào canh. Người đầu bếp nghĩ bụng, ‘Nếu mà nấu lại thì trời đã tối, nếu đem cho người ta ăn thì canh có đồ bất tịnh.’ Nghĩ rằng chỉ một ít đồ dơ thôi không đủ làm hỏng vị canh, có thể đem cho người ăn. Còn mình thì không chịu ăn. Thực khách đều tới ngồi vào múc canh, thấy đầu bếp cũng đã đói mà mình thì ăn canh của đầu bếp nên họ kêu đầu bếp ra vớt thịt ngon mà ăn. Người đầu bếp biết canh bất tịnh, nhưng sợ mất lòng nên gượng nuốt chứ không thấy ngon.  Phật lấy chuyện này làm thí dụ cho chúng sanh trong tam giới...

24. Em Nhỏ Đại Bố Thí Đắc Phúc Lớn T0205

Dụ 24. Tạp Thí Dụ Kinh T0205 Xưa dân trong thành Vương Xá rất sung túc, chín giai cấp ở cách biệt nhau, không tạp thác, có riêng một ấp gọi là Nhất Ức, chỉ nhà nào của cải một ức trở lên mới được vào ở. Lúc ấy có một cư sĩ dự trù vào ấp đó ở nên bôn ba làm ăn, lao thân khổ tứ. Tiết dụng và nhiều nghề trong mấy chục năm chỉ tích được chín mươi vạn, sắp đủ một ức thì lâm trọng bệnh. Biết mình không cứu được, có một đứa con trai bảy tám tuổi, nên phó chúc vợ rằng, ‘Con trai ta lớn lên thì giao phó tài vật cho nó rộng đường làm ăn, đủ một ức thì vào đó mà sống, đây là tâm nguyện một đời ta!’ Nói xong thì mất.  Người vợ tống táng xong thì dắt con về cho xem tài vật, ‘Cha con có di nguyện, đợi con lớn khi nào đủ mười vạn là một ức thì vào ấp Nhất Ức ở.’ Đứa con bảo mẹ, ‘Cần chi phải đợi tới lớn? Giao ngay cho con, mẹ con mình sẽ vô đó ở mau thôi.’ Người mẹ liền giao gia sản lại cho con. Đứa nhỏ lấy tài vật trân bảo cung dường tam bảo, bố thí cho kẻ thiếu thốn, trong vòng nửa năm của cải ...

23. Xin Lửa Nhà Không Có Ai Chết

Dụ 23. Tạp Thí Dụ Kinh T0205 昔有老母唯有一子,得病命終,載著塚間停尸哀慼不能自勝,念曰:「正有一子當以備老,而捨我死,吾用活為?」遂不復歸,便欲併命一處,不飯不食已四五日。佛以知見,將五百比丘詣塚間。老母遙見佛來,威神之光奕奕 ,寤醉醒,前趣佛作禮却住。佛告母:「何為塚間耶?」白言:「世尊!唯有一子捨我終亡,愛之情切,欲共死在一處。」佛告老母:「欲令子活不耶?」母喜:「實爾。世尊!」佛言:「索好香火來,吾當呪願,令子更生。」重告老母:「宜得不死家火。」於是老母便行索火,見人先問:「汝家前後頗有死者未?」答曰:「言先祖以來皆死過去。」所問之家辭皆如是,以經數十家不敢取火,便還佛所,白言:「世尊!遍行求火,無有不死家,是以空還。」佛告老母:「天地開闢以來,無生不終之者,生者求活亦復可憙,母何迷索隨子死?」意便解寤,識無常理。佛因為廣說法要,老母即得須陀洹道;塚間觀者無數千人,皆發無上正真道意。 Âm  Tích hữu lão mẫu duy hữu nhất tử, đắc bệnh mệnh chung, tải trứ trủng gian đình thi ai thích bất năng tự thắng, niệm viết, ‘Chánh hữu nhất tử đương dĩ bị lão, nhi xá ngã tử, ngô dụng hoạt vi?’ Toại bất phục quy, tiện dục bính mệnh nhất xứ, bất phạn bất thực dĩ tứ ngũ nhật. Phật dĩ trí kiến, tương ngũ bách tì-khâu nghệ trủng gian. Lão mẫu diêu kiến Phật lai, uy thần chi quang dịch dịch, ngụ túy tỉnh, tiền thú Phật tác lễ tức trụ. Phật cáo mẫu hà vi trủng gian da. Bạch ngôn, ‘Thế tôn, duy hữu nhất tử xá ngã chung vong, ái chi tình thiết, dục cộng tử tại nhất xứ.’ Phật cáo ...

22. Ngu Nhân Vô Sở Tri Thậm Khổ T0205

Dụ 22. Tạp Thí Dụ Kinh  Xưa ngoại quốc có một ngôi chùa, thường có trên một trăm tăng sĩ tá túc và tu học. Có một vị ưu-bà-di tinh tấn và thông hiểu kinh giáo, ở cách chùa không xa, mỗi ngày cúng dường một sa-môn, chúng tăng lần lượt thay nhau thọ thực, từ người đầu tới người cuối, hết vòng thì quay lại từ đầu. Những người đi thọ thực thì ưu-bà-di đều theo hỏi han kinh nghĩa, những vị thiển học hay tránh mặt, đi mà không vui. Có một sa-môn tên Ma-ha-lô, lớn tuổi mới xuất gia, nhất vô sở tri, tới phiên mình đi thọ thực, bước đi lững thững, tới không kịp thời. Ưu-bà-di gặp trên đường nói trưởng lão túc niên ấy bước chân thong thả, cho là đại trí tuệ, sẽ tăng ích đạo pháp cho mình, làm cơm ngon thết đãi. Thí thực xong mời lên cao tòa thuyết pháp, thượng tọa đạo nhân thật vô sở tri, cứ tình trạng của mình mà nói, ‘Người ngu vô trí thật khổ.’ Ưu-bà-di nghe và duy lời ấy, ‘Ngu vô sở tri, đó là cội rễ của thập nhị nhân duyên. Vì đó mà sanh tử bất tuyệt, đưa tới nhiều khổ não, cho nên nói ...

21. Trí Giả Không Bao Giờ Chán Phúc Báo Tam Bảo T0205

Dụ 21. Tạp Thí Dụ Kinh T0205 Văn 昔佛在天王釋,數下供養三尊,唯摩訶迦葉獨不肯受。何以故?本願但欲度貧窮人故。於是天帝作權方便,夫人俱下作貧家公嫗,弊草屋下。時摩訶迦葉入城分衛,天帝公嫗迎為作禮,自說:「寒貧,願受麤食。」迦葉可之。反迦葉鉢盛滿甘露,使形色麤惡,其實而百味。方舉宮香甘非常,即三昧觀乃知天帝。迦葉言:「卿之福祚巍巍乃爾,何以故不厭足耶?」天帝報言:「三尊福報甚豐無量,是以智者未常厭足也!」 Âm Tích Phật tại, thiên vương Thích số hạ cung dưỡng tam tôn, duy Ma-ha Ca-diếp độc bất khẳng thụ. Hà dĩ cố, bổn nguyện đãn dục độ bần cùng nhân cố. Ư thị thiên đế tác quyền phương tiện, phu nhân câu hạ tác bần gia công ẩu, tệ thảo ốc hạ. Thời Ma-ha Ca-diếp nhập thành phân-vệ, thiên đế công ẩu nghênh vi tác lễ, tự thuyết, ‘Hàn bần, nguyện thụ thô thực.’ Ca-diếp khả chi, phản Ca-diếp bát thịnh mãn cam lộ, sử hình sắc thô ác, kì thật nhi bách vị. Phương cử cung hương cam phi thường, tức tam muội quan nãi tri thiên đế. Ca-diếp ngôn, ‘Khanh chi phúc tộ nguy nguy nãi nhĩ, hà dĩ cố bất yếm túc da?’ Thiên đế báo ngôn, ‘Tam tôn phúc báo thậm phong vô lượng, thị dĩ trí giả vị thường yếm túc dã!’ Nghĩa Xưa Phật còn tại thế, vua trời Đế Thích nhiều lần xuống hạ giới cung dưỡng tam...

20. Em Nhỏ Bị Bỏ Rơi Mà Đắc Đạo T0205

Dụ 20. Tạp Thí Dụ Kinh T0205 Xưa có một vị Già-la-việt giàu có có hai người con trai, người cha ấy bị bệnh lâm tử, phó chúc người con lớn rằng, ‘Em con còn nhỏ chưa biết chi, nay phó lại hết cho con, khéo làm ăn mà nuôi em, chớ để em cơ hàn.’ Cha con buồn bã từ biệt rồi người cha qua đời. Về sau vợ người anh bảo chồng, ‘Em trai anh từ nhỏ tới giờ chỉ gây khó cho nhà anh, toàn bộ tài vật nó chia cho nó hết, lợi dụng nó chưa lớn sao không vứt bỏ đi?’ Người anh ban đầu không chịu, nói mãi không thôi thì nghe theo. Dắt người em ra khỏi thành tới chỗ vực sâu, trói vào một cây bách, không nhẫn tâm xuống tay giết em nên để cho hổ sói và ác quỷ hại. Nói em rằng, ‘Mày nhiều lần làm khổ tao, để mày lại đây cho mày ăn năn tội. Mai sẽ quay lại đón.’ Rồi bỏ mà đi. Chẳng mấy chốc trời tối, diều cáo ở đó tru tréo, người em rất hoảng sợ không có ai kêu cứu, bèn ngưỡng lên trời than van, ‘Trong ba cõi có ai nhân từ cho quay về với? Hôm nay khốn ách sợ hãi vô cùng.’  Lúc ấy Như Lai thấy em cầu cứu, ...

19. Bốn Vị Cư Sĩ Công Đức Thù Thắng T0205

Dụ 19. Tạp Thí Dụ Kinh T0205 Xưa nước Thiên Trúc có một ngôi chùa, chùa có bốn đạo nhân đều đã đắc lục thông. Trong nước có bốn cư sĩ, mỗi người thỉnh một đạo nhân để cung dưỡng lâu dài. Bốn vị đạo nhân đi giáo hóa, một người lên chỗ thiên đế Thích; một người xuống chỗ long vương ngoài biển; một người lên chỗ kim sí điểu; một người tới cung quốc vương. Bốn vị đạo nhân ấy mỗi khi thụ cung dưỡng nếu trong bát còn đồ ăn thì chia lại cho đàn-việt của mình ăn, cơm dư ấy có bách vị chưa từng nếm qua, mỗi vị đàn-việt hỏi đạo nhân cơm đó lấy ở đâu ra. Đạo nhân kể rõ ngọn ngành cho các vị đàn-việt. Thế là bốn vị cư sĩ mỗi vị đều phát một tâm nguyện riêng. Một người nguyện sanh lên cung trời đế thích. Một người muốn sanh về biển làm rồng; một người muốn sanh vào cõi kim sí điểu; một người muốn sanh vào cung vua làm thái tử. Thọ tận bốn vị ấy đều vãng sanh thành tứ thần vương.  Cùng lúc khởi niệm muốn thọ bát quan trai, quán khắp các tĩnh xứ thì chỉ có hậu viên của vua nước Ma-kiệt là tịch mị...

18. Lấy Văn Vật Quốc Dụ Cho Tát-vân-nặc Thù Thắng

Dụ 18. Tạp Thí Dụ Kinh T0205 Xưa nước Ba-lợi-phất so những nước khác phong thịnh phát đạt hơn cả. Chân nhân, thần nhân giáng lâm không ngớt, cửu phẩm đều đầy đủ đạo đức, tiên kinh với tục thư cũng tha hồ, vàng bạc, ngũ cốc, gấm lụa không chi không có. Phật mỗi khi nhắc nước ấy đều xưng là văn vật quốc. Lúc ấy chín mươi sáu chủng ngoại đạo bàn với nhau rằng, ‘Phật nói nước ấy không chi không có, chúng ta phải qua nước ấy đòi thứ nó không có, lấy đó bẻ Phật, khiến cho ông ta mất chí thành, bọn ta chắc chắn được người tôn kính.’ Phạm-chí luận rằng, ‘Chưa từng nghe nước ấy có quỷ la-sát, cứ đòi quỷ chắc chắn tìm không ra, như thế đủ nêu rõ Phật chứng đạo chưa tới nơi!’ Rảo khắp phố chợ đòi mua quỷ mà không đâu có, phạm-chí mừng cho là thượng sách. Thiên đế biết điệp kế của phạm-chí, bèn xuống trần hóa thành khách buôn, ngồi trước một hàng quán như đang bán hàng. Phạm-chí lần lượt rảo qua các cửa hàng, tới trước mặt hóa nhân ấy, hỏi ‘Có quỷ bán không?’ Thiên đế đáp, ‘Có, muốn mua quỷ mấy đầ...

17. Xá-lợi-phất Độ Trưởng Giả Bủn Xỉn T0205

Dụ 17. Tạp Thí Dụ Kinh  Xưa thành Xá-vệ có một phạm-chí hào quý, tài phú vô số, uyên bác minh tuệ, nhưng đọa tà kiến không tin lẽ thiện, cho là vô ích! Lúc ấy Xá-lợi-phất dùng đạo nhãn quán thấy trưởng giả ấy đầy đủ đại phúc nên được hào phú, thấy chỉ hưởng thôi mà không tạo mới thì sẽ quay lại tam đồ, nên tới độ ông ấy. Bèn hiện thần túc ra trước mặt ông ấy đứng bưng bát. Vị phạm-chí vừa mới vào bàn ăn, thấy Xá-lợi-phất thì rất tức giận, kêu môn gia dùng tay đánh đập, xong quay lại chỗ ngồi tiếp tục ăn, không mời ngồi cũng không đuổi đi, ăn xong rửa tay súc miệng, ngậm một ngụm nước nhổ vào bát Xá-lợi-phất mà nói rằng, ‘Bưng đi đi, bố thí cho đấy.’ Xá-lợi-phất đáp, ‘Chúc ông trưởng giả  thụ phúc vô lượng.’ Rồi quay về.  Trưởng giả kinh hoảng, chạy đi kêu người sai tìm Xá-lợi-phất. Xá-lợi-phất đi thẳng về tinh xá, lấy nước ấy hòa với bùn, đắp lên chỗ Phật hay đi kinh hành. Bạch Phật rằng, ‘Người kia keo kiệt, thí cho một ngụm nước, đệ tử vừa dùng đắp chỗ Phật kinh hành, n...

16. Công Dụng Thù Thắng Của Ngũ Giới Thập Thiện (T0205)

Dụ 16. Tạp Thí Dụ Kinh    Xưa có một nước trù phú dân đông. Nước bên muốn tới chiếm nên hưng binh kéo sang. Trong nước đã biết nên đại phát binh, mười lăm tuổi trở lên sáu mươi tuổi trở xuống đều phải chinh hành. Bấy giờ có một người làm nghề dệt len, tuổi gần sáu mươi, vợ đẹp nhưng hay khinh mạn chồng, chỉ đòi chồng kính mến và phụng sự mình, chồng nói vợ rằng, ‘Nay đáp lời hiệu triệu, tự chuẩn bị binh trượng, tư lương và dụng vật. Mong cho kịp thời ứng quân lệnh.’ Vợ trao cho chồng một khí cụ to năm thăng dùng để chứa lương thực, một cái trục trữ dệt vải, và một cây gậy dài, và dặn, ‘Ông mang mấy cái này đi đánh giặc, nhà không còn thứ chi ngoài những thứ này, nếu để hư khí cụ này, để mất cây trữ này thì sẽ không cùng ông làm gia thất nữa.’  Thế là chồng từ biệt ra đi, trong lòng không nghĩ tới những mối khốc hại của việc binh đao mà chỉ sợ hư mất hai thứ kia mất lòng vợ thôi. Trên đường gặp giặc giao chiến, quân mình không mạnh bằng phải thoái lui, hai thứ trên áo nếu ...

15. Đắc Thần Thông Chưa Phải Là Cứu Cánh (T0205)

Dụ 15. Tạp Thí Dụ Kinh T0205 Xưa nước Kế-tân có một tì-khâu, giáo huấn môn đồ lên tới mấy trăm người, trong đám ấy có người đắc tứ thiền, có người đắc ngũ thông, có người đắc tu-đà-hoàn, có người đắc a-la-hán. Bấy giờ có một người nước An-tức tới Kế-tân thấy tì-khâu ấy giáo hóa như vậy thì sinh tín lạc tâm, xin làm đệ tử. Không lâu thì đắc ngũ thông, bèn hiện thần túc trước mặt chúng nhân. Sư cáo người ấy rằng, ‘Con tuy đắc ngũ thông, tâm vẫn còn trói buộc chưa giải thoát, chớ hiện thần túc lấy đó cống cao tự mãn!’ Trong lòng tức giận cho thầy mình đố kị, tự nhủ, ‘Về quê hiện đạo đức thôi!’ Nghĩ vậy rồi bay về bổn quốc, tới trước vương điện An-tức hiện thần túc bay đi. Vua tác lễ người ấy rồi hỏi, ‘Đạo nhân là người nước nào?’ Tì-khâu đáp, ‘Tôi người của vương quốc này, sang Kế-tân học đạo, nay trở về là vì muốn hành phúc cho quê hương báo ân sinh dưỡng.’ Vua đại hoan hỉ liền quỳ rập xuống bạch, ‘Nguyện đạo nhân từ hôm nay ở lại cung cho trẫm cung dưỡng.’ Tì-khâu liền đồng ý. Vua đích ...

14. Con Trai Có Minh Kiến T0205

Dụ 14. Tạp Thí Dụ Kinh Xưa nước La-duyệt-kì có em trai con nhà Bà-la-môn ở với mẹ từ nhỏ. Lớn lên hỏi mẹ, ‘Ba con phụng sự chi mẹ, con muốn nối nghiệp ba.’ Người mẹ đáp, ‘Khi ba còn sống ngày tắm sông ba lần.’ Con hỏi, ‘Ba làm rứa để cầu chi mẹ?’ Mẹ đáp, ‘Nước sông Hằng tẩy cấu uế, có thể đắc thần thông.’ Người con đáp, ‘Không thể như rứa.’ Mẹ hỏi, ‘Con nghĩ khác a?’ Con đáp, ‘Nếu mà đúng như rứa, cư dân ở bờ bắc sông ngày nào cũng xua trâu qua bờ nam thả, ngày tắm hai lần mà vì răng không đắc đạo? Chưa kể dưới sông có cá, ba ba, các loài sống ở nước, sao không đắc đạo?’ Mẹ hỏi con, ‘Con có ý chi không?’ Con đáp, ‘Chỉ có nước tam-muội trong hồ bát giải của Như Lai tắm rửa mới đạt tới vô vi, mẹ!’ Nhân đó cậu biểu mẹ là nên tới chỗ Phật cầu tắm rửa để hóa thần. Thế là hai mẹ con tới Phật sở, Phật thuyết pháp cho, người con làm sa-môn đắc đạo La-hán, con lại thuyết pháp cho mẹ, mẹ đắc đạo tu-đà-hoàn.     Văn 昔羅閱祇國有婆羅門子,獨與母居,年少長大自問其母:「我父何所奉事?欲習其蹤。」母語子言:「汝父在時,一日三反入水自洗浴。」子言:「父作...

13. Phật Độ Lực Sĩ T0205

Dụ 13. Tạp Thí Dụ Kinh Xưa nước Ba-la-nại có tám đại lực sĩ, sức mỗi người đương nổi sức sáu mươi con voi. Trong nhóm ấy có một người đặc biệt thông thuộc binh pháp, sáu mươi bốn biến văn võ đều tinh thông, ỷ vào đó mà tự thị cho mình không kiêng sợ chi. Phật quán sát thấy người ấy sẽ đọa vào ác đạo nên đi tới chỗ hắn để độ thoát cho hắn. Người giữ cửa báo, ‘Ông Cù-đàm đang ở trước nhà muốn gặp chủ nhân.’ Tên lực sĩ nghe vậy nói với tả hữu rằng, ‘Sức trí tuệ ông Cù-đàm có bằng ta không? Chắc chắn là không.’ Rồi bảo người giữ cửa, ‘Ra đuổi hắn đi đi, ta không thèm gặp.’ Phật ba lần tới cổng mà không gặp được. Người bèn hóa thành một lực sĩ mới lớn tới xin gặp, môn nhân vào thưa thì tên lực sĩ hỏi, ‘Có phải là một trong tám người lực sĩ nhất nước không?’ Môn nhân đáp, ‘Trẻ thôi, chưa thấy bao giờ.’ Tên lực sĩ đi ra gặp rồi cùng đi tới hí trường, khinh thị người thanh niên định đánh một phát cho chết, nói với thiếu niên ấy rằng, ‘Có giỏi ra đây so tay với tao.’ Hai người bước ra, đương ch...