Skip to main content

18. Lấy Văn Vật Quốc Dụ Cho Tát-vân-nặc Thù Thắng

Dụ 18. Tạp Thí Dụ Kinh T0205

Xưa nước Ba-lợi-phất so những nước khác phong thịnh phát đạt hơn cả. Chân nhân, thần nhân giáng lâm không ngớt, cửu phẩm đều đầy đủ đạo đức, tiên kinh với tục thư cũng tha hồ, vàng bạc, ngũ cốc, gấm lụa không chi không có. Phật mỗi khi nhắc nước ấy đều xưng là văn vật quốc. Lúc ấy chín mươi sáu chủng ngoại đạo bàn với nhau rằng, ‘Phật nói nước ấy không chi không có, chúng ta phải qua nước ấy đòi thứ nó không có, lấy đó bẻ Phật, khiến cho ông ta mất chí thành, bọn ta chắc chắn được người tôn kính.’ Phạm-chí luận rằng, ‘Chưa từng nghe nước ấy có quỷ la-sát, cứ đòi quỷ chắc chắn tìm không ra, như thế đủ nêu rõ Phật chứng đạo chưa tới nơi!’ Rảo khắp phố chợ đòi mua quỷ mà không đâu có, phạm-chí mừng cho là thượng sách. Thiên đế biết điệp kế của phạm-chí, bèn xuống trần hóa thành khách buôn, ngồi trước một hàng quán như đang bán hàng. Phạm-chí lần lượt rảo qua các cửa hàng, tới trước mặt hóa nhân ấy, hỏi ‘Có quỷ bán không?’ Thiên đế đáp, ‘Có, muốn mua quỷ mấy đầu?’ Phạm-chí nói với nhau, ‘Chỉ là hư ngôn thôi, những thứ hắn đem theo có quỷ để bán chưa mà hỏi mấy đầu?’ Phạm-chí cùng đáp, ‘Muốn quỷ nhiều đầu.’ Thiên đế liền mở quán, thình lình ác quỷ hơn mấy chục đầu xuất hiện, phạm-chí thấy thế khiếp hãi, ai cũng khâm phục nhận rằng Phật chí thành rồi dắt nhau tới chỗ Phật quy y, nói rằng, ‘Nước Ba-lợi tuy rằng cái chi cũng có, nhưng kẻ trắng tay tới thì một vật cũng không lấy được, cầm của theo thì không chi không mua được.’ 
Mượn chuyện thế gian này để làm thí dụ, thị hiện rằng trong thành tát-vân-nhược không chi không có, tứ đẳng, lục độ, tam thập thất phẩm, thanh văn, Bích-chi cho chí Như Lai, người không tu đức hạnh ở trong tát-vân-nhược cầu sở hoạch chỉ là vọng tưởng, không thể có được! Còn nếu phụng trì thánh giáo, nhiếp phục thân khẩu ý thì giống như có tiền của, không nguyện nào không thành.  

Văn

昔波利弗國比於餘國,最豐熾盛,真人神人下至不肖九品皆具道德,仙經及流俗書亦復具足,金銀穀帛無物不有,佛每稱之為聞物國。時諸外道九十六種,咸共議曰:「佛說國無不有,當共往求國所無者,因此折之,令不至誠,然後吾等必得敬事。」梵志議曰:「未聞此國有羅剎鬼,當故求之必不可得,此顯佛證道不政矣!」遍循行市里求欲買鬼皆無有,梵志喜曰:「謂以得策」。天帝知之梵志諜計,即便來下化作賈人,坐於肆上有如賣物。梵志循肆次到其前,問:「有鬼賣不?」天帝言:「有,欲得幾頭?」梵志相謂:「此虛言耳,所從得鬼賣而言幾頭乎?」梵志等曰:「欲得數頭。」天帝便開肆門,惡鬼忽有數十頭,梵志見之甚大怖懅,各各心念知佛至誠,皆詣佛自歸言:「波利國雖眾物普有,其空手往者一物叵得,持財貨買無物不得。」借以為喻,此是世間視現,譬薩芸若城其中無所不有,四等、六度、三十七品,聲聞、辟支上至如來,若有人不修德行,於薩芸若中望有所獲,不可得也!若奉聖教撿身口意,譬如有貨,無願不果矣!  
 
雜譬喻經

Comments

Popular Posts

58. Vợ Chồng Trưởng Giả Tạo Tác Phù Đồ Sau Sanh Lên Trời

Truyện 58. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 5  Nước Xá-vệ có vị trưởng giả hay xây phù đồ và tăng phường, trưởng giả bị bệnh, mệnh chung sanh lên cõi trời Tam Thập Tam. Người vợ thương nhớ chồng, sầu ưu khổ não, vì thương nhớ nên giữ gìn phù đồ và tăng phường như lúc chồng còn sống. Người chồng ở trên trời tự quán sát, “Mình nhờ nhân duyên chi sanh lên cõi trời này?” Biết là nhờ công đức tạo tác tháp tự mà đắc sanh lên trời. Thấy thân mình là thân nhà trời, tâm sanh hoan hỉ, thường niệm tháp tự. Dùng thiên nhãn xem tháp tự của mình tạo nay ai chăm. Liền thấy vợ mình ngày đêm nhớ chồng, ưu sầu khổ não, lại vì chồng mà tu trị tháp tự. Người chồng niệm, “Vợ mình đối với mình có công đức rất lớn, nay phải xuống đó hỏi thăm an ủi.”  Liền từ trời giáng xuống bên vợ, nói vợ: “Em ưu sầu quá, do trong lòng nhớ anh.” Vợ hỏi, “Ông là ai mà khuyến gián tôi.” Đáp, “Anh là chồng em đây, nhờ nhân duyên xây tăng phường và tháp tự mà đắc sanh lên trời Tam Thập Tam, thấy em tinh cần chăm sóc tháp tự nên...

108. Tế Thần Cây

Truyện 108. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có ông già, nhà cự phú, rất thích ăn thịt nên bày cách dối gạt, chỉ một cây đầu ruộng nói bầy con rằng “Gia nghiệp ta sở dĩ hài hòa, phú túc là nhờ ân phúc thần cây này, nay các con nên bắt dê trong bầy để tế thần ấy.” Con ông ấy theo lời cha dạy liền giết dê cúng báo ơn cây ấy, dưới gốc cây còn lập am tế trời. Người cha về sau thọ tận mệnh chung, bị hành nghiệp truy bức, sanh về trong bây dê nhà mình. Gặp lúc con mình muốn tế thần cây nên bắt một con dê, bắt phải cha mình, đem đi định giết. Dê bèn cười be be mà nói rằng, “Cây này nào có thần linh. Ta thời trước do ham ăn thịt nên gạt các con tế cây, rồi cùng các con ăn thịt này. Nay đền tội ác, tự mình phải chịu trước tiên.” Lúc ấy có một la-hán đi tới khất thực, thấy người cha quá cố chịu thân dê, nên cho người con trưởng mượn đạo nhãn để tự quan sát, mới biết đó là cha mình, trong lòng ôm mối áo não, liền hủy thần cây, sám hối tội quá và bắt đầu tu phúc, chẳng còn sát sanh nữa. Văn ...

109. Người đàn bà chán dục xuất gia

Truyện 109. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có người đàn bà đẹp tuyệt trần, xuất gia tu theo pháp của ngoại đạo. Có người nói, “Dung nhan như vậy thời ở tục chứ vì sao xuất gia?” Bà đáp, “Như tôi hôm nay không phải là không đẹp, chẳng qua mới đây chán ghét dâm dục nên xuất gia. Lúc tôi còn tại gia nhờ đẹp mà sớm có thân phận, còn trẻ đã sinh con trai. Con tôi lớn lên khôi ngô không ai bằng, tự nhiên hóa ra tiều tụy như người có bệnh. Tôi hỏi vì sao bệnh thời nó không chịu đáp, hỏi mãi không thôi nó bất đắc dĩ nói, “Con không nói là vì sợ không toàn mạng, chừ nói ra đây thời chẳng còn mặt mũi chi nữa.” Rồi nó nói, “Con muốn dâm dục với mẹ, vì không được nên sinh bệnh.” Mẹ liền nói, “Tự cổ chí kim đời nào có chuyện đó?” Rồi tự nhủ, “Nếu mình không chìu thời chết mất con, nay đành phải nghịch đạo mà giữ mạng nó.” Bèn kêu đứa con lại cho nó thỏa lòng dục. Đứa con kéo lên giường thời mặt đất nứt toác, nó đang sống rớt thẳng xuống dưới, tôi kinh bố quá, đưa tay ra kéo, bắt được tóc nó. T...

107. Cầu Làm Thiên Chủ

Truyện 107. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Ngày xưa có một bà-la-môn thờ Trời Ma-thất, ngày đêm phụng sự. Trời ấy hỏi, “Ông cầu chi?” Bà-la-môn đáp, “Tôi cầu làm chủ tế trời.” Trời nói, “Nhà kia có bầy trâu, ông tới hỏi con đi đầu đàn ấy.” Liền theo lời của trời, tới hỏi trâu ấy, “Ngươi nay lấy chi làm khổ, lấy chi làm sướng?” Trâu liền đáp, “Khổ cùng cực, hai bên sườn bị ép, củi nặng oằn lưng, kéo khung giá, chở xe nặng mà không được nghỉ.” Người ấy lại hỏi, “Ngươi vì nhân duyên chi mà chịu thân trâu này?” Trâu liền đáp, “Tôi trước làm thiên chủ, phóng túng làm xằng, xài xể đồ tế trời, mệnh chung làm trâu, chịu khổ não này.” Nghe lời ấy rồi liền trở về nhà trời. Trời hỏi, “Ông nay còn muốn làm thiên chủ nữa không?” Bà-la-môn đáp, “Tôi thấy việc đó, thật không dám làm thiên chủ.” Trời nói, “Người ta làm thiện ác thì tự mà chịu lấy quả báo của việc mình làm.” Bà-la-môn sám hối sai lầm của mình, quay về tu các thiện hạnh.   Văn    雜寶藏經第2卷 https://tripitaka.cbeta.org