Thầy Tăng Ngu Độn Đắc La Hán --- Nhờ công phu tinh tiến không phóng dật, giới luật và khắc kỉ mà trí giả tạo cho mình một gò đất cao không bị nước lụt nhận chìm. --- Chủ ngân hàng kia có hai người cháu nội, tên là Ma-ha Bàn-đặc và Chu-lợi Bàn-đặc. Anh trai Ma-ha Bàn-đặc thường đi theo ông nội nghe Pháp, sau xuất gia gia nhập tăng-già, ít lâu sau chứng đắc La-hán quả. Người em Chu-lợi Bàn-đặc cũng theo anh xuất gia, nhưng do tiền thế trêu chọc một vị tì-khưu dốt nát nên đời nay ngu muội bất kham, bốn tháng trời không nhớ nổi một câu kệ. Anh trai Ma-ha Bàn-đặc khuyên em nên hoàn tục. Có một hôm, danh y Kì-vực mời Phật-đà cùng chúng tăng tới nhà tiếp thụ cung dưỡng. Chu-lợi Bàn-đặc không có tên trong những người được đi. Thầy ấy biết mình vô duyên tham dự nên buồn rầu quyết định hoàn tục. Phật-đà biết tâm ý của thầy ấy, bèn gọi thầy ra trước cổng tinh xá, bảo nhắm hướng đông mà ngồi. Phật-đà đưa cho thầy một khối vải và bảo vừa xát khối vải vừa trùng tụng kinh ‘Khử Trừ Ô Cấu’. ...
lưu giữ những kinh, truyện tôi dịch