Dụ 39. Tạp Thí Dụ Kinh T0207 Xưa có vị đại vương cõi phạm-thiên tên là Bà-già, trong đời trước gieo nhân duyên trường thọ, nên thọ lượng của vị này qua thọ lượng của bảy mươi hai người ở cõi phạm-thiên, hết thọ lượng của chừng ấy người mà thọ của Bà-già chưa tận, vì thọ lượng như vậy mà sanh tà kiến tự cho là thường hằng. Lại nghĩ như vậy, ‘Ta được tự tại, từ nay về sau không ai có thể nhìn lầm ta được, nếu ta cho tới thì mới thấy được, nếu ta không cho thì buộc phải dừng lại.’ Phật lấy thần tâm và đạo nhãn soi rõ tâm của phạm vương ấy, cùng bốn đại đệ tử như Xá-lợi-phất, Mục-liên đằng không tới ngồi trên đỉnh ông ấy, Xá-lợi-phất ở bên phải, Mục-liên bên trái, đại Ca-diệp phía trước, đại Ca-chiên-duyên phía sau, bảo phạm vương, ‘Ông tự cho là thường hằng và nhờ đó được tự tại, sao hôm nay chúng tôi ngồi được trên đỉnh ông?’ Lại hỏi phạm thiên ấy, ‘Ông thấy được những gì mà tự cho là thường hằng và được tự tại?’ Phạm vương đáp, ‘Tôi ở phạm-thiên, thấy bảy mươi hai người ở cõi này l...
lưu giữ những kinh, truyện tôi dịch