Skip to main content

Posts

Showing posts with the label Tạp Thí Dụ Kinh T0207

39. Trường Thọ Chưa Phải Là Tự Tại

Dụ 39. Tạp Thí Dụ Kinh T0207 Xưa có vị đại vương cõi phạm-thiên tên là Bà-già, trong đời trước gieo nhân duyên trường thọ, nên thọ lượng của vị này qua thọ lượng của bảy mươi hai người ở cõi phạm-thiên, hết thọ lượng của chừng ấy người mà thọ của Bà-già chưa tận, vì thọ lượng như vậy mà sanh tà kiến tự cho là thường hằng. Lại nghĩ như vậy, ‘Ta được tự tại, từ nay về sau không ai có thể nhìn lầm ta được, nếu ta cho tới thì mới thấy được, nếu ta không cho thì buộc phải dừng lại.’  Phật lấy thần tâm và đạo nhãn soi rõ tâm của phạm vương ấy, cùng bốn đại đệ tử như Xá-lợi-phất, Mục-liên đằng không tới ngồi trên đỉnh ông ấy, Xá-lợi-phất ở bên phải, Mục-liên bên trái, đại Ca-diệp phía trước, đại Ca-chiên-duyên phía sau, bảo phạm vương, ‘Ông tự cho là thường hằng và nhờ đó được tự tại, sao hôm nay chúng tôi ngồi được trên đỉnh ông?’ Lại hỏi phạm thiên ấy, ‘Ông thấy được những gì mà tự cho là thường hằng và được tự tại?’ Phạm vương đáp, ‘Tôi ở phạm-thiên, thấy bảy mươi hai người ở cõi này l...

38. Kim Luân Của Chuyển Luân Thánh Vương

Dụ 38. Tạp Thí Dụ Kinh T0207   Nghĩa Chuyển luân thánh vương sở dĩ có được kim luân là như thế này. Đế-thích thường lệnh cho bốn vị thiên vương, cứ tới ngày sáu tháng một thì tuần hành thiên hạ dò xét thiện ác trên cõi người. Bốn vị thiên vương cùng thái tử và sứ giả thấy có vị đại quốc vương dùng thập thiện và tứ đẳng để cai trị thiên hạ, lo lắng chăm sóc cho người và vật, tâm như từ phụ. Đem việc ấy bạch thiên đế-thích. Đế-thích nghe vậy rất vui vì có người có thể làm như vậy. Bèn sai Tì-thủ-yết-ma tặng cho người ấy kim luân. Tì-thủ-yết-ma liền xuất kim luân, đem tới giao cho Bì-sa-môn thiên vương. Bì-sa-môn thiên vương đem giao cho dạ-xoa biết bay, dạ-xoa biết bay đem tặng cho đại quốc vương ấy. Bì-sa-môn thiên vương lệnh dạ-xoa ấy rằng, ‘Mày luôn luôn cầm kim luân này cho vua ấy ở phía trên đỉnh đầu của vua cho đến khi vua ấy hết thọ mệnh, không được giữa chừng mà bỏ ngang.’ Con dạ-xoa ấy thường cầm kim luân cho vua chi, đi đứng ra vào đều tùy ý thánh vương. Tới lúc vua ấy hết ...

37. Bát-nhã Dung Thông Bố Thí

Dụ 37. Tạp Thí Dụ Kinh T0207 Nghĩa Có con rồng lấy một giọt nước mà làm mưa được một nước, hoặc hai ba nước, thậm chí mưa cả một cõi diêm-phù-đề. Rồng ấy tự niệm rằng, ‘Ta muốn cất giọt nước này cho khỏi khô đi, để khi nào cũng có, cất ở chỗ nào được?’ Lại tư duy như vầy, ‘Những chỗ khác đều không được, chỉ có cất ngoài biển lớn là không bị khô mà thôi.’  Chuyện này dụ cho bố thí ít nhưng đắc phúc báo lớn vô cùng, chỉ có thể an trí trong Phật đạo mà thôi. Chuyện này cho thấy giọt nước với trí tuệ của con rồng hợp nhau, nên kiếm được chỗ cất không bị khô. Bố thí và bát-nhã hợp nhau nên kiếm được chỗ an trí không bị kiệt.       Văn 有龍能以一渧水,雨一國者或二或三,乃至雨一閻浮提者。龍心自念言:「我欲藏此一渧水使常在而不乾,何處可得耶?」作是思惟:「餘處不得,唯當安著大海中乃不乾耳。」此喻少施而得大報無窮者,唯當安著佛道中也。此明水渧與龍智合故,所憑得處而不乾也。布施與般若合故,所置得處而不竭也。 Âm Hữu long năng dĩ nhất đề thủy, vũ nhất quốc giả hoặc nhị hoặc tam, nãi chí vũ nhất diêm-phù-đề giả. Long tâm tự niệm ngôn, ‘ngã dục tàng thử nhất đề thủy sử thường tại nhi bất kiền, hà xử khả đắc da?...

36. Bồ-tát Khi Còn Là Phàm Nhân Sở Hành Chí Đức

Dụ 36. Tạp Thí Dụ Kinh T0207      Văn 昔有一國王深識罪福信有果報,常好布施不逆人意,名流四遠無不聞知。時鄰境起兵以襲其國,王自思惟:「若我出戰必傷害,寧自喪身不抂百姓。」彼軍已至從城東門入,王便從西門出,單獨一身逃奔林野。時有一婆羅門從遠方來,路由林間遇值此王,即時二人對相問訊,王問婆羅門:「汝從何來欲何所往?」婆羅門曰:「我聞某甲國王,志好布施不逆人意,故從遠來欲有所求。」王即答言:「君所言者,我身是也。」婆羅門聞之驚怪,即問王曰:「王今如此,其故何耶?」時王具以事情向婆羅門說。婆羅門聞之躃地絕死良久,王即扶起以水灑之然後乃蘇。王問之曰:「何故若是?」婆羅門言:「我自昔貧窮乏無財,故從遠來欲乞財寶,如何今日值王如此?故懊惱不自堪勝。」王即慰喻婆羅門:「汝莫愁憂,我當令汝大得財寶。彼異王者雖得我國未獲我身,宣令遐裔贈募甚重,汝便可縛我身送詣王門,彼王歡喜必重賞汝。」於是婆羅門即如其言,以草索繩縛其兩手,送詣王門。門人見之速入白王,王聞驚喜,即命令前門士即將所攝王身及婆羅門詣王坐前。王問婆羅門:「汝有何術能致此人?」婆羅門答:「我無他術,此人本為王時志好布施,故從遠來欲有所乞。於林樹間遇值相見,彼問我言:『欲何所至?』時我答言:『欲至某甲國王所。』彼答我言:『某國王者我身也。』我聞是語即時絕死了不自覺,彼扶我起以水灑之,復問我言:『汝何故至此?』我答言:『宿世不施生世貧窮,故從遠來欲乞財寶,本願不遂故自懊惱耳。』彼勞我言:『勿生勒念,吾當以身給汝所須。』便語我言:『汝可持繩縛我兩臂送詣王門,彼王自當賞賜汝也。』」時王聞婆羅門語,即便淚出避席下坐語本王言:「汝真人王,我為賊也。」於是攝其所領還歸本國,前王復位令行如故。 此明菩薩本為凡人,所行至德其事如是,若有書持經卷至心如是,天及惡人終不得便也。 有二種賊,一者手力賊。二者方便賊。手力賊手自鑿壁,或作師子頭或作蓮花形,入舍取物不盡持去要少多留,欲令主人得生活也,欲使人稱此是好賊。還自變服與諸人俱至失物家看,時彼眾人見賊鑿壁處,皆言此是巧賊。時有一方便賊微梵志服,亦在其中便作是言:「此非巧賊,用力多而得物少,云何為巧?要不用力而得物多爾乃為巧。」時手力賊密著心中,待眾人去隨而問之:「云何為方便賊?」答言:「汝欲知者但隨我行,一月餘日當使汝見。」於是方便賊便...

35. Chuyện Người Đồ Tể Biết Túc Mệnh

Dụ 35. Tạp Thí Dụ Kinh T0207 Xưa có người đồ tể tới chỗ vua A-đồ-thế khẩn cầu một ý nguyện. Vua hỏi, ‘Ông cầu xin gì?’ Đáp, ‘Hoàng thượng khi có lễ hội mà phải đồ sát, xin giao hết cho tôi.’ Vua nói, ‘Mấy việc đồ sát đó ít người thích, vì sao ông tự nguyện làm?’ Đáp, ‘Tôi xưa là bần nhân, nhờ nghề mổ dê mà mưu sinh, lại nhờ đó mà sinh lên cõi trời tứ thiên vương. Khi hết thiên thọ ấy thì lai sanh vào cõi người tiếp tục làm nghề mổ dê, sau khi mệnh chung sanh lên đệ nhị thiên. Như vậy sáu lần làm đồ tể mổ dê, đều nhờ nghề đó mà sanh vào khắp sáu cõi trời thụ phúc vô lượng. Vì vậy mà nay tới xin vua làm.’ Vua hỏi, ‘Cứ cho là ông nói đúng, làm sao ông biết những việc đó?’ Đáp, ‘Tôi biết túc mệnh.’ Vua nghe vậy không tín, cho là vọng ngữ, người hạ tiện như vậy làm sao biết túc mệnh. Sau có cơ hội hỏi Phật, Phật đáp, ‘Thật như lời người ấy nói, không phải vọng ngữ. Người ấy vào đời trước từng gặp Bích-chi Phật, thấy Phật hoan hỉ hết lòng quán sát, ngưỡng mộ ngắm đầu Phật, cúi đầu ngắm chân ...

34. Quán Vô Thường Là Thuốc Trị Nhiều Bệnh

Dụ 34. Tạp Thí Dụ Kinh T0207 Thiên hạ thảo mộc đều làm thuốc được, chẳng qua do không sành sỏi nên không biết mà thôi. Xưa có thánh y vương tên là Kì-vực, năng hòa hợp dược thảo làm hình đồng tử, ai thấy cũng vui mừng, chúng bệnh đều khỏi. Hoặc lấy một loại cỏ trị chúng bệnh, hoặc lấy nhiều loại cỏ trị nhất bệnh, cỏ trong thiên hạ không loài nào không có chỗ dùng, bệnh trong thiên hạ không bệnh nào không trị được. Kì-vực mệnh chung, thiên hạ dược thảo cùng lúc khóc, đồng thanh, ‘Tôi dùng trị bệnh được, chỉ có Kì-vực mới biết rõ tôi mà thôi. Kì-vực chết rồi không có ai biết tôi nữa, người đời sau hoặc dùng sai, hoặc tăng hoặc giảm khiến bệnh không khỏi, làm cho người trên đời cho tôi không có thần hiệu, vì nghĩ như vậy mà khóc.’ Chỉ có một loài là ha-lê-lặc ở riêng một chỗ là không khóc, nó tự nhủ rằng, ‘Tôi trị được chúng bệnh, người nào uống tôi thì bệnh lành, không uống tôi thì không thể tự lành, không cần người ta phải biết mình nên không khóc.’  Kì-vực dụ cho Phật, chúng dược t...

33. Chuyện Một Tì-khâu-ni Móc Mắt Hóa Độ Người Đàn

Dụ 33. Tạp Thí Dụ Kinh T0207 Xưa có người nữ quý phái, mặt mày xinh đẹp, nghi dung đĩnh đặc, xuất gia tu học đắc Ứng Chân đạo. Một hôm đi một mình trong rừng cây ngoài thành, giữa đường gặp một người đàn ông, thấy tì-khâu-ni nhan mạo đoan chánh nên trong lòng mê đắm, tiến tới trước mặt tì-khâu-ni đòi hỏi, miệng thề rằng, ‘Nếu không theo tôi thì không để cho đi.’ Tì-khâu-ni thuyết pháp ác lộ bất tịnh cho người kia hiểu đầu mắt tay chân có chi đáng tham luyến? Người đàn ông bèn nói tì-khâu-ni rằng, ‘Tôi yêu đôi mắt đẹp của cô.’ Tì-khâu-ni lấy tay phải móc một mắt của mình cho người kia xem, máu chảy đầm đìa trên mặt, người kia thấy vậy dục ý tức thì dứt bặt. Tì-khâu-ni tay cầm tròng mắt trở về chỗ Phật, sau khi đã phục hồi mắt về chỗ cũ của nó, tôn giả kể lại hết chuyện ấy cho Phật. Nhân đó mà chế giới, từ đó về sau không để cho tì-khâu-ni ở ngoài thành hay đi một mình bên ngoài tụ lạc.      Văn [0529b20] 昔有一貴女人,面首端正儀容挺特,出家修學得應真道。於城外林樹間獨行,道逢一人見此比丘尼顏貌端正意甚愛著,當前立而要之口宣誓言:「...

32. Lửa Kiếp Tận

Dụ 32. Tạp Thí Dụ Kinh T0207 Thời lửa cháy kiếp tận, tất cả mọi thứ đều bị thiêu thành không, vì vậy mà sức nhân duyên phúc đức của chúng sanh từ thập phương thổi tới như gió, từng cơn gió nối tiếp nhau có sức cầm giữ một dòng nước lớn, trên nước có một người ngàn cái đầu hai ngàn tay chân gọi là Vi Tế. Trong rốn của người ấy sanh ra một đóa sen ngàn cánh sắc vàng, ánh sáng của hoa ấy rực rỡ như vạn mặt trời cùng rọi một lần, trong hoa sen ấy có người kiết-già phu tọa. Người ấy lại có vô lượng quang minh, tên là Phạm-thiên vương, tâm sanh tám người con, tám người con sanh nhân dân trên trời và đất. Vị phạm-thiên vương ấy đã dứt sạch các niệm dâm và sân. Vì vậy mà nói, ‘Nếu có người tu thiền tịnh hạnh, đoạn trừ dâm dục thì gọi là hành phạm đạo, Phật chuyển pháp luân hay phạm luân.’ Phạm-thiên vương ấy ngồi trên tòa liên hoa, cho nên chư Phật vì theo thế tục mà kiết-già phu tọa trên hoa sen báu, thuyết sáu ba-la-mật, người nào nghe được pháp ấy tất đắc a-nậu-đa-la tam-miệu tam-bồ-đề....

31. Xưng Danh Hiệu Phật Cứu Nạn Đoàn Thương Khách

Dụ 31. Tạp Thí Dụ Kinh T0207 Xưa có năm trăm khách buôn giong thuyền ra biển để tìm trân bảo, gặp cá Ma-kiệt xuất đầu há miệng định nuốt chúng sanh. Hôm đó trời ít gió mà thuyền đi như tên bay, Tát-bạc chủ  nói mọi người, ‘Thuyền đi nhanh quá, gỡ buồm ra hạ xuống.’ Liền gỡ buồm hạ xuống như lời ông ấy, thuyền chuyển đi nhanh hơn không dừng được. Tát- bạc chủ hỏi người ở tầng trên, ‘Anh thấy những gì?’ ‘Tôi thấy trên có hai mặt trời ló ra, dưới có núi trắng, giữa có núi đen.’ Tát-bạc chủ kinh khiếp nói, ‘Đó là đại ngư, phải làm chi bây giờ? Tôi với các ông nay gặp khốn ách, lọt vô miệng con cá đó không cách nào sống sót được. Các ông hãy theo chỗ mình thờ phụng mà nhất tâm cầu nguyện.’  Thế là mọi người đều theo chỗ phụng thờ của mình mà nhất tâm quy mệnh cầu thoát nạn đó, sở cầu càng thắm thiết thì thuyền đi càng nhanh, chẳng mấy chốc mà sắp trôi vào miệng cá. Ngay đó Tát-bạc chủ bảo mọi người rằng, ‘Tôi có một vị đại thần hiệu là Phật, các ông hãy bỏ chỗ phụng thờ của mình đi...

30. Huệ Thí Tài Vật Sau Không Hối Tiếc

Dụ 30. Tạp Thí Dụ Kinh T0207 Xưa Thiên Trúc có hai người nghèo, mưu sinh tằn tiện thường bán cao sữa để kiếm sống, cả hai người đầu đội bình chứa cao đem ra chợ bán. Hôm đó gặp trời mưa đường đi trơn trượt, một người có trí tự nghĩ rằng ‘Hôm nay trời mưa lầy lội đường khó đi, lỡ mình ngã thì vỡ bình mất hết, bây giờ lấy bơ ra bớt, nếu có ngã thì mất không đáng kể.’ Người kia thiểu trí đem hết ra chợ, giữa đường trơn trượt cả hai người đều ngã. Một người sầu ưu khóc lóc rồi lăn lóc ra đất, một người không có chút buồn cũng không não hận. Có người hỏi, ‘Hai ông bình cao đều vỡ như nhau, chỗ mất cũng ngang nhau, đâu có khác chi nhau, vì sao một người buồn tiếc khóc lóc não nề như vậy, còn một người thì không hiện một chút tiếc nuối?’ Một người đáp, ‘Cao của tôi đem đi bán là thứ cao chưa vớt bơ, nay bình bể là mất hết, vì đó mà não hận không sao kiềm chế được.’ Một người đáp, ‘Cao của tôi đem đi trước đó đã vớt bơ ra rồi, nay bình tuy vỡ nhưng mất không đáng bao nhiêu. Vì đó mà thản nhiên...

29. Dụng Tâm Nơi Thánh Đạo Luôn Tiện Hưởng Lạc Cõi Trời Người

Dụ 29. Tạp Thí Dụ Kinh T0207 Xưa nước Thiên Trúc có một trụ xứ có mười vạn sa-môn, hơn năm vạn đắc a-la-hán, lục thông thanh triệt và các lậu đã tận, năm vạn người kia có người đắc ba đạo quả đầu, có người chưa. Có một trưởng giả muốn cầu phúc lạc tự tứ trong hai cõi nhân thiên, tới viếng tháp miếu và soạn mâm cỗ cung dưỡng chúng tăng. Lúc ấy có một thượng tọa đã đắc lục thần thông, một vị đại a-la-hán, đã già lắm, tóc bạc răng rụng thân thể khô gầy, tối thượng thủ trong mười vạn người. Chú nguyện cho trưởng giả ấy xong, vị thượng thủ ấy thọ thực, rửa ráy rồi nói với trưởng giả, ‘Này đàn-việt, hôm nay bố thí sẽ đắc đại tội.’ Lúc ấy những người chưa đắc đạo trong hội chúng đều xì xầm, ‘Lão thượng tọa sao lại cuồng ngôn như thế?’ Thượng tọa đáp, ‘Đó là sự thật, không phải cuồng ngôn.’ Chúng nhân hỏi, ‘người này gieo phước, vì sao lại bị tội?’ Thượng tọa đáp, ‘mấy chú biết một mà không biết hai. Người này gieo phúc, thọ khoái lạc hai cõi nhân thiên, ở trong thụ lạc sanh đại kiêu mạn, tự c...

28. Nên Cầu Quả Báo Cứu Cánh Chớ Cầu Hoa Báo Cõi Nhân Thiên Mà Thôi

Dụ 28. Tạp Thí Dụ Kinh T0207 Xưa lúc Phật tại thế có năm trăm lực sĩ cùng làm sa-môn, tọa thiền tụng kinh cùng một chỗ. Có đám tặc bất lương đoạt hết y bát của các sa-môn ấy, chỉ trừa lại nê-hoàn-tăng . Đám tặc đi rồi chư sa-môn chỉ mặc độc nê-hoàn-tăng cùng đi tới chỗ Phật thưa lại mọi chuyện. Phật hỏi các sa-môn, ‘Mấy ông vì sao không tri hô?’ Chư sa-môn đáp, ‘Phật chưa cho phép nên không dám tri hô.’ Phật bảo chư tì-khâu, ‘Nếu các ông không dám tri hô tặc lột hết y của mấy ông thì ai có sức chu cấp mãi? Từ này về sau cho phép các ông lúc thấy có giặc cướp thì tri hô, lấy gậy, gạch đá dọa cho nó sợ bỏ đi, chỉ cần đừng cố ý thương hại nó là được.’  Cái người ta xem trọng là thân, mệnh, và của cải. Ba cái đó đều không đáng tiếc nhưng không thể khinh. Không đáng tiếc là vì nó chẳng thường hằng, chắc chắn bại hoại, không có chi kiên cố, nếu ngu hoặc mê đắm xem nó như của mình, tham ái tiếc sẻn sẽ dễ khởi nhân duyên bất thiện, sau đọa ác đạo, vì vậy mà không đáng tiếc. Không thể khinh...

27. Lưới Ma Trần Cấu Và Kiết Sử

Dụ 27. Tạp Thí Dụ Kinh T0207 Xưa có người bắt chim thành nghề, giăng la võng trên đầm, lấy đồ chim ăn bỏ vô lưới làm mồi. Bầy chim gọi bạn tranh nhau tới ăn. Điểu sư rút võng, bầy chim rớt hết vô trong. Lúc ấy trong đàn có một con to, dũng mãnh, cử thân bay lên rồi cùng cả đàn kéo võng bay đi. Điểu sư thấy bóng đàn chim nên đi theo. Có người nói điểu sư, ‘Chim bay trên hư không ông lại đi bộ theo bắt, sao mà ngu!’ Điểu sư đáp, ‘Không phải như ông nói. Đàn chim ấy trời tối phải tìm chỗ trú ẩn, bay không cùng hướng, thế nào cũng rớt.’ Người ấy cứ đi theo không dừng. Trời về chiều, ngẩng lên thấy bầy chim tranh nhau bay, có con sang đông, con sang tây, có con muốn về rừng rậm, con muốn xuống vực sâu. Bay tứ tung như thế chẳng mấy chốc thì rớt, điểu sư bắt lại được và đem giết thịt hết. Người bắt chim giỏi ví như Ba-tuần, giăng lưới ví như kiết sử, mang cả lưới bay đi ví như người chưa lìa kiết sử mà muốn thoát khỏi trói buộc, chiều tối hạ cánh ví như người lười biếng tâm sanh bạc nhược kh...

26. Đầu Đuôi Tranh Nhau

Dụ 26. Tạp Thí Dụ Kinh T0207 Xưa có con rắn đầu và đuôi nó tự tranh nhau. Đầu nói đuôi, ‘Tau quan trọng.’ Đuôi nói đầu, ‘Tau cũng quan trọng.’ Đầu đáp, ‘Tau có tai nghe, có mắt nhìn, có miệng ăn, lúc đi luôn đi đầu, vì vậy mà tau phải hơn mầy. Mầy không có những khả năng đó chớ nên đòi hơn.’ Đuôi đáp, ‘Tao cho mầy đi thì mầy mới đi được, nếu tao quấn thân cây ba vòng, ba ngày không buông ra thì đầu không đi kiếm ăn được, đói gần chết.’ Đầu nói với đuôi, ‘Mầy buông ra, cho mày hơn.’ Đuôi nghe nói vậy liền thả ra. Đầu lại biểu đuôi, ‘Mầy hơn cho mầy đi đầu luôn.’ Đuôi ra phía đầu đi trước, chưa được bao xa thì rớt xuống hố lửa mà chết.  Chuyện này dụ cho tăng đoàn kia có những vị thượng thủ đạo hạnh cao lại am thục kinh luật có khả năng quyết đoán giới luật, nhưng ở dưới hậu bối không chịu thuận tòng. Thượng tọa không quản chế được, đành nói với kẻ dưới: ‘Cho mầy tùy ý.’ Phạm sự bất thành, cả hai đều rơi vào phi pháp, dụ cho con rắn rơi vào hố lửa.     Văn 昔有一蛇頭尾自相與諍,頭...

25.

Dụ 25. Tạp Thí Dụ Kinh T0207 Thời rất xưa ở ngoại quốc có một tảng đá nằm bên đường đi, bị xe và ngựa dẫm đạp nên mòn dần. Nước ấy có người ghét đường đi bị ngăn trở, muốn dẹp bỏ tảng đá nên ngày đêm đập phá. Thấy một con rắn độc từ trong tảng đá bò ra, gặp gió thì to lên, chẳng mấy chốc thân nó lấp đầy cõi Diêm-phù-đề. Chúng sanh, người, vật ở cõi Diêm-phù-đề chỉ trong một ngày bị rắn ăn sạch, ăn xong thì chết.  Đó là ác báo mà còn tới mau như thế, huống chi bồ-tát vốn là phàm nhân, tích lũy công đức qua muôn vàn kiếp, vừa mới phát ý đã thành tựu Phật đạo, thuyết pháp độ nhân rồi nhập nê-hoàn, mau lẹ như vậy có chi là kì lạ?      Văn [0528a04] 昔者外國從來久遠,曾有一石當人路側,時為車馬踐蹈小小損減。彼世有人嫌其妨道,務欲除之,時即打壞。見有毒蛇從石中出,得風轉大,須臾之間身滿閻浮提。閻浮提中眾生人物,一日之中悉皆噉盡然後乃死。此是惡報尚速疾如是,況之菩薩本為凡人,積功累德動經塵數之劫,適從發意便成佛道,說法度人而取泥洹,此之利疾豈足怪乎?。      雜譬喻經 T0207 https://tripitaka.cbeta.org

24. Bồ-tát Thị Hiện Thành Thầy Chú Thuật

Dụ 24. Tạp Thí Dụ Kinh T0207 Ngoại quốc có thầy chú thuật rồng, cầm quân-trì  chứa đầy nước đi tới bên ao rồng, nhất tâm tụng chú con rồng dưới ao ấy, tức thì thấy đại hỏa từ dưới đáy ao bốc lên, cả ao bốc cháy. Rồng thấy lửa sợ nên thò đầu ra tìm núi, lại thấy đại hỏa đốt cháy núi đầm, ngẩng lên nhìn đỉnh núi thấy không có chỗ ẩn núp. Tất cả đều bốc cháy, không nơi nào trốn thân được, chỉ thấy nước trong quân-trì là tị nạn được, bèn dập lửa đó đi, thu nhỏ thân lại rồi chui vào trong quân-trì.  Ao rồng dụ cho dục giới, núi đầm rồng mong ngóng dụ cho sắc giới, đỉnh núi dụ cho vô sắc giới, thầy chú thuật rồng dụ cho bồ-tát, quân-trì đựng nước dụ cho niết-bàn, phép chú thuật của thầy kia dụ cho phương tiện thiện xảo của bồ-tát, đại hỏa bốc cháy dụ cho vô thường, thân lớn của rồng dụ cho kiêu mạn, biến nhỏ thân lại dụ cho khiêm cung. Chuyện này ý nói bồ-tát thị hiện đi vào dục giới, sắc giới bốc cháy rừng rực, lửa lớn vô thường làm cho chúng sanh kinh hãi, bồ-tát giúp chúng sinh d...

23. Đánh Cho Bị Thương Rồi Lấy Cứt Ngựa Trát

Dụ 23. Tạp Thí Dụ Kinh T0207 Xưa có người nông phu có việc tạm thời lên đô thành, thấy có người bị đánh roi rồi lấy cứt ngựa nóng bôi trên lưng, hỏi ‘Sao phải làm vậy?’ Người kia đáp, ‘Để cho vết thương mau lành mà không để lại sẹo.’ Người nông phu bí mật cất trong lòng, sau về nhà nói gia nhân rằng, ‘Tôi lên đô thành đắc trí tuệ lớn.’ Gia nhân hỏi, ‘Đắc trí tuệ chi?’ Bảo gia nô rằng, ‘Lấy roi đánh tôi hai trăm roi thiệt đau.’ Gia nô sợ gia chủ không dám trái lệnh, bèn đánh cho hai trăm roi thật đau, máu chảy đầy lưng. Bảo gia nô, ‘Lấy cứt ngựa nóng lại đây bôi vết thương cho ta, mau lành mà không để lại sẹo.’ Rồi nói gia nô rằng, ‘Mày biết không, đây là trí tuệ đấy.’  Chuyện này dụ cho người xuất gia cầu đạo mà xả giới. Đã gặp minh sư thụ giới, tức có sở đắc, sau thấy người khác ấp ủ những giá trị khác liền xả bỏ giới gốc của mình, rồi khoác bạch y [hoàn tục] để cho pháp thân bị hủy hoại, giống như kẻ kia chịu đánh hai trăm roi máu chảy hoen cả lưng; quay lưng đi mưu cầu lối sống ...

22. Người Không Hiểu Lí Thâm Huyền Phải Dùng Phép Chỉ Sự Dẫn Giải Cho Họ

Dụ 22. Tạp Thí Dụ Kinh T0207 Xưa có một đạo sĩ tới nhà một bà-la-môn khất thực, bà-la-môn bảo vợ bưng thức ăn ra cho. Vợ ra đứng trước mặt, người vợ xinh đẹp, đạo sĩ nhìn bà trong lòng động niệm, nói bà-la-môn, ‘Dục vị hơn cả tai hoạn ra ngoài.’ Bà-la-môn không hiểu nên hỏi, ‘Dục vị hơn cả tai hoạn ra ngoài, nghĩa là chi?’ Đạo sĩ bèn ôm lấy người vợ, hai người cùng rên hư hử trong họng, rên xong nói bà-la-môn, ‘Đó là dục vị.’ Bà-la-môn nổi lôi đình, lấy gậy đánh đạo nhân một trận, đạo nhân lại nói, ‘Cái này hơn cả tai hoạn.’ Còn định đập thêm, đạo nhân chạy ra ngoài cửa, quay đầu lại nói bà-la-môn, ‘Như vậy là ra ngoài.’ Chuyện này ngụ ý rằng những người không giải được những nghĩa lí sâu xa thì phải dùng phép chỉ sự để ngộ cho họ.  Văn 昔有一道士造婆羅門家乞食,婆羅門使婦擎食食之,婦在前立。其婦端正,道士觀之心便生變,語婆羅門言:「欲味過患出。」婆羅門不解,便問言:「何等欲味過患出?」道士便抱其婦咽共嗚嗚已,語婆羅門言:「此是欲味。」婆羅門大瞋,以杖打此道人一下,道人復語:「此過是患。」復欲重打,道人走到門外,復迴頭語婆羅門:「此是出也。」喻人不能玄解義味,要須指事然後悟之也。 Âm Tích hữu nhất đạo sĩ tháo bà-la-môn gia khất thực, bà-la-môn sử phụ kìn...

21. Sa-môn Cù-đàm Với Lục Sư

Dụ 21. Tạp Thí Dụ Kinh T0207 Xưa có một cư sĩ, vợ anh có thai, thỉnh Phật tới nhà cúng dường xong, muốn nhờ Như Lai coi tướng vợ mình sau sinh con trai hay con gái. Phật nói, ‘Sau sinh con trai, đẹp đẽ khác thường, khi lớn lên ở trong loài người mà thọ khoái lạc nhà trời, sau sẽ đắc la-hán đạo.’ Cư sĩ nghe vậy trong lòng sinh nghi không tin, sau lại thỉnh lục sư, cung dưỡng xong nhờ coi tướng cho vợ. Cư sĩ nói với lục sư, ‘Bữa trước có nhờ sa-môn Cù-đàm coi rồi, nói là sanh con trai, không biết có thật là sinh con trai không?’ Lục sư nói, ‘Sẽ sinh con gái.’ Nhóm lục sư ấy đố kị Phật pháp, muốn nói ngược lời Phật nhưng suy nghĩ lại, ‘Nếu mà vợ hắn sinh con trai thì hắn sẽ bỏ ta mà phụng sự Cù-đàm.’ Bèn xảo ngôn rằng, ‘Này cư sĩ, vợ ông sẽ sinh con trai, sinh con trai sau này sẽ gặp đại họa, gia thất thân thuộc hết bảy đời thì tuyệt diệt. Vì chẳng lành nên lúc nãy nói láo là sinh con gái.’ Cư sĩ nghe vậy, trong lòng thấy sợ không biết thực hư thế nào. Nhóm lục sư lúc ấy nói cư sĩ, ‘Muốn ...

20. Sự Tích Lộc Lâm Và Bồ-tát Lộc Vương

Dụ 20. Tạp Thí Dụ Kinh T0207 Xưa Lộc Lâm có một bầy nai năm trăm con, trong rừng ấy có hai vua nai, một là bồ-tát, một là vua nai thật. Lúc ấy có quốc vương xuất thành đi săn, thấy bầy nai ấy liền dẫn binh vây lại, hai vua nai ấy cùng nhau bày phương kế, dắt nhau tới trước vua người quỳ dài ra mà bạch vua người rằng, ‘Nay chịu chém giết trên địa phận của ngài, nếu ngài cùng lúc giết hết cả bầy, ăn một lần không hết sẽ bị hư thối, chúng tôi ý muốn hàng ngày dâng hai con cho đại vương ăn, những con còn lại lần lượt hàng ngày đem dâng không dám thiếu sót. Nguyện vương nghe lời, chúng tôi giữ mạng thêm được một chút như vậy chẳng phải là ân trạch của đại vương hay sao?’ Nhân đó vua người đồng ý như hai vua nai tâu, mở vòng vây cho đi. Từ đó về sau, hai vua nai ấy liệu định thay phiên nhau mỗi ngày cống hai con cho bếp nhà vua. Ít ngày sau, một con nai có bầu tới phiên chịu chết, đi tới chỗ vua nai xin hoãn cho đến khi sinh xong, vua của nó đáp, ‘Những con khác chưa tới lượt, ai sẽ chết tha...