Skip to main content

35. Chuyện Người Đồ Tể Biết Túc Mệnh

Dụ 35. Tạp Thí Dụ Kinh T0207

Xưa có người đồ tể tới chỗ vua A-đồ-thế khẩn cầu một ý nguyện. Vua hỏi, ‘Ông cầu xin gì?’ Đáp, ‘Hoàng thượng khi có lễ hội mà phải đồ sát, xin giao hết cho tôi.’ Vua nói, ‘Mấy việc đồ sát đó ít người thích, vì sao ông tự nguyện làm?’ Đáp, ‘Tôi xưa là bần nhân, nhờ nghề mổ dê mà mưu sinh, lại nhờ đó mà sinh lên cõi trời tứ thiên vương. Khi hết thiên thọ ấy thì lai sanh vào cõi người tiếp tục làm nghề mổ dê, sau khi mệnh chung sanh lên đệ nhị thiên. Như vậy sáu lần làm đồ tể mổ dê, đều nhờ nghề đó mà sanh vào khắp sáu cõi trời thụ phúc vô lượng. Vì vậy mà nay tới xin vua làm.’ Vua hỏi, ‘Cứ cho là ông nói đúng, làm sao ông biết những việc đó?’ Đáp, ‘Tôi biết túc mệnh.’ Vua nghe vậy không tín, cho là vọng ngữ, người hạ tiện như vậy làm sao biết túc mệnh. Sau có cơ hội hỏi Phật, Phật đáp, ‘Thật như lời người ấy nói, không phải vọng ngữ. Người ấy vào đời trước từng gặp Bích-chi Phật, thấy Phật hoan hỉ hết lòng quán sát, ngưỡng mộ ngắm đầu Phật, cúi đầu ngắm chân Phật, thiện tâm liền sanh, nhờ công đức ấy mà nhiều lần sanh lên sáu cõi trời. Hạ sanh nhân gian tự biết túc mệnh, phúc đức chín nên sáu lần sinh vào hai cõi trời người. Tội chưa chín nên chưa chịu. Hết thân này mới phải đọa địa ngục chịu tội mổ dê, địa ngục xong sẽ sinh vào loài dê nhiều lần để đền tội.’ 
Người ấy biết túc mệnh nhưng cạn, chỉ thấy việc trong sáu cõi trời, không thấy được thân quá khứ cách đây bảy đời, cho nên cho mổ dê là nguyên nhân sinh lên cõi trời. Như vậy chỉ là biết túc mệnh, chẳng phải thông, chẳng phải minh.    

Văn

昔有屠兒,詣阿闍世王所求乞一願。王曰:「汝求何願?」答曰:「王節會之際宜須屠殺,願王見賜我當盡為之。」王曰:「屠殺之事人所不樂,汝何故願樂為之?」答曰:「我昔為貧人,因屠羊之肆以自生活,由是之故得生四天王上。盡彼天壽來生人中續復屠羊,命終之後生第二天上。如是六反屠羊,因是事故遍生六天中受福無量,以是故今從王乞。」王曰:「設如汝語,何以知之?」答曰:「我識宿命。」王聞不信謂是妄語,如此下賤之人何能識宿命耶?後便問佛,佛答曰:「實如所言非妄語也。此人先世曾值辟支佛,見佛歡喜至心諦觀,仰視其首俯察其足善心即生,緣是功德故,得一一生六天上。下生人間自識宿命,福德以熟得故,六反生天人中也。罪未熟故,未便受也。畢此身方當墮地獄受屠羊之罪,地獄畢當生羊中一一償之也。」此人識宿命淺,唯見六天中事,不及過去第七身故,便謂屠羊即是生天因也。如是但是識宿命,非通非明也。
Âm
Tích hữu đồ nhi, nghệ A-đồ-thế vương sở cầu khất nhất nguyện. Vương viết, ‘nhữ cầu hà nguyện?’ Đáp viết, ‘Vương tiết hội chi tế nghi tu đồ sát, nguyện vương kiến tứ ngã đương tận vi chi.’ Vương viết, ‘Đồ sát chi sự nhân sở bất lạc, nhữ hà cố nguyện nhạc vi chi?’ Đáp viết, ‘Ngã tích vi bần nhân, nhân đồ dương chi tứ dĩ tự sanh hoạt, do thị chi cố đắc sanh tứ thiên vương thượng. Tận bỉ thiên thọ lai sanh nhân trung tục phục đồ dương, mệnh chung chi hậu sanh đệ nhị thiên thượng. Như thị lục phản đồ dương, nhân thị sự cố biến sanh lục thiên trung thụ phúc vô lượng, dĩ thị cố kim tòng vương khất.’ Vương viết, ‘Thiết như nhữ ngữ, hà dĩ tri chi?’ Đáp viết, ‘Ngã thức túc mệnh.’ Vương văn bất tín vị thị vọng ngữ, như thử hạ tiện chi nhân hà năng thức túc mệnh da? Hậu tiện vấn Phật, Phật đáp viết, ‘Thật như sở ngôn phi vọng ngữ dã. Thử nhân tiên thế tằng trị Bích-chi Phật, kiến Phật hoan hỉ chí tâm đế quán, ngưỡng thị kì thủ phủ sát kì túc thiện tâm tức sanh, duyên thị công đức cố, đắc nhất nhất sanh lục thiên thượng. Hạ sanh nhân gian tự thức túc mệnh, phúc đức dĩ thục đắc cố, lục phản sanh thiên nhân trung dã. Tội vị thục cố, vị tiện thụ dã. Tất thử thân phương đương đọa địa ngục thụ đồ dương chi tội, địa ngục tất đương sanh dương trung nhất nhất thường chi dã.’ Thử nhân thức túc mệnh thiển, duy kiến lục thiên trung sự, bất cập quá khứ đệ thất thân cố, tiện vị đồ dương tức thị sanh thiên nhân dã. Như thị đãn thị thức túc mệnh, phi thông phi minh dã. 
   
 
雜譬喻經 T0207

Comments

Popular Posts

58. Vợ Chồng Trưởng Giả Tạo Tác Phù Đồ Sau Sanh Lên Trời

Truyện 58. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 5  Nước Xá-vệ có vị trưởng giả hay xây phù đồ và tăng phường, trưởng giả bị bệnh, mệnh chung sanh lên cõi trời Tam Thập Tam. Người vợ thương nhớ chồng, sầu ưu khổ não, vì thương nhớ nên giữ gìn phù đồ và tăng phường như lúc chồng còn sống. Người chồng ở trên trời tự quán sát, “Mình nhờ nhân duyên chi sanh lên cõi trời này?” Biết là nhờ công đức tạo tác tháp tự mà đắc sanh lên trời. Thấy thân mình là thân nhà trời, tâm sanh hoan hỉ, thường niệm tháp tự. Dùng thiên nhãn xem tháp tự của mình tạo nay ai chăm. Liền thấy vợ mình ngày đêm nhớ chồng, ưu sầu khổ não, lại vì chồng mà tu trị tháp tự. Người chồng niệm, “Vợ mình đối với mình có công đức rất lớn, nay phải xuống đó hỏi thăm an ủi.”  Liền từ trời giáng xuống bên vợ, nói vợ: “Em ưu sầu quá, do trong lòng nhớ anh.” Vợ hỏi, “Ông là ai mà khuyến gián tôi.” Đáp, “Anh là chồng em đây, nhờ nhân duyên xây tăng phường và tháp tự mà đắc sanh lên trời Tam Thập Tam, thấy em tinh cần chăm sóc tháp tự nên...

110. Đứa Con Bất Hiếu Chịu Khổ Báo

Truyện 110. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa thôn Cưu-đà-phiến ở nước Già-mặc có bà mẹ già chỉ có đứa con trai một. Đứa con ấy bột nghịch, không tu nhân hiếu, vì tức mẹ mình mà thẳng tay đánh mẹ một trận. Cùng hôm đó nó ra ngoài, giữa đường gặp cướp, bị cướp chặt đứt một cánh tay. Tội bất hiếu quả báo hiện tiền tức thì, khổ thống như vậy. Sau chịu khổ địa ngục kể không xiết. Văn    雜寶藏經第9卷 https://tripitaka.cbeta.org

109. Người đàn bà chán dục xuất gia

Truyện 109. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có người đàn bà đẹp tuyệt trần, xuất gia tu theo pháp của ngoại đạo. Có người nói, “Dung nhan như vậy thời ở tục chứ vì sao xuất gia?” Bà đáp, “Như tôi hôm nay không phải là không đẹp, chẳng qua mới đây chán ghét dâm dục nên xuất gia. Lúc tôi còn tại gia nhờ đẹp mà sớm có thân phận, còn trẻ đã sinh con trai. Con tôi lớn lên khôi ngô không ai bằng, tự nhiên hóa ra tiều tụy như người có bệnh. Tôi hỏi vì sao bệnh thời nó không chịu đáp, hỏi mãi không thôi nó bất đắc dĩ nói, “Con không nói là vì sợ không toàn mạng, chừ nói ra đây thời chẳng còn mặt mũi chi nữa.” Rồi nó nói, “Con muốn dâm dục với mẹ, vì không được nên sinh bệnh.” Mẹ liền nói, “Tự cổ chí kim đời nào có chuyện đó?” Rồi tự nhủ, “Nếu mình không chìu thời chết mất con, nay đành phải nghịch đạo mà giữ mạng nó.” Bèn kêu đứa con lại cho nó thỏa lòng dục. Đứa con kéo lên giường thời mặt đất nứt toác, nó đang sống rớt thẳng xuống dưới, tôi kinh bố quá, đưa tay ra kéo, bắt được tóc nó. T...

106. Quỷ Mẹ Mất Con

Truyện 106. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Quỷ cái đó là vợ của vua quỷ thần Bàn-đồ-ca, có một vạn quỷ con, đứa nào cũng mạnh như đại lực sĩ. Đứa nhỏ nhất tên là Tần-ca-la. Quỷ cái kia hung yêu bạo ngược, giết con thơ của loài người để ăn thịt. Nhân dân ghê sợ nó nên đến thưa Thế Tôn. Thế Tôn bắt quỷ con Tần-ca-la cất vào đáy chén. Quỷ cái đi khắp thiên hạ tìm bảy ngày mà không thấy con, sinh ưu sầu áo não. Nghe người ta truyền rằng Phật Thế Tôn có nhất thiết trí, nó liền tới chỗ Phật hỏi con mình ở đâu. Lúc ấy Phật đáp, “Ngươi có vạn con, chỉ mất một đứa thôi vì sao khổ não sầu ưu tìm kiếm khắp nơi? Thế gian nhân dân người một con, người ba con thì ngươi lại sát hại.” Quỷ mẫu bạch Phật, “Nay con nếu gặp Tần-ca-la sẽ không bao giờ giết con của thế nhân nữa.” Phật liền cho quỷ cái thấy Tần-ca-la đang ở trong bát, quỷ cái dùng hết thần lực mà không đưa con ra được, quay lại cầu Phật. Phật nói, “Ngươi nay nếu biết thụ tam quy ngũ giới, cho tới tận thọ mạng không giết ai nữa thì ta sẽ trả...