Skip to main content

Posts

Showing posts with the label Tạp Bảo Tạng Kinh T0203 Quyển 3

30. Đề Bà Đạt Đa Muốn Hại Phật

Truyện 30. Đề Bà Đạt Đa Muốn Hại Phật. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 3.  Phật ở thành Vương Xá nói Đề-bà-đạt-đa rằng, “Ông chớ sanh tâm lỗi phạm với Như Lai, để tự chịu lấy tai họa, chiêu lấy bất an và tự thụ khổ não.” Chư tì-khâu nói, “Thế Tôn thật hi hữu! Đề-bà-đạt-đa ở chỗ Như Lai thường sanh ác tâm, nhưng Thế Tôn vẫn luôn từ tâm lân mẫn, dùng lời nhu nhuyễn mà nói với ông ta.” Phật nói, “Chẳng phải hôm nay mới như vậy. Trong quá khứ, thành Ba-la-nại nước Ca-thi có đại long vương tên là Chiêm-bặc, thường giáng mưa theo thời cho gạo nếp chín, cứ đến ngày mười bốn và mười lăm thì hóa thành hình người, thụ trì ngũ giới, bố thí và thính pháp. Lúc ấy phương nam nước Thiên Trúc có ông thầy chú thuật đến, dựng tiễn kết thần chú để bắt Chiêm-bặc long vương. Lúc ấy thiên thần báo Ca-thi vương rằng, ‘Có ông thầy chú thuật tới bắt Chiêm-bặc long vương ra khỏi Ca-thi.’ Vua liền xuất quân ra đuổi thầy chú thuật đi, bà-la-môn ấy bèn kết chú khiến cho quân nhà vua thảy không nhúc nhích được. Vua bỏ ...

28. Cừu-già-li phỉ báng các tôn giả Xá-lợi-phất và Mục-liên

Truyện 28, Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển   Xưa hai tôn giả Xá-lợi-phất và Mục-liên du hóa qua các làng, tới một cái lò của thợ gốm thì gặp trời mưa to bèn vô trong trú mưa. Lúc ấy phía trong lò gốm có một cô gái chăn trâu vô tá túc trước. Hàng thanh văn khi không nhập định thì không khác phàm phu, thành ra không biết có nữ nhân ở đó. Cô gái chăn trâu thấy hai vị la-hán thanh văn Xá-lợi-phất và Mục-liên mặt mày khôi ngô thì trong lòng sinh mê hoặc, rỉ lậu bất tịnh trên thân. Tôn giả Xá-lợi-phất và tôn giả Mục-liên từ trong lò gốm đi ra; Cừu-già-li nhìn hình tướng rất tài, chỉ cần quan sát sắc diện người khác là biết người ấy có lộ tướng dâm dục hay không. Thấy cô gái chăn trâu đi ra sau hai vị tôn giả mà sắc diện lộ rõ lòng dâm, nhưng không biết cô ta tự khởi mê hoặc mà rỉ lậu nhớt bất tịnh nên sàm báng rằng, “Tôn giả Xá-lợi-phất, tôn giả Mục-liên thông dâm với con chăn trâu.” Cứ hễ gặp các tì-khâu là nói như vậy. Khi các tì-khâu khuyên, “Chớ phỉ báng tôn giả Xá-lợi-phất và tôn giả M...

27. Hai Anh Em Cùng Xuất Gia

Truyện 27. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 3.  Đời quá khứ có hai anh em vui thích Phật pháp, xuất gia học đạo. Người anh tinh cần, tập nhiều thiện pháp, tu a-luyện hạnh, chỉ trong thời gian ngắn đắc a-la-hán đạo. Người em thông minh, học vấn uyên bác, thông tam tạng kinh, sau được quan phụ tướng thỉnh làm môn sư, giao cho nhiều tiền của, ủy thác cho tạo dựng tăng phòng và tháp tự. Tam Tạng pháp sư nhận được nhiều tài vật thì kiếm người bình địa, tạo tháp tự, nền và tháp đều đoan nghiêm, đường trụ oánh lệ, ý tưởng sáng tạo đã hay mà thợ làm cũng rất khéo. Tể tướng thấy vậy càng sinh lòng tín kính, cung dưỡng chu cấp không thiếu thứ chi. Tam tạng tì-khâu thấy tể tướng có hiếu tâm nên nghĩ như vậy, “Tự miếu đã làm xong, phải tìm chúng tăng về an trú trong miếu tự, phải nói tể tướng thỉnh anh mình về.” Nghĩ vậy xong nói tể tướng, “Tôi có người anh đang ở chỗ kia, xả gia nhập đạo, cần tâm tinh tiến, tu a-luyện hạnh, đàn-việt nay có thể thỉnh anh về trụ trì chùa.” Tể tướng đáp, “Chỉ giáo của sư...

33. Đại Quy Nhân Duyên

Truyện 33. Truyện Con Rùa Lớn. Tạp Bảo Tạng Kinh, Quyển 3. Hồi ấy Phật ở thành Vương Xá. Đề-bà-đạt-đa thường ôm ác ý, muốn hại Thế Tôn, thuê năm trăm bà-la-môn thiện xạ, sai mang cung tên tới chỗ Phật, kéo cung bắn Phật. Tên bắn ra đều biến thành các loài hoa câu-vật-đầu, phân-đà-lợi, bà-đầu-ma, và ưu-bát-la. Năm trăm bà-la-môn thấy sự thần biến như vậy, ai nấy đều kinh hoảng, buông cung tên, lễ Phật sám hối và ngồi sang một bên. Phật thuyết pháp cho, thảy đều đắc quả vị tu-đà-hoàn. Họ lại bạch Phật: ‘Nguyện cho chúng tôi xuất gia học đạo.’ Phật chúc: ‘Lành thay các tì-khưu.’ Thì râu tóc họ tự rụng, pháp phục choàng thân. Phật lại thuyết pháp cho nữa thì đắc quả A-la-hán. Chư tì-khưu bạch Phật rằng: ‘Thế Tôn thần lực, thật hi hữu thay! Đề-bà-đạt-đa thường rắp tâm hại Phật, mà Phật hằng có lòng đại bi.’ Phật kể: ‘Không phải hôm nay thôi, trong thời quá khứ, ở nước Ba-la-nại có một vị thương chủ tên là Bất Thức Ân. Vị ấy cùng với năm trăm khách buôn đi biển tìm của báu. Được của báu rồi ...