Skip to main content

30. Đề Bà Đạt Đa Muốn Hại Phật

Truyện 30. Đề Bà Đạt Đa Muốn Hại Phật. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 3. 

Phật ở thành Vương Xá nói Đề-bà-đạt-đa rằng, “Ông chớ sanh tâm lỗi phạm với Như Lai, để tự chịu lấy tai họa, chiêu lấy bất an và tự thụ khổ não.” Chư tì-khâu nói, “Thế Tôn thật hi hữu! Đề-bà-đạt-đa ở chỗ Như Lai thường sanh ác tâm, nhưng Thế Tôn vẫn luôn từ tâm lân mẫn, dùng lời nhu nhuyễn mà nói với ông ta.”
Phật nói, “Chẳng phải hôm nay mới như vậy. Trong quá khứ, thành Ba-la-nại nước Ca-thi có đại long vương tên là Chiêm-bặc, thường giáng mưa theo thời cho gạo nếp chín, cứ đến ngày mười bốn và mười lăm thì hóa thành hình người, thụ trì ngũ giới, bố thí và thính pháp. Lúc ấy phương nam nước Thiên Trúc có ông thầy chú thuật đến, dựng tiễn kết thần chú để bắt Chiêm-bặc long vương. Lúc ấy thiên thần báo Ca-thi vương rằng, ‘Có ông thầy chú thuật tới bắt Chiêm-bặc long vương ra khỏi Ca-thi.’ Vua liền xuất quân ra đuổi thầy chú thuật đi, bà-la-môn ấy bèn kết chú khiến cho quân nhà vua thảy không nhúc nhích được. Vua bỏ ra rất nhiều tiền tài chuộc lấy long vương. Bà-la-môn lần thứ hai tới làm chú bắt long vương, quyến thuộc long vương thổi mây làm mưa, nổi sấm sét vang rền để giết bà-la-môn. Long vương từ tâm nói bà con nhà rồng rằng, ‘Đừng hại mạng nó, chỉ cần úy dụ khéo léo cho nó bỏ đi là được.’ Lần thứ ba đến, lúc ấy chư long chỉ muốn giết chết thầy chú thuật. Long vương ngăn, hộ vệ bà-la-môn ấy không để cho quyến thuộc mình giết, thế là lại thả cho đi. Long vương lúc ấy là thân ta, thầy chú thuật lúc ấy là Đề-bà-đạt-đa. Lúc ta làm rồng đã năng từ tâm, nhiều lần cứu tế nó, huống chi ngày nay, không từ bi được hay sao.” 
  

Văn

[0463c14] 佛在王舍城,告提婆達多言:「汝莫於如來生過患心,自取減損,得不安事,自受其苦。」
[0463c16] 諸比丘言:「希有世尊!提婆達多於如來所,常生惡心;世尊長夜,慈心憐愍,柔軟共語。」
[0463c18] 佛言:「不但今日,乃往過去,迦尸之國,波羅[木*奈]城,有大龍王,名為瞻蔔,常降時雨,使穀成熟,十四日十五日時,化作人形,受持五戒,布施聽法。時南天竺國,有呪師來,竪箭 結呪,取瞻蔔龍王。時天神語迦尸王言:『有呪師將瞻蔔龍王去迦尸國。』王即出軍眾而往逐之,彼婆羅門,便復結呪,使王軍眾都不能動。王大出錢財,贖取龍王。婆羅門,第二更來呪取龍王,諸龍眷屬興雲降雨,雷電霹靂 ,欲殺婆羅門。龍王慈心語諸龍眾:『莫害彼命,善好慰喻,令彼還去。』第三復來,時諸龍等即欲殺之。龍王遮護,不聽令殺,即放使去。爾時龍王,今我身是也。爾時呪師者,提婆達多是也。我為龍時,尚能慈心,數數救濟,況於今日,而當不慈。」
30. Đề-bà-đạt-đa dục hủy thương Phật nhân duyên 
Phật tại Vương Xá thành, cáo Đề-bà-đạt-đa ngôn, “Nhữ mạc ư Như Lai sanh quá hoạn tâm, tự thủ giảm tổn, đắc bất an sự, tự thụ kì khổ.” Chư tì-khâu ngôn, “Hi hữu Thế Tôn, Đề-bà-đạt-đa ư Như Lai sở, thường sanh ác tâm; Thế Tôn trường dạ, từ tâm liên mẫn, nhu nhuyễn cộng ngữ.” Phật ngôn, “Bất đãn kim nhật, nãi vãng quá khứ, Ca-thi chi quốc, Ba-la-nại thành, hữu đại long vương, danh vi Chiêm-bặc, thường hàng thời vũ, sử cốc thành thục, thập tứ nhật thập ngũ nhật thời, hóa tác nhân hình, thụ trì ngũ giới, bố thi thính pháp. Thời nam thiên trúc quốc, hữu chú sư lai, thụ tiến kết chú, thủ Chiêm-bặc long vương. Thời thiên thần ngứ Ca-thi vương ngôn, ‘Hữu chú sư tương Chiêm-bặc long vương khứ Ca-thi quốc.’ Vương tức xuất quân chúng nhi vãng trục chi, bỉ bà-la-môn, tiện phục kết chú, sử vương quân chúng đô bất năng động. Vương đại xuất tiền tài, thục thủ long vương. Bà-la-môn, đệ nhị canh lai chú thủ long vương, chư long quyến thuộc hưng vân giáng vũ, lôi điện phích lịch, dục sát bà-la-môn. Long vương từ tâm ngứ chư long chúng, ‘Mạc hại bỉ mệnh, thiện hảo úy dụ, lệnh bỉ hoàn khứ.’ Đệ tam phục lai, thời chư long đẳng tức dục sát chi. Long vương già hộ, bất thính lệnh sát, tức phóng sử khứ. Nhĩ thời long vương, kim ngã thân thị dã. Nhĩ thời chú sư giả, Đề-bà-đạt-đa thị dã. Ngã vi long thời, thượng năng từ tâm, sổ sổ cứu tể, huống ư kim nhật, nhi đương bất từ.” 

  
雜寶藏經第3卷

Comments

Popular Posts

58. Vợ Chồng Trưởng Giả Tạo Tác Phù Đồ Sau Sanh Lên Trời

Truyện 58. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 5  Nước Xá-vệ có vị trưởng giả hay xây phù đồ và tăng phường, trưởng giả bị bệnh, mệnh chung sanh lên cõi trời Tam Thập Tam. Người vợ thương nhớ chồng, sầu ưu khổ não, vì thương nhớ nên giữ gìn phù đồ và tăng phường như lúc chồng còn sống. Người chồng ở trên trời tự quán sát, “Mình nhờ nhân duyên chi sanh lên cõi trời này?” Biết là nhờ công đức tạo tác tháp tự mà đắc sanh lên trời. Thấy thân mình là thân nhà trời, tâm sanh hoan hỉ, thường niệm tháp tự. Dùng thiên nhãn xem tháp tự của mình tạo nay ai chăm. Liền thấy vợ mình ngày đêm nhớ chồng, ưu sầu khổ não, lại vì chồng mà tu trị tháp tự. Người chồng niệm, “Vợ mình đối với mình có công đức rất lớn, nay phải xuống đó hỏi thăm an ủi.”  Liền từ trời giáng xuống bên vợ, nói vợ: “Em ưu sầu quá, do trong lòng nhớ anh.” Vợ hỏi, “Ông là ai mà khuyến gián tôi.” Đáp, “Anh là chồng em đây, nhờ nhân duyên xây tăng phường và tháp tự mà đắc sanh lên trời Tam Thập Tam, thấy em tinh cần chăm sóc tháp tự nên...

108. Tế Thần Cây

Truyện 108. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có ông già, nhà cự phú, rất thích ăn thịt nên bày cách dối gạt, chỉ một cây đầu ruộng nói bầy con rằng “Gia nghiệp ta sở dĩ hài hòa, phú túc là nhờ ân phúc thần cây này, nay các con nên bắt dê trong bầy để tế thần ấy.” Con ông ấy theo lời cha dạy liền giết dê cúng báo ơn cây ấy, dưới gốc cây còn lập am tế trời. Người cha về sau thọ tận mệnh chung, bị hành nghiệp truy bức, sanh về trong bây dê nhà mình. Gặp lúc con mình muốn tế thần cây nên bắt một con dê, bắt phải cha mình, đem đi định giết. Dê bèn cười be be mà nói rằng, “Cây này nào có thần linh. Ta thời trước do ham ăn thịt nên gạt các con tế cây, rồi cùng các con ăn thịt này. Nay đền tội ác, tự mình phải chịu trước tiên.” Lúc ấy có một la-hán đi tới khất thực, thấy người cha quá cố chịu thân dê, nên cho người con trưởng mượn đạo nhãn để tự quan sát, mới biết đó là cha mình, trong lòng ôm mối áo não, liền hủy thần cây, sám hối tội quá và bắt đầu tu phúc, chẳng còn sát sanh nữa. Văn ...

109. Người đàn bà chán dục xuất gia

Truyện 109. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có người đàn bà đẹp tuyệt trần, xuất gia tu theo pháp của ngoại đạo. Có người nói, “Dung nhan như vậy thời ở tục chứ vì sao xuất gia?” Bà đáp, “Như tôi hôm nay không phải là không đẹp, chẳng qua mới đây chán ghét dâm dục nên xuất gia. Lúc tôi còn tại gia nhờ đẹp mà sớm có thân phận, còn trẻ đã sinh con trai. Con tôi lớn lên khôi ngô không ai bằng, tự nhiên hóa ra tiều tụy như người có bệnh. Tôi hỏi vì sao bệnh thời nó không chịu đáp, hỏi mãi không thôi nó bất đắc dĩ nói, “Con không nói là vì sợ không toàn mạng, chừ nói ra đây thời chẳng còn mặt mũi chi nữa.” Rồi nó nói, “Con muốn dâm dục với mẹ, vì không được nên sinh bệnh.” Mẹ liền nói, “Tự cổ chí kim đời nào có chuyện đó?” Rồi tự nhủ, “Nếu mình không chìu thời chết mất con, nay đành phải nghịch đạo mà giữ mạng nó.” Bèn kêu đứa con lại cho nó thỏa lòng dục. Đứa con kéo lên giường thời mặt đất nứt toác, nó đang sống rớt thẳng xuống dưới, tôi kinh bố quá, đưa tay ra kéo, bắt được tóc nó. T...

107. Cầu Làm Thiên Chủ

Truyện 107. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Ngày xưa có một bà-la-môn thờ Trời Ma-thất, ngày đêm phụng sự. Trời ấy hỏi, “Ông cầu chi?” Bà-la-môn đáp, “Tôi cầu làm chủ tế trời.” Trời nói, “Nhà kia có bầy trâu, ông tới hỏi con đi đầu đàn ấy.” Liền theo lời của trời, tới hỏi trâu ấy, “Ngươi nay lấy chi làm khổ, lấy chi làm sướng?” Trâu liền đáp, “Khổ cùng cực, hai bên sườn bị ép, củi nặng oằn lưng, kéo khung giá, chở xe nặng mà không được nghỉ.” Người ấy lại hỏi, “Ngươi vì nhân duyên chi mà chịu thân trâu này?” Trâu liền đáp, “Tôi trước làm thiên chủ, phóng túng làm xằng, xài xể đồ tế trời, mệnh chung làm trâu, chịu khổ não này.” Nghe lời ấy rồi liền trở về nhà trời. Trời hỏi, “Ông nay còn muốn làm thiên chủ nữa không?” Bà-la-môn đáp, “Tôi thấy việc đó, thật không dám làm thiên chủ.” Trời nói, “Người ta làm thiện ác thì tự mà chịu lấy quả báo của việc mình làm.” Bà-la-môn sám hối sai lầm của mình, quay về tu các thiện hạnh.   Văn    雜寶藏經第2卷 https://tripitaka.cbeta.org