Tôi nghe như vầy. Lúc ấy Bụt ở trong vườn trúc La Duyệt Kì cùng với đông đảo tỉ-khưu một ngàn hai trăm năm mươi vị và tất cả bồ-tát. Bụt muốn rời vườn La Duyệt Kì đi thành Xá Vệ. Chư Bồ-tát đi trước, các vị Thích Phạm trang phục như các vị vua trên tầng trời thứ tư. Chư vị tỉ-khưu đi sau Bụt. Chư thần trời, thần rồng đều ở bên trên cung dưỡng Bụt. Ra khỏi thành không xa thì có một người nông phu đang làm ruộng. Người ấy từ xa nhìn thấy Như Lai cùng các vị đệ tử, các vị tùy tùng đều đoan chính, trang nghiêm, uy thần lồng lộng, dung mạo tốt đẹp như mặt trăng sáng giữa các vì sao. Thân tướng đẹp lạ, ánh sáng vàng phát ra trên mặt, hiện ba mươi hai vẻ đẹp, tất cả đều phát ra muôn vàn điều tốt lành. Người nông phu kia từ xa nhìn thấy Thế Tôn tâm càng hoan hỉ, muốn lại gần Bụt cúi đầu hành lễ, mong được thụ pháp nghĩa vì khó mà gặp được đời có Bụt, lâu mới xuất hiện một lần. Người ấy thoái tâm tự nhủ rằng: “Ruộng cày chưa xong, hạt gieo chưa hết. Để lát nữa rảnh rơi sẽ gặp Bụt.” Lúc ấy...
lưu giữ những kinh, truyện tôi dịch