Skip to main content

Kinh Người Làm Ruộng Lười Học Đạo

Tôi nghe như vầy.

Lúc ấy Bụt ở trong vườn trúc La Duyệt Kì cùng với đông đảo tỉ-khưu một ngàn hai trăm năm mươi vị và tất cả bồ-tát. Bụt muốn rời vườn La Duyệt Kì đi thành Xá Vệ. Chư Bồ-tát đi trước, các vị Thích Phạm trang phục như các vị vua trên tầng trời thứ tư. Chư vị tỉ-khưu đi sau Bụt. Chư thần trời, thần rồng đều ở bên trên cung dưỡng Bụt. Ra khỏi thành không xa thì có một người nông phu đang làm ruộng. Người ấy từ xa nhìn thấy Như Lai cùng các vị đệ tử, các vị tùy tùng đều đoan chính, trang nghiêm, uy thần lồng lộng, dung mạo tốt đẹp như mặt trăng sáng giữa các vì sao. Thân tướng đẹp lạ, ánh sáng vàng phát ra trên mặt, hiện ba mươi hai vẻ đẹp, tất cả đều phát ra muôn vàn điều tốt lành. Người nông phu kia từ xa nhìn thấy Thế Tôn tâm càng hoan hỉ, muốn lại gần Bụt cúi đầu hành lễ, mong được thụ pháp nghĩa vì khó mà gặp được đời có Bụt, lâu mới xuất hiện một lần. Người ấy thoái tâm tự nhủ rằng: “Ruộng cày chưa xong, hạt gieo chưa hết. Để lát nữa rảnh rơi sẽ gặp Bụt.” Lúc ấy Bụt biết tâm người ấy sinh làm biếng học giáo pháp. Thế Tôn bèn cười, phóng ánh sáng ngũ sắc, ánh sáng từ trong miệng phát ra chiếu sáng mười phương cảnh giới, làm cho năm đường được yên ổn, hết thảy đều theo ánh sáng mà vân tập bên Bụt. Địa ngục ngừng nghỉ, ngạ quỷ được no đủ, súc sinh tư tưởng điều thiện, loài người cầu phép giải thoát. Các vị thần trời, thần rồng đều nghe được chỗ tinh yếu của đạo pháp. Hiền giả A-nan biết có bảy lúc nên bàn pháp, nên cùng những người khác tới bên Bụt, quỳ gối chéo tay bạch Bụt rằng: “Sao người cười? Bụt đã cười ắt phải có ý. Bụt bảo A-nan: “Anh thấy người cày ruộng kia không?” A-nan đáp: “Dạ có thấy”. Bụt dạy: “Người ấy từ đời Bụt Duy Vệ đến nay đã chín mươi mốt kiếp phải cày ruộng làm lụng như thế. Mỗi lần thấy Bụt đều không chịu nghe giáo pháp, xem thường giáo pháp, gieo đầy nghiệp sinh tử, không biết dùng lưỡi cày pháp mà gieo trồng ruộng trí tuệ. Đã qua sáu đời Bụt rồi mà tâm không khai mở. Nay thấy ta thì phát tâm lành. Người ấy bèn biến cải, ăn năn hối hận đã lưới biếng gieo trồng gốc tội. Lúc ấy người kia nghe Bụt nói như vậy liền bỏ cày lại ruộng, tới bên chỗ Bụt gập đầu xuống chân Bụt, hối lỗi tự trách, ngu si không biết tội mình quá nặng nề. Nguyện xin được thương xót cho biết căn nguyên tội của mình. Tối tăm chìm đắm trong lười biếng đã lâu, mong Bụt dạy cho pháp lành giải thoát khỏi sinh tử. Bụt dạy: “Lành thay. Con nhận biết như thế là rất tốt, sau này con sẽ không bị đọa đày nữa”. Bụt nhân đó dạy cho mọi người biết cái hại của lười biếng và cái lợi của tinh tấn. Người ấy mừng vui, đạt quả vị bất thối chuyển. Rất nhiều vị thần trời, thần rồng đều phát tâm tìm cầu chân lí vô thượng. Học đạo phải luôn tinh tiến, chớ lười biếng, để thoát ra khỏi cảnh giới luân hồi vô tận. Bụt dạy như vậy, hiền giả A-nan, các vị thần trời, thần rồng, Atula, chuyển luân vương nghe kinh đều vui vẻ, hành lễ rồi rút lui.


Kinh này cũng đã dịch ra Bạch Thoại, các bạn có thể xem tại http://www.youtube.com/watch?v=C5uDnDIcHNw.

Nguyên văn chữ Hán trong Quyển 17, kinh số 827 trong Đại Chính Tân Tu Đại Tạng Kinh.

http://cbeta.org/result/normal/T17/0827_001.htm

佛說懈怠耕者經

宋沙門惠簡譯

聞如是。一時佛在羅閱祇竹園中。

與大比丘眾千二百五十人及眾菩薩俱。

時佛從羅閱祇欲詣舍衛。諸菩薩導前。釋梵。

被服又見身體如四天王。諸比丘僧悉從佛後。

諸天龍神在上供養。去城不遠。時有一人在田耕種。

遙見如來弟子侍從端正殊妙。

威神巍巍容貌殊好。如星中月。

奇相眾好金光從容三十二相。皆出眾好。遙見世尊心便歡喜。

欲往詣佛稽首作禮諮受法義。

佛世難值時時一現。退自念言。耕地未竟下種未畢。

須後閑時乃當見佛。時佛知心發此懈怠。

世尊便笑。放五色光。光從口出照十方境界。

安隱五道。皆乘光來集會佛所。

地獄休息餓鬼飽滿。畜生思善人民求度。

諸天龍神神聽道法。賢者阿難。解了七應義法時節。

身與他人即詣佛所。長跪叉手白佛言。何因笑。

既笑會當有意。佛告阿難。汝見犁者不。

對曰已見。佛言。是人從維衛佛已來。

九十一劫於是耕種。每一見佛常自懈怠。選軟復後。

匆匆耕種生死罪法。不識法犁種無極田。

已過六佛不得蒙度。於今見我適發好心。

即便變悔欲故懈怠樂種罪根。時人遙聞棄耕及田。

來詣佛所稽首佛足。悔過自責。

愚癡無知罪過甚重。願見愍傷原其罪過。

蒙冥觝突懈怠來久。唯見原恕濟脫生死。佛言。善哉。

卿能覺者於法有益。終不為損。佛為說經。

示懈怠之垢精進之利。踴躍歡喜立不退轉。

諸天龍神無央數千。皆發無上正真道意。

以故學道常當精進莫為懈怠。宛轉生死動有劫數。

佛說如是。賢者阿難。諸天龍神阿須倫王。

聞經歡喜。作禮而退。

佛說懈怠耕者

Comments

Popular Posts

58. Vợ Chồng Trưởng Giả Tạo Tác Phù Đồ Sau Sanh Lên Trời

Truyện 58. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 5  Nước Xá-vệ có vị trưởng giả hay xây phù đồ và tăng phường, trưởng giả bị bệnh, mệnh chung sanh lên cõi trời Tam Thập Tam. Người vợ thương nhớ chồng, sầu ưu khổ não, vì thương nhớ nên giữ gìn phù đồ và tăng phường như lúc chồng còn sống. Người chồng ở trên trời tự quán sát, “Mình nhờ nhân duyên chi sanh lên cõi trời này?” Biết là nhờ công đức tạo tác tháp tự mà đắc sanh lên trời. Thấy thân mình là thân nhà trời, tâm sanh hoan hỉ, thường niệm tháp tự. Dùng thiên nhãn xem tháp tự của mình tạo nay ai chăm. Liền thấy vợ mình ngày đêm nhớ chồng, ưu sầu khổ não, lại vì chồng mà tu trị tháp tự. Người chồng niệm, “Vợ mình đối với mình có công đức rất lớn, nay phải xuống đó hỏi thăm an ủi.”  Liền từ trời giáng xuống bên vợ, nói vợ: “Em ưu sầu quá, do trong lòng nhớ anh.” Vợ hỏi, “Ông là ai mà khuyến gián tôi.” Đáp, “Anh là chồng em đây, nhờ nhân duyên xây tăng phường và tháp tự mà đắc sanh lên trời Tam Thập Tam, thấy em tinh cần chăm sóc tháp tự nên...

108. Tế Thần Cây

Truyện 108. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có ông già, nhà cự phú, rất thích ăn thịt nên bày cách dối gạt, chỉ một cây đầu ruộng nói bầy con rằng “Gia nghiệp ta sở dĩ hài hòa, phú túc là nhờ ân phúc thần cây này, nay các con nên bắt dê trong bầy để tế thần ấy.” Con ông ấy theo lời cha dạy liền giết dê cúng báo ơn cây ấy, dưới gốc cây còn lập am tế trời. Người cha về sau thọ tận mệnh chung, bị hành nghiệp truy bức, sanh về trong bây dê nhà mình. Gặp lúc con mình muốn tế thần cây nên bắt một con dê, bắt phải cha mình, đem đi định giết. Dê bèn cười be be mà nói rằng, “Cây này nào có thần linh. Ta thời trước do ham ăn thịt nên gạt các con tế cây, rồi cùng các con ăn thịt này. Nay đền tội ác, tự mình phải chịu trước tiên.” Lúc ấy có một la-hán đi tới khất thực, thấy người cha quá cố chịu thân dê, nên cho người con trưởng mượn đạo nhãn để tự quan sát, mới biết đó là cha mình, trong lòng ôm mối áo não, liền hủy thần cây, sám hối tội quá và bắt đầu tu phúc, chẳng còn sát sanh nữa. Văn ...

109. Người đàn bà chán dục xuất gia

Truyện 109. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có người đàn bà đẹp tuyệt trần, xuất gia tu theo pháp của ngoại đạo. Có người nói, “Dung nhan như vậy thời ở tục chứ vì sao xuất gia?” Bà đáp, “Như tôi hôm nay không phải là không đẹp, chẳng qua mới đây chán ghét dâm dục nên xuất gia. Lúc tôi còn tại gia nhờ đẹp mà sớm có thân phận, còn trẻ đã sinh con trai. Con tôi lớn lên khôi ngô không ai bằng, tự nhiên hóa ra tiều tụy như người có bệnh. Tôi hỏi vì sao bệnh thời nó không chịu đáp, hỏi mãi không thôi nó bất đắc dĩ nói, “Con không nói là vì sợ không toàn mạng, chừ nói ra đây thời chẳng còn mặt mũi chi nữa.” Rồi nó nói, “Con muốn dâm dục với mẹ, vì không được nên sinh bệnh.” Mẹ liền nói, “Tự cổ chí kim đời nào có chuyện đó?” Rồi tự nhủ, “Nếu mình không chìu thời chết mất con, nay đành phải nghịch đạo mà giữ mạng nó.” Bèn kêu đứa con lại cho nó thỏa lòng dục. Đứa con kéo lên giường thời mặt đất nứt toác, nó đang sống rớt thẳng xuống dưới, tôi kinh bố quá, đưa tay ra kéo, bắt được tóc nó. T...

107. Cầu Làm Thiên Chủ

Truyện 107. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Ngày xưa có một bà-la-môn thờ Trời Ma-thất, ngày đêm phụng sự. Trời ấy hỏi, “Ông cầu chi?” Bà-la-môn đáp, “Tôi cầu làm chủ tế trời.” Trời nói, “Nhà kia có bầy trâu, ông tới hỏi con đi đầu đàn ấy.” Liền theo lời của trời, tới hỏi trâu ấy, “Ngươi nay lấy chi làm khổ, lấy chi làm sướng?” Trâu liền đáp, “Khổ cùng cực, hai bên sườn bị ép, củi nặng oằn lưng, kéo khung giá, chở xe nặng mà không được nghỉ.” Người ấy lại hỏi, “Ngươi vì nhân duyên chi mà chịu thân trâu này?” Trâu liền đáp, “Tôi trước làm thiên chủ, phóng túng làm xằng, xài xể đồ tế trời, mệnh chung làm trâu, chịu khổ não này.” Nghe lời ấy rồi liền trở về nhà trời. Trời hỏi, “Ông nay còn muốn làm thiên chủ nữa không?” Bà-la-môn đáp, “Tôi thấy việc đó, thật không dám làm thiên chủ.” Trời nói, “Người ta làm thiện ác thì tự mà chịu lấy quả báo của việc mình làm.” Bà-la-môn sám hối sai lầm của mình, quay về tu các thiện hạnh.   Văn    雜寶藏經第2卷 https://tripitaka.cbeta.org