Skip to main content

81. Phật Ở Dưới Cây Bồ-đề Ma Vương Ba-tuần Tới Gây Phiền Phức Cho Phật

Truyện 81. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 7 

Xưa Như Lai ngồi dưới cây bồ-đề, ác ma Ba-tuần dắt tám chục ức ma chúng tới đòi phá hoại Phật. Tới chỗ Như Lai nói như vậy: “Này Cù-đàm! Ngươi một thân một mình sao dám ngồi đây? Mau dậy đi khỏi đây. Nếu không đi ta nắm chân ném ngươi ra ngoài biển.” Phật đáp: “Ta quán thế gian không ai đủ sức ném ta ra ngoài biển được. Ngươi trong tiền thân từng làm một ngôi chùa, chỉ một ngày thụ tám giới, thí Bích-chi Phật một bát cơm, nhờ vậy mà sinh lên cõi trời thứ sáu làm đại ma vương. Còn ta trong ba a-tăng-kì kiếp quảng tu công đức, a-tăng-kì kiếp thứ nhất từng cung dưỡng vô lượng chư Phật, a-tăng-kì kiếp thứ hai và thứ ba cũng như vậy, cung dưỡng thanh văn và duyên giác số nhiều không đếm được, khắp cả đại địa không chỗ nào không có xương thân ta.” Ma đáp: “Cù-đàm! Ông nói ta ngày xưa một ngày trì giới, thí Bích-chi Phật bát cơm, lời ấy chân thực đáng tin, ta cũng tự biết, ông cũng biết ta; còn việc ông tự nói về mình ai làm chứng cho?” Phật chỉ ngón tay xuống đất đáp: “Đất này làm chứng cho ta.” Phật vừa dứt lời thì nhất thiết đại địa chấn động sáu kiểu, địa thần liền từ tầng kim cương hiện ra, chắp tay bạch Phật: “Tôi làm chứng cho Phật, từ khi có đất này ta hằng ở trong đất. Lời Thế Tôn nói chân thực bất hư.” Phật nói Ba-tuần: “Ngươi nay trước hãy thử nhích cái bình rửa tay này cho được, sau mới ném ta ra ngoài biển.” Ba-tuần cùng tám chục ức chúng ma không làm cho cái bình động được, quân chúng của ma vương điên đảo tự ngã, bỏ chạy tán loạn. Chư tì-khâu nói: “Ba-tuần suốt đêm dài não loạn Như Lai nhưng không đắc thắng.” 
Phật kể: “Chẳng phải ngày nay thôi, quá khứ cũng đã từng như vậy. Xưa nước Ca-thi trong núi tiên nhân có vị tiên đắc ngũ thông giáo hoá hàng niên thiếu trong thành Ba-la-nại, khiến họ xuất gia tu tiên đạo. Lúc ấy vị thần của thành rất tức giận, nói tiên nhân: “Nếu ngươi nhập thành độ thêm người nữa thì ta nắm chân ngươi ném ra ngoài biển.” Vị tiên nhân cầm một cái bình rửa tay lên nói vị thần ấy: “Trước lay cái bình này cho được rồi sau ném ta.” Lấy hết thần lực cũng không lay được bình, đành xấu hổ quy phục. Tiên nhân lúc ấy chính là thân ta. Vị thần thành Ba-la-nại lúc ấy chính là Ba-tuần.”

(chỉnh sửa 10-8-2025)

Văn

昔如來在菩提樹下,惡魔波旬,將八十億眾,欲來壞佛。至如來所,而作是言:「瞿曇!汝獨一身,何能坐此?急可起去。若不去者,我捉汝脚,擲著海外。」佛言:「我觀世間,無能擲我著海外者。汝於前身,但曾作一寺,受一日八戒,施辟支佛一鉢之食,故生六天,為大魔王。而我乃於三阿僧祇劫,廣修功德,一阿僧祇劫,我曾供養無量諸佛,第二第三阿僧祇劫,亦復如是,供養聲聞緣覺之人,不可計數,一切大地,無有針許非我身骨。」魔言:「瞿曇!汝道我昔,一日持戒,施辟支佛食,信有真實,我亦自知,汝亦知我;汝自噵者,誰為證知?」佛以手指地言:「此地證我。」作是語時,一切大地,六種震動,地神即從金剛際出,合掌白佛言:「我為作證,有此地來,我恒在中。世尊所說,真實不虛。」佛語波旬:「汝今先能動此澡瓶,然後可能擲我海外。」爾時波旬及八十億眾,不能令動,魔王軍眾,顛倒自墮,破壞星散。諸比丘言:「波旬長夜,惱亂如來,而不得勝。」
佛言:「非但今日,過去亦爾。昔迦尸國,仙人山中,有五通仙,教化波羅[木*奈]城中諸年少輩,皆度出家,使修仙道。爾時城神,極大瞋忿,語仙人言:『汝若入城,更度人者,我捉汝脚,擲於海外。』彼仙人捉一澡瓶,語城神言:『先動此瓶,然後擲我。』盡其神力,不能得動,慚愧歸伏。爾時仙人,我身是也。爾時城神,波旬是也。」
  
雜寶藏經第7卷

Comments

Popular Posts

58. Vợ Chồng Trưởng Giả Tạo Tác Phù Đồ Sau Sanh Lên Trời

Truyện 58. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 5  Nước Xá-vệ có vị trưởng giả hay xây phù đồ và tăng phường, trưởng giả bị bệnh, mệnh chung sanh lên cõi trời Tam Thập Tam. Người vợ thương nhớ chồng, sầu ưu khổ não, vì thương nhớ nên giữ gìn phù đồ và tăng phường như lúc chồng còn sống. Người chồng ở trên trời tự quán sát, “Mình nhờ nhân duyên chi sanh lên cõi trời này?” Biết là nhờ công đức tạo tác tháp tự mà đắc sanh lên trời. Thấy thân mình là thân nhà trời, tâm sanh hoan hỉ, thường niệm tháp tự. Dùng thiên nhãn xem tháp tự của mình tạo nay ai chăm. Liền thấy vợ mình ngày đêm nhớ chồng, ưu sầu khổ não, lại vì chồng mà tu trị tháp tự. Người chồng niệm, “Vợ mình đối với mình có công đức rất lớn, nay phải xuống đó hỏi thăm an ủi.”  Liền từ trời giáng xuống bên vợ, nói vợ: “Em ưu sầu quá, do trong lòng nhớ anh.” Vợ hỏi, “Ông là ai mà khuyến gián tôi.” Đáp, “Anh là chồng em đây, nhờ nhân duyên xây tăng phường và tháp tự mà đắc sanh lên trời Tam Thập Tam, thấy em tinh cần chăm sóc tháp tự nên...

108. Tế Thần Cây

Truyện 108. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có ông già, nhà cự phú, rất thích ăn thịt nên bày cách dối gạt, chỉ một cây đầu ruộng nói bầy con rằng “Gia nghiệp ta sở dĩ hài hòa, phú túc là nhờ ân phúc thần cây này, nay các con nên bắt dê trong bầy để tế thần ấy.” Con ông ấy theo lời cha dạy liền giết dê cúng báo ơn cây ấy, dưới gốc cây còn lập am tế trời. Người cha về sau thọ tận mệnh chung, bị hành nghiệp truy bức, sanh về trong bây dê nhà mình. Gặp lúc con mình muốn tế thần cây nên bắt một con dê, bắt phải cha mình, đem đi định giết. Dê bèn cười be be mà nói rằng, “Cây này nào có thần linh. Ta thời trước do ham ăn thịt nên gạt các con tế cây, rồi cùng các con ăn thịt này. Nay đền tội ác, tự mình phải chịu trước tiên.” Lúc ấy có một la-hán đi tới khất thực, thấy người cha quá cố chịu thân dê, nên cho người con trưởng mượn đạo nhãn để tự quan sát, mới biết đó là cha mình, trong lòng ôm mối áo não, liền hủy thần cây, sám hối tội quá và bắt đầu tu phúc, chẳng còn sát sanh nữa. Văn ...

109. Người đàn bà chán dục xuất gia

Truyện 109. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có người đàn bà đẹp tuyệt trần, xuất gia tu theo pháp của ngoại đạo. Có người nói, “Dung nhan như vậy thời ở tục chứ vì sao xuất gia?” Bà đáp, “Như tôi hôm nay không phải là không đẹp, chẳng qua mới đây chán ghét dâm dục nên xuất gia. Lúc tôi còn tại gia nhờ đẹp mà sớm có thân phận, còn trẻ đã sinh con trai. Con tôi lớn lên khôi ngô không ai bằng, tự nhiên hóa ra tiều tụy như người có bệnh. Tôi hỏi vì sao bệnh thời nó không chịu đáp, hỏi mãi không thôi nó bất đắc dĩ nói, “Con không nói là vì sợ không toàn mạng, chừ nói ra đây thời chẳng còn mặt mũi chi nữa.” Rồi nó nói, “Con muốn dâm dục với mẹ, vì không được nên sinh bệnh.” Mẹ liền nói, “Tự cổ chí kim đời nào có chuyện đó?” Rồi tự nhủ, “Nếu mình không chìu thời chết mất con, nay đành phải nghịch đạo mà giữ mạng nó.” Bèn kêu đứa con lại cho nó thỏa lòng dục. Đứa con kéo lên giường thời mặt đất nứt toác, nó đang sống rớt thẳng xuống dưới, tôi kinh bố quá, đưa tay ra kéo, bắt được tóc nó. T...

107. Cầu Làm Thiên Chủ

Truyện 107. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Ngày xưa có một bà-la-môn thờ Trời Ma-thất, ngày đêm phụng sự. Trời ấy hỏi, “Ông cầu chi?” Bà-la-môn đáp, “Tôi cầu làm chủ tế trời.” Trời nói, “Nhà kia có bầy trâu, ông tới hỏi con đi đầu đàn ấy.” Liền theo lời của trời, tới hỏi trâu ấy, “Ngươi nay lấy chi làm khổ, lấy chi làm sướng?” Trâu liền đáp, “Khổ cùng cực, hai bên sườn bị ép, củi nặng oằn lưng, kéo khung giá, chở xe nặng mà không được nghỉ.” Người ấy lại hỏi, “Ngươi vì nhân duyên chi mà chịu thân trâu này?” Trâu liền đáp, “Tôi trước làm thiên chủ, phóng túng làm xằng, xài xể đồ tế trời, mệnh chung làm trâu, chịu khổ não này.” Nghe lời ấy rồi liền trở về nhà trời. Trời hỏi, “Ông nay còn muốn làm thiên chủ nữa không?” Bà-la-môn đáp, “Tôi thấy việc đó, thật không dám làm thiên chủ.” Trời nói, “Người ta làm thiện ác thì tự mà chịu lấy quả báo của việc mình làm.” Bà-la-môn sám hối sai lầm của mình, quay về tu các thiện hạnh.   Văn    雜寶藏經第2卷 https://tripitaka.cbeta.org