Skip to main content

33. Chuyện Một Tì-khâu-ni Móc Mắt Hóa Độ Người Đàn

Dụ 33. Tạp Thí Dụ Kinh T0207

Xưa có người nữ quý phái, mặt mày xinh đẹp, nghi dung đĩnh đặc, xuất gia tu học đắc Ứng Chân đạo. Một hôm đi một mình trong rừng cây ngoài thành, giữa đường gặp một người đàn ông, thấy tì-khâu-ni nhan mạo đoan chánh nên trong lòng mê đắm, tiến tới trước mặt tì-khâu-ni đòi hỏi, miệng thề rằng, ‘Nếu không theo tôi thì không để cho đi.’ Tì-khâu-ni thuyết pháp ác lộ bất tịnh cho người kia hiểu đầu mắt tay chân có chi đáng tham luyến? Người đàn ông bèn nói tì-khâu-ni rằng, ‘Tôi yêu đôi mắt đẹp của cô.’ Tì-khâu-ni lấy tay phải móc một mắt của mình cho người kia xem, máu chảy đầm đìa trên mặt, người kia thấy vậy dục ý tức thì dứt bặt. Tì-khâu-ni tay cầm tròng mắt trở về chỗ Phật, sau khi đã phục hồi mắt về chỗ cũ của nó, tôn giả kể lại hết chuyện ấy cho Phật. Nhân đó mà chế giới, từ đó về sau không để cho tì-khâu-ni ở ngoài thành hay đi một mình bên ngoài tụ lạc.     

Văn

[0529b20] 昔有一貴女人,面首端正儀容挺特,出家修學得應真道。於城外林樹間獨行,道逢一人見此比丘尼顏貌端正意甚愛著,當前立而要之口宣誓言:「若不從我,不聽汝去。」比丘尼便為說惡露不淨之法,頭眼手足有何可貪?彼士夫便語比丘尼言:「我愛汝眼好。」時彼比丘尼右手挑其一眼示彼男子,血流于面,彼男子見之欲意便息。比丘尼手捉一眼,還到佛所,以復眼本處,向佛具說。因是結戒,從是以來,不聽比丘尼城外住及聚落外獨行也。   
Tích hữu nhất quý nữ nhân, diện thủ đoan chánh nghi dung đĩnh đặc, xuất gia tu học đắc Ứng Chân đạo. Ư thành ngoại lâm thụ gian độc hành, đạo phùng nhất nhân kiến thử tì-khâu-ni nhan mạo đoan chánh ý thậm ái trước, đương tiền lập nhi yếu chi khẩu tuyên thệ ngôn, ‘Nhược bất tòng ngã, bất thính nhữ khứ.’ Tì-khâu-ni tiện vi thuyết ác lộ bất tịnh chi pháp, đầu nhãn thủ túc hữu hà khả tham? Bỉ sĩ phu tiện ngữ tì-khâu-ni ngôn, ‘Ngã ái nhữ nhãn hảo.’ Thời bỉ tì-khâu-ni hữu thủ thiêu kì nhất nhãn kì bỉ nam tử, huyết lưu ư diện, bỉ nam tử kiến chi dục ý tiện tức. Tì-khâu-ni thủ tróc nhất nhãn, hoàn đáo Phật sở, dĩ phục nhãn bổn xử, hướng Phật cụ thuyết. Nhân thị kết giới, tòng thị dĩ lai, bất thính tì-khâu-ni thành ngoại trụ cập tụ lạc ngoại độc hành dã. 
 
雜譬喻經 T0207

Comments

Popular Posts

58. Vợ Chồng Trưởng Giả Tạo Tác Phù Đồ Sau Sanh Lên Trời

Truyện 58. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 5  Nước Xá-vệ có vị trưởng giả hay xây phù đồ và tăng phường, trưởng giả bị bệnh, mệnh chung sanh lên cõi trời Tam Thập Tam. Người vợ thương nhớ chồng, sầu ưu khổ não, vì thương nhớ nên giữ gìn phù đồ và tăng phường như lúc chồng còn sống. Người chồng ở trên trời tự quán sát, “Mình nhờ nhân duyên chi sanh lên cõi trời này?” Biết là nhờ công đức tạo tác tháp tự mà đắc sanh lên trời. Thấy thân mình là thân nhà trời, tâm sanh hoan hỉ, thường niệm tháp tự. Dùng thiên nhãn xem tháp tự của mình tạo nay ai chăm. Liền thấy vợ mình ngày đêm nhớ chồng, ưu sầu khổ não, lại vì chồng mà tu trị tháp tự. Người chồng niệm, “Vợ mình đối với mình có công đức rất lớn, nay phải xuống đó hỏi thăm an ủi.”  Liền từ trời giáng xuống bên vợ, nói vợ: “Em ưu sầu quá, do trong lòng nhớ anh.” Vợ hỏi, “Ông là ai mà khuyến gián tôi.” Đáp, “Anh là chồng em đây, nhờ nhân duyên xây tăng phường và tháp tự mà đắc sanh lên trời Tam Thập Tam, thấy em tinh cần chăm sóc tháp tự nên...

110. Đứa Con Bất Hiếu Chịu Khổ Báo

Truyện 110. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa thôn Cưu-đà-phiến ở nước Già-mặc có bà mẹ già chỉ có đứa con trai một. Đứa con ấy bột nghịch, không tu nhân hiếu, vì tức mẹ mình mà thẳng tay đánh mẹ một trận. Cùng hôm đó nó ra ngoài, giữa đường gặp cướp, bị cướp chặt đứt một cánh tay. Tội bất hiếu quả báo hiện tiền tức thì, khổ thống như vậy. Sau chịu khổ địa ngục kể không xiết. Văn    雜寶藏經第9卷 https://tripitaka.cbeta.org

109. Người đàn bà chán dục xuất gia

Truyện 109. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có người đàn bà đẹp tuyệt trần, xuất gia tu theo pháp của ngoại đạo. Có người nói, “Dung nhan như vậy thời ở tục chứ vì sao xuất gia?” Bà đáp, “Như tôi hôm nay không phải là không đẹp, chẳng qua mới đây chán ghét dâm dục nên xuất gia. Lúc tôi còn tại gia nhờ đẹp mà sớm có thân phận, còn trẻ đã sinh con trai. Con tôi lớn lên khôi ngô không ai bằng, tự nhiên hóa ra tiều tụy như người có bệnh. Tôi hỏi vì sao bệnh thời nó không chịu đáp, hỏi mãi không thôi nó bất đắc dĩ nói, “Con không nói là vì sợ không toàn mạng, chừ nói ra đây thời chẳng còn mặt mũi chi nữa.” Rồi nó nói, “Con muốn dâm dục với mẹ, vì không được nên sinh bệnh.” Mẹ liền nói, “Tự cổ chí kim đời nào có chuyện đó?” Rồi tự nhủ, “Nếu mình không chìu thời chết mất con, nay đành phải nghịch đạo mà giữ mạng nó.” Bèn kêu đứa con lại cho nó thỏa lòng dục. Đứa con kéo lên giường thời mặt đất nứt toác, nó đang sống rớt thẳng xuống dưới, tôi kinh bố quá, đưa tay ra kéo, bắt được tóc nó. T...

106. Quỷ Mẹ Mất Con

Truyện 106. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Quỷ cái đó là vợ của vua quỷ thần Bàn-đồ-ca, có một vạn quỷ con, đứa nào cũng mạnh như đại lực sĩ. Đứa nhỏ nhất tên là Tần-ca-la. Quỷ cái kia hung yêu bạo ngược, giết con thơ của loài người để ăn thịt. Nhân dân ghê sợ nó nên đến thưa Thế Tôn. Thế Tôn bắt quỷ con Tần-ca-la cất vào đáy chén. Quỷ cái đi khắp thiên hạ tìm bảy ngày mà không thấy con, sinh ưu sầu áo não. Nghe người ta truyền rằng Phật Thế Tôn có nhất thiết trí, nó liền tới chỗ Phật hỏi con mình ở đâu. Lúc ấy Phật đáp, “Ngươi có vạn con, chỉ mất một đứa thôi vì sao khổ não sầu ưu tìm kiếm khắp nơi? Thế gian nhân dân người một con, người ba con thì ngươi lại sát hại.” Quỷ mẫu bạch Phật, “Nay con nếu gặp Tần-ca-la sẽ không bao giờ giết con của thế nhân nữa.” Phật liền cho quỷ cái thấy Tần-ca-la đang ở trong bát, quỷ cái dùng hết thần lực mà không đưa con ra được, quay lại cầu Phật. Phật nói, “Ngươi nay nếu biết thụ tam quy ngũ giới, cho tới tận thọ mạng không giết ai nữa thì ta sẽ trả...