Skip to main content

17. Xá-lợi-phất Độ Trưởng Giả Bủn Xỉn T0205

Dụ 17. Tạp Thí Dụ Kinh 

Xưa thành Xá-vệ có một phạm-chí hào quý, tài phú vô số, uyên bác minh tuệ, nhưng đọa tà kiến không tin lẽ thiện, cho là vô ích! Lúc ấy Xá-lợi-phất dùng đạo nhãn quán thấy trưởng giả ấy đầy đủ đại phúc nên được hào phú, thấy chỉ hưởng thôi mà không tạo mới thì sẽ quay lại tam đồ, nên tới độ ông ấy. Bèn hiện thần túc ra trước mặt ông ấy đứng bưng bát. Vị phạm-chí vừa mới vào bàn ăn, thấy Xá-lợi-phất thì rất tức giận, kêu môn gia dùng tay đánh đập, xong quay lại chỗ ngồi tiếp tục ăn, không mời ngồi cũng không đuổi đi, ăn xong rửa tay súc miệng, ngậm một ngụm nước nhổ vào bát Xá-lợi-phất mà nói rằng, ‘Bưng đi đi, bố thí cho đấy.’ Xá-lợi-phất đáp, ‘Chúc ông trưởng giả  thụ phúc vô lượng.’ Rồi quay về. 
Trưởng giả kinh hoảng, chạy đi kêu người sai tìm Xá-lợi-phất. Xá-lợi-phất đi thẳng về tinh xá, lấy nước ấy hòa với bùn, đắp lên chỗ Phật hay đi kinh hành. Bạch Phật rằng, ‘Người kia keo kiệt, thí cho một ngụm nước, đệ tử vừa dùng đắp chỗ Phật kinh hành, nguyện Phật kinh hành trên đó khiến trưởng giả ấy thụ phúc vô lượng.’ Phật liền kinh hành nhập tam-muội. Kẻ trưởng giả sai đi dò tìm thấy hết việc đó, quay về bạch trưởng giả, ‘Phật bỏ cả ngôi luân vương để làm sa-môn, bưng bát cầu thực, không hề có tham cầu chi, chỉ muốn độ chúng sanh mà thôi!’ Rồi kể lại tường tận cho trưởng giả. Trưởng giả đại hối đã có ý không chính đáng, toàn bộ người nhà lớn nhỏ đi tới chỗ Phật sám hối tạ tội. ‘Ngu si vô trí, nguyện thứ trọng tội.’ Phật chấp thuận quy y của nhà ấy, thuyết pháp cho, sở nghi mở ra, sở kết trừ sạch, đắc bất thối chuyển.      

Văn

昔舍衛城中有豪貴梵志,財富無數聰識明慧,然墮邪見不信善,謂呼:「無益!」時舍利弗以道眼見,念是長者宿有大福得為豪富,念食故不復造新必還三塗,當往度之。便現神足當其坐前持鉢而住。時梵志方坐飲食,見舍利弗甚大瞋恚,即推門家撾打與手已還坐食,亦不請坐亦不遣去,食竟洗手漱口,含一口水吐著舍利弗鉢中言:「持是去,相施是。」舍利弗言:「使汝長夜受福無量。」即還去。長者懅,恐行訴言,使人尋之。舍利弗徑還精舍,以水和泥,泥佛所經行處,白佛言:「彼慳貪見施一口水,今用泥佛經行處,願佛經行其上,使彼長夜受福無量。」佛即為經行三昧。長者所遣伺候者,具見如是,還白長者:「佛所棄輪王位,行作沙門,持鉢求食,非有貪求也!欲度眾生故耳!」具以本末說之。長者大悔有不事心,舉家大小盡詣佛所懺悔謝過:「愚癡無狀,願恕重殃。」佛為受自歸,為其說法,疑解結除得不退轉。

Âm

Tích Xá-vệ thành trung hữu hào quý phạm-chí, tài phú vô số thông thức minh tuệ, nhiên đọa tà kiến bất tín thiện, vị hô vô ích! Thời Xá-lợi-phất dĩ đạo nhãn kiến, niệm thị trưởng giả túc hữu đại phúc đắc vi hào phú, niệm thực cố bất phục tạo tân tất hoàn tam đồ, đương vãng độ chi. Tiện hiện thần túc đương kì tọa tiền trì bát nhi trụ. Thời phạm-chí phương tọa ẩm thực, kiến Xá-lợi-phất thậm đại sân khuể, tức thôi môn gia qua đả dữ thủ dĩ hoàn tọa thực, diệc bất thỉnh tọa diệc bất khiển khứ, thực cánh tẩy thủ sấu khẩu, hàm nhất khẩu thủy thổ trứ Xá-lợi-phất bát trung ngôn, ‘Trì thị khứ, tương thí thị.’ Xá-lợi-phất ngôn, ‘Sử nhữ trường dạ  thụ phúc vô lượng.’ Tức hoàn khứ. 
Trưởng giả cự khủng hành tố ngôn, sử nhân tầm chi. Xá-lợi-phất kính hoàn tinh xá, dĩ thủy hòa nê, nê Phật sở kinh hành xứ, bạch Phật ngôn, ‘bỉ khan tham kiến thí nhất khẩu thủy, kim dụng nê Phật kinh hành xứ, nguyện Phật kinh hành kì thượng, sử bỉ trường dạ thụ phúc vô lượng.’ Phật tức vi kinh hành tam-muội. trưởng giả sở khiển tí hậu giả, cụ kiến như thị, hoàn bạch trưởng giả, ‘Phật sở khí luân vương vị, hành tác sa-môn, trì bát cầu thực, phi hữu tham cầu dã, dục độ chúng sanh cố nhĩ!’ Cụ dĩ bổn mạt thuyết chi. trưởng giả  đại hối hữu bất sự tâm, cử gia đại tiểu tận nghệ Phật sở sám hối tạ quá, ‘ngu si vô trạng, nguyện thứ trọng ương.’ Phật vi thụ tự quy, vi kì thuyết pháp, nghi giải kết trừ đắc bất thối chuyển.  

 
雜譬喻經

Comments

Popular Posts

58. Vợ Chồng Trưởng Giả Tạo Tác Phù Đồ Sau Sanh Lên Trời

Truyện 58. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 5  Nước Xá-vệ có vị trưởng giả hay xây phù đồ và tăng phường, trưởng giả bị bệnh, mệnh chung sanh lên cõi trời Tam Thập Tam. Người vợ thương nhớ chồng, sầu ưu khổ não, vì thương nhớ nên giữ gìn phù đồ và tăng phường như lúc chồng còn sống. Người chồng ở trên trời tự quán sát, “Mình nhờ nhân duyên chi sanh lên cõi trời này?” Biết là nhờ công đức tạo tác tháp tự mà đắc sanh lên trời. Thấy thân mình là thân nhà trời, tâm sanh hoan hỉ, thường niệm tháp tự. Dùng thiên nhãn xem tháp tự của mình tạo nay ai chăm. Liền thấy vợ mình ngày đêm nhớ chồng, ưu sầu khổ não, lại vì chồng mà tu trị tháp tự. Người chồng niệm, “Vợ mình đối với mình có công đức rất lớn, nay phải xuống đó hỏi thăm an ủi.”  Liền từ trời giáng xuống bên vợ, nói vợ: “Em ưu sầu quá, do trong lòng nhớ anh.” Vợ hỏi, “Ông là ai mà khuyến gián tôi.” Đáp, “Anh là chồng em đây, nhờ nhân duyên xây tăng phường và tháp tự mà đắc sanh lên trời Tam Thập Tam, thấy em tinh cần chăm sóc tháp tự nên...

109. Người đàn bà chán dục xuất gia

Truyện 109. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có người đàn bà đẹp tuyệt trần, xuất gia tu theo pháp của ngoại đạo. Có người nói, “Dung nhan như vậy thời ở tục chứ vì sao xuất gia?” Bà đáp, “Như tôi hôm nay không phải là không đẹp, chẳng qua mới đây chán ghét dâm dục nên xuất gia. Lúc tôi còn tại gia nhờ đẹp mà sớm có thân phận, còn trẻ đã sinh con trai. Con tôi lớn lên khôi ngô không ai bằng, tự nhiên hóa ra tiều tụy như người có bệnh. Tôi hỏi vì sao bệnh thời nó không chịu đáp, hỏi mãi không thôi nó bất đắc dĩ nói, “Con không nói là vì sợ không toàn mạng, chừ nói ra đây thời chẳng còn mặt mũi chi nữa.” Rồi nó nói, “Con muốn dâm dục với mẹ, vì không được nên sinh bệnh.” Mẹ liền nói, “Tự cổ chí kim đời nào có chuyện đó?” Rồi tự nhủ, “Nếu mình không chìu thời chết mất con, nay đành phải nghịch đạo mà giữ mạng nó.” Bèn kêu đứa con lại cho nó thỏa lòng dục. Đứa con kéo lên giường thời mặt đất nứt toác, nó đang sống rớt thẳng xuống dưới, tôi kinh bố quá, đưa tay ra kéo, bắt được tóc nó. T...

108. Tế Thần Cây

Truyện 108. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có ông già, nhà cự phú, rất thích ăn thịt nên bày cách dối gạt, chỉ một cây đầu ruộng nói bầy con rằng “Gia nghiệp ta sở dĩ hài hòa, phú túc là nhờ ân phúc thần cây này, nay các con nên bắt dê trong bầy để tế thần ấy.” Con ông ấy theo lời cha dạy liền giết dê cúng báo ơn cây ấy, dưới gốc cây còn lập am tế trời. Người cha về sau thọ tận mệnh chung, bị hành nghiệp truy bức, sanh về trong bây dê nhà mình. Gặp lúc con mình muốn tế thần cây nên bắt một con dê, bắt phải cha mình, đem đi định giết. Dê bèn cười be be mà nói rằng, “Cây này nào có thần linh. Ta thời trước do ham ăn thịt nên gạt các con tế cây, rồi cùng các con ăn thịt này. Nay đền tội ác, tự mình phải chịu trước tiên.” Lúc ấy có một la-hán đi tới khất thực, thấy người cha quá cố chịu thân dê, nên cho người con trưởng mượn đạo nhãn để tự quan sát, mới biết đó là cha mình, trong lòng ôm mối áo não, liền hủy thần cây, sám hối tội quá và bắt đầu tu phúc, chẳng còn sát sanh nữa. Văn ...

110. Đứa Con Bất Hiếu Chịu Khổ Báo

Truyện 110. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa thôn Cưu-đà-phiến ở nước Già-mặc có bà mẹ già chỉ có đứa con trai một. Đứa con ấy bột nghịch, không tu nhân hiếu, vì tức mẹ mình mà thẳng tay đánh mẹ một trận. Cùng hôm đó nó ra ngoài, giữa đường gặp cướp, bị cướp chặt đứt một cánh tay. Tội bất hiếu quả báo hiện tiền tức thì, khổ thống như vậy. Sau chịu khổ địa ngục kể không xiết. Văn    雜寶藏經第9卷 https://tripitaka.cbeta.org