Skip to main content

20. Em Nhỏ Bị Bỏ Rơi Mà Đắc Đạo T0205

Dụ 20. Tạp Thí Dụ Kinh T0205

Xưa có một vị Già-la-việt giàu có có hai người con trai, người cha ấy bị bệnh lâm tử, phó chúc người con lớn rằng, ‘Em con còn nhỏ chưa biết chi, nay phó lại hết cho con, khéo làm ăn mà nuôi em, chớ để em cơ hàn.’ Cha con buồn bã từ biệt rồi người cha qua đời. Về sau vợ người anh bảo chồng, ‘Em trai anh từ nhỏ tới giờ chỉ gây khó cho nhà anh, toàn bộ tài vật nó chia cho nó hết, lợi dụng nó chưa lớn sao không vứt bỏ đi?’ Người anh ban đầu không chịu, nói mãi không thôi thì nghe theo. Dắt người em ra khỏi thành tới chỗ vực sâu, trói vào một cây bách, không nhẫn tâm xuống tay giết em nên để cho hổ sói và ác quỷ hại. Nói em rằng, ‘Mày nhiều lần làm khổ tao, để mày lại đây cho mày ăn năn tội. Mai sẽ quay lại đón.’ Rồi bỏ mà đi. Chẳng mấy chốc trời tối, diều cáo ở đó tru tréo, người em rất hoảng sợ không có ai kêu cứu, bèn ngưỡng lên trời than van, ‘Trong ba cõi có ai nhân từ cho quay về với? Hôm nay khốn ách sợ hãi vô cùng.’ 
Lúc ấy Như Lai thấy em cầu cứu, tọa thiền nhập tam-muội phóng đại quang minh, ánh sáng ấy tên là Trừ Minh, chiếu xuống vực thì tức thời vực sáng lên rực rỡ. Kế đó phóng ánh quang minh tên là Giải Phược, ánh sáng chiếu tới chỗ trói của em nhỏ thì thân em nới ra, không còn đau đớn. Kế đó phóng ánh sáng tên là Bão Mãn Nhất Thiết, em nhỏ thấy sáng sáng liền hết đói. Rồi Như Lai theo ánh sáng tới bên em, khiến tay em tự cởi trói và hỏi em, ‘Em muốn đi về đâu?’ Em bạch, ‘Nguyện em làm Phật, thoát hết khổ ách như Phật hôm nay.’ Liền phát tâm cầu vô thượng chánh chân đạo. Phật thuyết cho em yếu chỉ của Nhược-kiền pháp, em liền đắc Bất Khởi Pháp Nhẫn. Bạch Phật rằng, ‘Anh con tuy có ác niệm trái với đạo trời muốn hại con, nhưng nhờ đó mà được thấy Phật và đoạn sanh tử khổ, muốn quay về báo ân.’ Phật đáp, ‘Thiện tai, phải biết đây chính là lúc.’ Em liền dùng thần túc bay về nhà anh. Vợ chồng anh thấy người em thì xấu hổ, sợ hãi không còn mặt mũi nào, em liền bảo anh, ‘Tuy nghe lời vợ ác hiểm trói em ở vực sâu, nhưng nhờ nhân duyên ấy mà nay đắc đạo, đều là nhờ ơn anh!’ Rồi thuyết pháp cho vợ chồng anh trai, họ đắc tu-đà-hoàn.    

Văn

昔有富迦羅越有兩子,父得病臨困,囑大兒曰:「汝弟幼小未有所知,今以累汝善營濟之,勿使飢寒。」父子悲訣於是遂亡。後時婦語其夫曰:「君弟小長當嬈君家,所有之物皆當分之,曼其未大何不除遣?」兄始不肯,數語不已兄便隨之。將弟出城詣深塚間,縛著栢樹不忍手殺,欲使虎狼惡鬼害之。語弟曰:「汝數犯我,使汝在此宿昔思過,明日當相迎。」便捨之去。須臾日暮,鵄鵰狐狸所在鳴呼,弟大怖懅無所歸告,即仰天歎息曰:「三界之中寧有慈仁受自歸乎?今日困厄懷怖無量。」於是如來覩彼求救,正坐三昧放大光明,名曰除冥,照塚間,即時大明。次放一光明曰解縛,光至兒所縛即緩身不復痛。次放一光名曰飽滿一切,兒見光明即不復飢。於是如來尋光詣彼,使手自解縛而告之曰:「欲何所趣乎?」兒白言:「願我作佛,脫一切厄如佛今日。」即發無上正真道意。佛為說法若干正要,逮得不起法忍。白佛言:「我兄雖有惡念違孝害我,因此得見佛斷生死苦,欲往報恩。」佛言:「善哉!宜知是時。」便以神足飛往兄家。兄婦見之慚懼無顏,即語兄曰:「雖用惡妻子之言縛我著塚間,因緣是事今日得道,皆兄恩也!」為兄嫂說法,便得須陀洹。  

Âm 

Tích hữu phú Già-la-việt hữu lưỡng tử, phụ đắc bệnh lâm khốn, chúc đại nhi viết, ‘Nhữ đệ ấu tiểu vị hữu sở tri, kim dĩ lụy nhữ thiện doanh tề chi, vật sử cơ hàn.’ Phụ tử bi quyết ư thị toại vong. Hậu thời phụ ngứ kì phu viết, ‘Quân đệ tiểu trường đương nhiễu quân gia, sở hữu chi vật giai đương phân chi, mạn kì vị đại hà bất trừ khiển?’ Huynh thủy bất khẳng, số ngứ bất dĩ huynh tiện tùy chi. Tương đệ xuất thành nghệ thâm trủng gian, phược trứ bách thụ bất nhẫn thủ sát, dục sử hổ lang ác quỷ hại chi. Ngứ đệ viết, ‘Nhữ số phạm ngã, sử nhữ tại thử túc tích tư quá, minh nhật đương tương nghênh.’ Tiện xả chi khứ. Tu du nhật mộ, 鵄?? điêu hồ li sở tại minh hô, đệ đại phố cự vô sở quy cáo, tức ngưỡng thiên thán tức viết, ‘Tam giới chi trung ninh hữu từ nhân thụ tự quy hồ? Kim nhật khốn ách hoài bố vô lượng.’ Ư thị Như Lai đổ bỉ cầu cứu, chánh tọa tam muội phóng đại quang minh, danh viết trừ minh, chiếu trủng gian, tức thời đại minh, thứ phóng nhất quang minh viết giải phược, quang chí nhi sở phược tức hoãn thân bất phục thống, thứ phóng nhất quang danh viết bão mãn nhất thiết, nhi kiến quang minh tức bất phục cơ. Ư thị Như Lai tầm quang nghệ bỉ, sử thủ tự giải phược nhi cáo chi viết, ‘Dục hà sở thú hồ?’ Nhi bạch ngôn, ‘Nguyện ngã tác Phật, thoát nhất thiết ách như Phật kim nhật.’ Tức phát vô thượng chánh chân đạo ý. Phật vi thuyết pháp nhược kiền chánh yếu, đãi đắc bất khởi pháp nhẫn. Bạch Phật ngôn, ‘Ngã huynh tuy hữu ác niệm vi hiếu hại ngã, nhân thử đắc kiến Phật đoạn sanh tử khổ, dục vãng báo ân.’ Phật ngôn, ‘Thiện tai, nghi tri thị thời.’ Tiện dĩ thần túc phi vãng huynh gia. Huynh phụ kiến chi tàm cụ vô nhan, tức ngứ huynh viết, ‘Tuy dụng ác thê tử chi ngôn phược ngã trứ trủng gian, nhân duyên thị sự kim nhật đắc đạo, giai huynh ân dã!’ Vi huynh tẩu thuyết pháp, tiện đắc tu-đà-hoàn.   
 
雜譬喻經

Comments

Popular Posts

58. Vợ Chồng Trưởng Giả Tạo Tác Phù Đồ Sau Sanh Lên Trời

Truyện 58. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 5  Nước Xá-vệ có vị trưởng giả hay xây phù đồ và tăng phường, trưởng giả bị bệnh, mệnh chung sanh lên cõi trời Tam Thập Tam. Người vợ thương nhớ chồng, sầu ưu khổ não, vì thương nhớ nên giữ gìn phù đồ và tăng phường như lúc chồng còn sống. Người chồng ở trên trời tự quán sát, “Mình nhờ nhân duyên chi sanh lên cõi trời này?” Biết là nhờ công đức tạo tác tháp tự mà đắc sanh lên trời. Thấy thân mình là thân nhà trời, tâm sanh hoan hỉ, thường niệm tháp tự. Dùng thiên nhãn xem tháp tự của mình tạo nay ai chăm. Liền thấy vợ mình ngày đêm nhớ chồng, ưu sầu khổ não, lại vì chồng mà tu trị tháp tự. Người chồng niệm, “Vợ mình đối với mình có công đức rất lớn, nay phải xuống đó hỏi thăm an ủi.”  Liền từ trời giáng xuống bên vợ, nói vợ: “Em ưu sầu quá, do trong lòng nhớ anh.” Vợ hỏi, “Ông là ai mà khuyến gián tôi.” Đáp, “Anh là chồng em đây, nhờ nhân duyên xây tăng phường và tháp tự mà đắc sanh lên trời Tam Thập Tam, thấy em tinh cần chăm sóc tháp tự nên...

108. Tế Thần Cây

Truyện 108. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có ông già, nhà cự phú, rất thích ăn thịt nên bày cách dối gạt, chỉ một cây đầu ruộng nói bầy con rằng “Gia nghiệp ta sở dĩ hài hòa, phú túc là nhờ ân phúc thần cây này, nay các con nên bắt dê trong bầy để tế thần ấy.” Con ông ấy theo lời cha dạy liền giết dê cúng báo ơn cây ấy, dưới gốc cây còn lập am tế trời. Người cha về sau thọ tận mệnh chung, bị hành nghiệp truy bức, sanh về trong bây dê nhà mình. Gặp lúc con mình muốn tế thần cây nên bắt một con dê, bắt phải cha mình, đem đi định giết. Dê bèn cười be be mà nói rằng, “Cây này nào có thần linh. Ta thời trước do ham ăn thịt nên gạt các con tế cây, rồi cùng các con ăn thịt này. Nay đền tội ác, tự mình phải chịu trước tiên.” Lúc ấy có một la-hán đi tới khất thực, thấy người cha quá cố chịu thân dê, nên cho người con trưởng mượn đạo nhãn để tự quan sát, mới biết đó là cha mình, trong lòng ôm mối áo não, liền hủy thần cây, sám hối tội quá và bắt đầu tu phúc, chẳng còn sát sanh nữa. Văn ...

109. Người đàn bà chán dục xuất gia

Truyện 109. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có người đàn bà đẹp tuyệt trần, xuất gia tu theo pháp của ngoại đạo. Có người nói, “Dung nhan như vậy thời ở tục chứ vì sao xuất gia?” Bà đáp, “Như tôi hôm nay không phải là không đẹp, chẳng qua mới đây chán ghét dâm dục nên xuất gia. Lúc tôi còn tại gia nhờ đẹp mà sớm có thân phận, còn trẻ đã sinh con trai. Con tôi lớn lên khôi ngô không ai bằng, tự nhiên hóa ra tiều tụy như người có bệnh. Tôi hỏi vì sao bệnh thời nó không chịu đáp, hỏi mãi không thôi nó bất đắc dĩ nói, “Con không nói là vì sợ không toàn mạng, chừ nói ra đây thời chẳng còn mặt mũi chi nữa.” Rồi nó nói, “Con muốn dâm dục với mẹ, vì không được nên sinh bệnh.” Mẹ liền nói, “Tự cổ chí kim đời nào có chuyện đó?” Rồi tự nhủ, “Nếu mình không chìu thời chết mất con, nay đành phải nghịch đạo mà giữ mạng nó.” Bèn kêu đứa con lại cho nó thỏa lòng dục. Đứa con kéo lên giường thời mặt đất nứt toác, nó đang sống rớt thẳng xuống dưới, tôi kinh bố quá, đưa tay ra kéo, bắt được tóc nó. T...

107. Cầu Làm Thiên Chủ

Truyện 107. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Ngày xưa có một bà-la-môn thờ Trời Ma-thất, ngày đêm phụng sự. Trời ấy hỏi, “Ông cầu chi?” Bà-la-môn đáp, “Tôi cầu làm chủ tế trời.” Trời nói, “Nhà kia có bầy trâu, ông tới hỏi con đi đầu đàn ấy.” Liền theo lời của trời, tới hỏi trâu ấy, “Ngươi nay lấy chi làm khổ, lấy chi làm sướng?” Trâu liền đáp, “Khổ cùng cực, hai bên sườn bị ép, củi nặng oằn lưng, kéo khung giá, chở xe nặng mà không được nghỉ.” Người ấy lại hỏi, “Ngươi vì nhân duyên chi mà chịu thân trâu này?” Trâu liền đáp, “Tôi trước làm thiên chủ, phóng túng làm xằng, xài xể đồ tế trời, mệnh chung làm trâu, chịu khổ não này.” Nghe lời ấy rồi liền trở về nhà trời. Trời hỏi, “Ông nay còn muốn làm thiên chủ nữa không?” Bà-la-môn đáp, “Tôi thấy việc đó, thật không dám làm thiên chủ.” Trời nói, “Người ta làm thiện ác thì tự mà chịu lấy quả báo của việc mình làm.” Bà-la-môn sám hối sai lầm của mình, quay về tu các thiện hạnh.   Văn    雜寶藏經第2卷 https://tripitaka.cbeta.org