Skip to main content

Chuyện Tôn Giả Chất Đa Thủ

Chuyện bắt đầu ở Thành Xá-Vệ, có một người chăn trâu trẻ lạc mất một con, đi tìm khắp rừng mất nguyên buổi sáng, tới trưa mới tìm ra. Dắt trâu về nhập bầy xong, người chăn trâu khát cổ họng, bụng cồn cào nên tìm tới một tự viện trong rừng, đảnh lễ chư sư xong, ngồi ra một bên. Các tì-khưu thấy bộ dạng đói khát, nói với anh: ‘Chàng trai, trong thùng còn ít cơm rau, đi ăn đi!’.

Thời Phật, nhờ uy đức giáo hóa của Phật mà thí chủ thường bố thí Phật và chúng tì-khưu xuất gia, nhờ vậy mà chúng tì-khưu có đầy đủ gạo cơm, cà-ri, và đồ ăn các loại. Người chăn trâu trẻ tuổi kia hôm đó được một bữa no. Cơm xong chàng quay ra cảm ơn các tì-khưu rồi hỏi: ‘Các vị tôn giả hôm nay đi khất thực chỗ nào?’ ‘Đâu có đâu, ưu-bà-tắc, như mọi ngày thôi.’

Người chăn trâu nghĩ bụng: ‘Ta ngày đêm làm lụng mà chưa hề được đồ ăn ngon và nhiều như thế! Sống tại gia có chi hay chơ, chẳng bằng xuất gia!’ Nghĩ vậy bèn đem ý nguyện xuất gia trình các thầy. Các tì-khưu đáp: ‘Thiện tai, ưu-bà-tắc, hoan nghênh anh gia nhập tăng đoàn.’

Chàng trai trẻ mới xuất gia nên rất hăng hái, chấp sự của tăng đoàn giao cho không hề biếng nhác; lại vì thí chủ cung dưỡng Phật và chúng tì-khưu y thực rất phong hậu, nên chẳng bao lâu chàng phát phì ra.

Ít lâu sau chàng bắt đầu chán cảnh xuất gia, tâm tưởng: ‘Tại sao mình phải sống lối khất thực này? Hay là hoàn tục cho rồi!’ Nghĩ vậy bèn bỏ tăng đoàn mà về nhà. Ở nhà chưa được mấy ngày, vì thiếu đồ ăn nên hao gầy hẳn, lại nghĩ bụng: ‘Tạo sao mình phải chịu cái khổ đói khát này? Hay là xuất gia cho rồi!’ Thế là quay trở lại tăng đoàn. Lên chùa không được mấy hôm, cảm thấy tu hành không có ý tứ gì, lại hoàn tục. Về nhà mấy ngày thấy không thoải mái, lại nhớ cảnh xuất gia: ‘Ta làm sao làm được người tại gia? Phải xuất gia thôi.’ Lại trở về tăng đoàn, rồi lại hoàn tục. Đi về như thế mấy lần. 

Lần thứ sáu chàng rời bỏ tăng đoàn để hoàn tục, thì chúng tì-khưu nhận ra chàng chỉ là người thích huyễn tưởng, không nắm bắt được tự tâm, tâm niệm tán dật, chủ ý tùy thời đổi mãi, vì đó họ gọi chàng là ‘Chất Đa Thủ tôn giả’.

Do chàng không ngừng xả giới hoàn tục nên vợ dính bầu. Một hôm, xong việc từ trong rừng đi ra, bỗng nhớ những điều hay khi xuất gia, bèn chạy về phòng ngủ lấy ca-sa, chuẩn bị lần thứ bảy xuất gia. Trong lúc chàng bước vô phòng ngủ thì thấy vợ đang nằm ngủ trên giường, áo quần giăng đầy sàn, miệng vợ ngoác ra như ếch, lại còn chảy nước dãi, tiếng ngáy, ui giời ơi, rầm rầm như sấm, chốc lát lại nghiến răng kèn kẹt. Nhìn xem, vợ đó mà nhìn khác chi một thây ma đang trương sình. Trong lòng Chất Đa Thủ tôn giả chấn động mãnh liệt: ‘Như vậy không phải là vô thường và khổ hay sao? Ta từng nhiều lần xuất gia, mà vì cô ta nên trước sau không an trụ được ở tăng đoàn, đúng là ngu si!’ Nghĩ vậy chàng cầm lấy ca-sa, quấn quanh bụng, dứt khoát xô cửa mà đi.

Mẹ vợ ở cách phòng thấy con rể ra đi vội vàng, trong lòng ngờ lạ, nghĩ: ‘Hắn mới ở trong rừng ra, tức thì lấy ca-sa mà đi, cuối cùng là có chuyện chi?’ Liền chạy qua phòng con gái, thấy dáng ngủ nằm phơi bày ra hết mọi thứ xú lậu, lờ mờ nhận ra ngọn ngành, bà kêu con gái: ‘Dậy mau! Con ham ăn ham ngủ! Thằng chồng mày thấy mày nằm ngủ xấu xí như thế, bỏ mày đi rồi! Không khéo chẳng ai vì mày mà về lại nữa!’

‘Mẹ, mẹ đừng có ồn nữa. Anh ta đi được bao lâu? Vài ngày nữa về chừ.’ Cơn buồn ngủ của cô gái vẫn còn nồng, cô đáp nửa mê nửa tỉnh.

Tôn giả Chất Đa Thủ trên đường đi đầu óc cứ lởn vởn dáng vợ nằm ngủ - vẻ kiều diễm ngày xưa không biết đã biến mất từ lúc nào? Chàng tư duy lui tới vô thường và khổ, cuối cùng đắc pháp nhãn tịnh, chứng quả tu-đà-hoàn. Lúc lên tới tăng đoàn, chư tì-khưu cùng nói: ‘Anh hết lần này tới lần khác cạo bỏ râu tóc, nhưng trước sau không trừ được những tạp nhiễm tham sân si trong tâm. Chúng tôi không thể tiếp thụ anh vào lại tăng đoàn, cái đầu anh không khác gì phiến đá mài dao, anh làm sao an trụ tăng đoàn, làm một tì-khưu xuất gia, viễn li trần cấu chân chính được?’

Chàng khẩn cầu: ‘Các vị tôn giả, xin từ bi nhận tôi thêm lần nữa!’ Các tì-khưu nhớ lại trước đây chàng hiệp trợ rất nhiều cho đại chúng, lại thấy khẩn thiết năn nỉ nên cuối cùng cho chàng một cơ hội. Mấy ngày sau, Chất Đa Thủ tôn giả không những chứng đắc quả A-la-hán, mà còn đầy đủ tứ vô ngại giải. 

Có tì-khưu không biết tôn giả ấy đã giác ngộ nên giễu cợt: ‘Lần này lâu vậy rồi sao còn chưa về nhà? Nếu mà nhớ vợ thì về nhà đi.’ Tôn giả Chất Đa Thủ đáp: ‘Các vị tôn giả! Lúc tâm còn chấp trước thì tôi rời bỏ tăng đoàn, nhưng bây giờ tôi đã đoạn trừ mọi chấp trước, sẽ không rời bỏ nữa.’ Các vị tì-khưu đối với lời tôn giả Chất Đa Thủ nói còn bán tín bán nghi, nên đem hỏi Phật. Thế Tôn đáp: ‘Các vị tì-khưu, đúng là như thế. Các vị không nên hoài nghi. Lúc tâm không kiên định, chưa liễu giải pháp nghĩa chân chính, thì anh ta hay thay đổi, dùng dằng nếp sống xuất thế và nhập thế. Nhưng bây giờ anh ta đã siêu việt tất cả thị phi thiện ác, không còn có chấp trước hay sợ hãi nữa.’ Nhân đó Thế Tôn nói kệ: 

「心若不安定,又不了正法,信心不堅者,智慧不成就。」

「若得無漏心,亦無諸惑亂,超越善與惡,覺者無恐怖。」

「Tâm nhược bất an định, hựu bất liễu chánh pháp, tín tâm bất kiên giả, trí tuệ bất thành tựu.」

「Nhược đắc vô lậu tâm, diệc vô chư hoặc loạn, siêu việt thiện dữ ác, giác giả vô khủng bố.」

‘Tâm nếu không an định thì không hiểu được chính pháp, người mà tâm không vững thì trí tuệ không thành tựu được. Đạt được vô lậu tâm, không còn các hoặc loạn, vượt lên trên thiện và ác, người giác ngộ như vậy không còn sợ hãi nữa.’

Mọi người trong hội chúng đều thấm nhuần pháp ích.


Truyện đọc được ở link sau.

http://www.greatperfection.org.hk/wisdomman/pdf/wisdomman09.pdf

質多手尊者的故事, trang 9-11

 

Comments

Popular Posts

58. Vợ Chồng Trưởng Giả Tạo Tác Phù Đồ Sau Sanh Lên Trời

Truyện 58. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 5  Nước Xá-vệ có vị trưởng giả hay xây phù đồ và tăng phường, trưởng giả bị bệnh, mệnh chung sanh lên cõi trời Tam Thập Tam. Người vợ thương nhớ chồng, sầu ưu khổ não, vì thương nhớ nên giữ gìn phù đồ và tăng phường như lúc chồng còn sống. Người chồng ở trên trời tự quán sát, “Mình nhờ nhân duyên chi sanh lên cõi trời này?” Biết là nhờ công đức tạo tác tháp tự mà đắc sanh lên trời. Thấy thân mình là thân nhà trời, tâm sanh hoan hỉ, thường niệm tháp tự. Dùng thiên nhãn xem tháp tự của mình tạo nay ai chăm. Liền thấy vợ mình ngày đêm nhớ chồng, ưu sầu khổ não, lại vì chồng mà tu trị tháp tự. Người chồng niệm, “Vợ mình đối với mình có công đức rất lớn, nay phải xuống đó hỏi thăm an ủi.”  Liền từ trời giáng xuống bên vợ, nói vợ: “Em ưu sầu quá, do trong lòng nhớ anh.” Vợ hỏi, “Ông là ai mà khuyến gián tôi.” Đáp, “Anh là chồng em đây, nhờ nhân duyên xây tăng phường và tháp tự mà đắc sanh lên trời Tam Thập Tam, thấy em tinh cần chăm sóc tháp tự nên...

108. Tế Thần Cây

Truyện 108. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có ông già, nhà cự phú, rất thích ăn thịt nên bày cách dối gạt, chỉ một cây đầu ruộng nói bầy con rằng “Gia nghiệp ta sở dĩ hài hòa, phú túc là nhờ ân phúc thần cây này, nay các con nên bắt dê trong bầy để tế thần ấy.” Con ông ấy theo lời cha dạy liền giết dê cúng báo ơn cây ấy, dưới gốc cây còn lập am tế trời. Người cha về sau thọ tận mệnh chung, bị hành nghiệp truy bức, sanh về trong bây dê nhà mình. Gặp lúc con mình muốn tế thần cây nên bắt một con dê, bắt phải cha mình, đem đi định giết. Dê bèn cười be be mà nói rằng, “Cây này nào có thần linh. Ta thời trước do ham ăn thịt nên gạt các con tế cây, rồi cùng các con ăn thịt này. Nay đền tội ác, tự mình phải chịu trước tiên.” Lúc ấy có một la-hán đi tới khất thực, thấy người cha quá cố chịu thân dê, nên cho người con trưởng mượn đạo nhãn để tự quan sát, mới biết đó là cha mình, trong lòng ôm mối áo não, liền hủy thần cây, sám hối tội quá và bắt đầu tu phúc, chẳng còn sát sanh nữa. Văn ...

109. Người đàn bà chán dục xuất gia

Truyện 109. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có người đàn bà đẹp tuyệt trần, xuất gia tu theo pháp của ngoại đạo. Có người nói, “Dung nhan như vậy thời ở tục chứ vì sao xuất gia?” Bà đáp, “Như tôi hôm nay không phải là không đẹp, chẳng qua mới đây chán ghét dâm dục nên xuất gia. Lúc tôi còn tại gia nhờ đẹp mà sớm có thân phận, còn trẻ đã sinh con trai. Con tôi lớn lên khôi ngô không ai bằng, tự nhiên hóa ra tiều tụy như người có bệnh. Tôi hỏi vì sao bệnh thời nó không chịu đáp, hỏi mãi không thôi nó bất đắc dĩ nói, “Con không nói là vì sợ không toàn mạng, chừ nói ra đây thời chẳng còn mặt mũi chi nữa.” Rồi nó nói, “Con muốn dâm dục với mẹ, vì không được nên sinh bệnh.” Mẹ liền nói, “Tự cổ chí kim đời nào có chuyện đó?” Rồi tự nhủ, “Nếu mình không chìu thời chết mất con, nay đành phải nghịch đạo mà giữ mạng nó.” Bèn kêu đứa con lại cho nó thỏa lòng dục. Đứa con kéo lên giường thời mặt đất nứt toác, nó đang sống rớt thẳng xuống dưới, tôi kinh bố quá, đưa tay ra kéo, bắt được tóc nó. T...

107. Cầu Làm Thiên Chủ

Truyện 107. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Ngày xưa có một bà-la-môn thờ Trời Ma-thất, ngày đêm phụng sự. Trời ấy hỏi, “Ông cầu chi?” Bà-la-môn đáp, “Tôi cầu làm chủ tế trời.” Trời nói, “Nhà kia có bầy trâu, ông tới hỏi con đi đầu đàn ấy.” Liền theo lời của trời, tới hỏi trâu ấy, “Ngươi nay lấy chi làm khổ, lấy chi làm sướng?” Trâu liền đáp, “Khổ cùng cực, hai bên sườn bị ép, củi nặng oằn lưng, kéo khung giá, chở xe nặng mà không được nghỉ.” Người ấy lại hỏi, “Ngươi vì nhân duyên chi mà chịu thân trâu này?” Trâu liền đáp, “Tôi trước làm thiên chủ, phóng túng làm xằng, xài xể đồ tế trời, mệnh chung làm trâu, chịu khổ não này.” Nghe lời ấy rồi liền trở về nhà trời. Trời hỏi, “Ông nay còn muốn làm thiên chủ nữa không?” Bà-la-môn đáp, “Tôi thấy việc đó, thật không dám làm thiên chủ.” Trời nói, “Người ta làm thiện ác thì tự mà chịu lấy quả báo của việc mình làm.” Bà-la-môn sám hối sai lầm của mình, quay về tu các thiện hạnh.   Văn    雜寶藏經第2卷 https://tripitaka.cbeta.org