Skip to main content

Rồng Đòi Ăn Tim Khỉ

Lúc ấy chư tì-khưu lại bạch Phật rằng: ‘Thật hi hữu Thế Tôn! Thật bất khả tư nghị. Ma vương Ba-tuần uy thế tự tại, thống trị dục giới, nhiều loài bị mê hoặc, vẫn không động được chỗ ngồi này của Phật.’ Chư tì-khưu nói vậy xong, Phật đáp: ‘Tì-khưu các ông nên biết, không phải hôm nay ma vương Ba-tuần mới dùng uy thế mê hoặc ta, quá khứ cũng như vậy, không lừa được ta.’ Lúc ấy chư tì-khưu liền bạch Phật rằng: ‘Thiện tai, Thế Tôn. Việc ấy như thế nào? Nguyện nói ra cho chúng tôi được rõ.’

Phật kể chư tì-khưu: ‘Ta nhớ rất xưa, trong biển lớn có con rồng lớn, vợ nó đang mang thai bỗng dưng thấy muốn ăn tim khỉ. Vì nhân duyên đó mà mẫu long gầy yếu, quằn quại, lo sợ bất an. Lúc ấy đại long thấy thân thể vợ gầy yếu, kém sắc hỏi: ‘Phu nhân, em đau chi? Muốn ăn chi? Ta không nghe em đòi đồ ăn, vì sao như thế?’ Mẫu long im lặng không nói. Chồng nó lại hỏi: ‘Em vì sao không nói?’ Vợ đáp chồng: ‘Anh nếu thỏa tâm nguyện em, em sẽ nói cho nghe, nhược bằng không em việc chi phải nói.’ Chồng đáp rằng: ‘Em nói ta nghe, nếu làm được ta sẽ tìm cách làm cho.’ Vợ liền nói: ‘Em nay thèm ăn tim khỉ, anh kiếm ra không?’ Chồng liền đáp: ‘Cái em thèm ăn đó, việc ấy thật khó. Vì sao như vậy? Anh ở trong biển lớn, khỉ ở cây, trên núi rừng, làm sao lấy được?’ Vợ nói: ‘Nói chi thì nói, em hôm nay muốn ăn tim khỉ, nếu không kiếm được, thai này ắt đọa, thân em cũng không sống được bao lâu.’ Lúc ấy đại long nói mẫu long: ‘Hiền thê, em nhẫn nại một chút, để anh tìm. Việc này nếu thành thì khó lấy lời nói được anh mừng cho em biết bao.’ 

Nói rồi đại long lập tức ra khỏi biển, đi lên bờ. Rời hải ngạn không xa có một cây lớn gọi là cây ưu-đàm-bà-la[1]. Trên cây ấy có một con khỉ to đang hái quả ăn. Đại long thấy khỉ ngồi trên cây ăn quả, từ từ đi tới dưới cây, thân thiết chào khỉ rồi lấy lời ngon ngọt hỏi thăm: ‘Thiện tai, thiện tai! Hiền giả[2] ơi, hiền giả ở trên cây làm chi đó? Có chịu khổ não nhiều không? Kiếm ăn dễ không, không phải lao khổ chơ?’ Khỉ đáp: ‘Đúng vậy, bạn lành! Tôi nay không phải chịu lắm khổ não.’ Đại long hỏi di hầu: ‘Bạn ở chỗ này ăn chi?’ Di hầu đáp: ‘Tôi ở trên này ăn quả cây ưu-đàm-bà-la.’ Đại long lại nói: ‘Hôm nay tôi gặp bạn hiền rất mừng, thấm nhuần thân thể, không nén lòng được, tôi muốn cùng trên đó kết làm bạn lành, cùng thương mến. Bạn hiền nghe lời tôi, thì sao phải ở đây? Nữa là cây này quả ít chứ không nhiều, sao có thể ở chỗ này cầu an lạc? Nếu bạn hiền xuống được đây đi theo tôi, tôi sẽ đưa anh vượt biển, bờ kia có riêng rừng lớn, trùng trùng cây trái, vô cùng phong nhiêu. Có các loại quả như am-bà, diêm-phù, lê-câu-đồ, pha-na-sa, trấn-đầu-già[3] nhiều không đếm xuể.’ Khỉ hỏi: ‘Tôi nay làm sao tới được chỗ ấy? Nước biển sâu lại rộng, khó vượt qua, tôi làm cách nào bơi qua được?’ Lúc ấy đại long đáp di hầu: ‘Tôi cõng anh qua bờ kia, chỉ cần anh trèo xuống đây cưỡi lên lưng tôi thôi.’

‘Lúc ấy khỉ tâm không an định, ngu si hẹp hòi, tri kiến thiển cận, nghe lời hoa mĩ của rồng thì sinh vui, trên cây trụt xuống bước lên lưng rồng để đi theo. Rồng trong bụng nghĩ như vầy: ‘Thiện tai, thiện tai. Ý nguyện của mình đã thành.’ Bèn dắt khỉ kia về chỗ ở của mình, rồng và khỉ đều lặn xuống nước. Lúc ấy khỉ hỏi rồng: ‘Bạn lành ơi, tại sao lặn xuống nước gấp vậy?’ Rồng liền đáp: ‘Anh chưa biết đó thôi.’ Khỉ hỏi: ‘Biết chuyện chi? Có chuyện chi?’ Rồng đáp: ‘Vợ tôi có bầu, nó muốn ăn tim anh, vì đó mà tôi dắt anh theo.’

‘Lúc ấy khỉ nghĩ như vậy: “Ư chà, không được hay ho lắm! Mình tự tìm tới chỗ chết! Bây giờ làm sao mau thoát ách nạn này bảo toàn thân mệnh?’ Tiếp đó nghĩ bụng: ‘Mình phải gạt rồng.’ Nghĩ vậy rồi nói với rồng: ‘Bạn hiền ơi, tim tôi để cất trên cây ưu-đàm-bà-la, không đem theo. Lúc ấy sao anh không y thật nói tôi biết anh cần tim tôi? Tôi lúc ấy theo anh đi cho mau! Chi bằng quay lại, thả tôi lên cây, lấy tim xong đi.’ Rồng kia nghe khỉ nói bèn quay đầu, cùng nổi lên mặt nước. Khỉ thấy rồng sắp lên tới bờ, lấy hết sức bình sinh nhảy thật nhanh khỏi lưng rồng, phóc lên cây ưu-đàm-bà-la. Rồng kia ở dưới chờ được một lúc, thấy khỉ trốn lâu không xuống, nói vọng lên: ‘Bạn thân ơi mau xuống, cùng tôi đi về nhà tôi.’ Khỉ im lặng nhất định không xuống. Rồng thấy khỉ lâu xuống bèn nói kệ rằng:

‘Di hầu bạn lành ơi, lấy tim trên cây xong mau xuống. Tôi đưa bạn sang rừng bên kia, nơi ấy tha hồ nhiều cây trái.’


善友獼猴得心已,       Thiện hữu di hầu đắc tâm dĩ,

願從樹上速下來,    Nguyện tòng thụ thượng tốc hạ lai,

我當送汝至彼林,       Ngã đương tống nhữ chí bỉ lâm,

多饒種種諸果處。    Đa nhiêu chủng chủng chư quả xứ. 

Lúc ấy khỉ tư duy như vầy: ‘Rồng này vô trí.’ Nghĩ vậy bèn hướng xuống nói kệ rằng:

             ‘Rồng kia tuy mưu cao nhưng tâm trí hẹp hòi. Chỉ cần người suy xét sẽ thấy, chúng sinh loài nào mà chẳng có tim. Rừng kia tuy cây trái phong nhiêu, cho là những quả hiếm như am-la thì lòng ta nay chẳng để ở đó. Thà ở đây ăn ưu-đàm-bà còn hơn.

汝虬計雖能       Nhữ cầu kế giảo tuy năng khoan,

而心智慮甚劣,    Nhi tâm trí lự thậm hiệp liệt,

汝但諦自思       Nhữ đãn thẩm đế tự tư thốn,

一切眾類誰無心?    Nhất thiết chúng loại thùy vô tâm?

彼林雖復子豐饒,       Bỉ lâm tuy phục tử phong nhiêu,

及諸菴羅等妙果,    Cập chư am la đẳng diệu quả,

我今意實不在彼,       Ngã kim ý thật bất tại bỉ,

寧自食此優曇婆。』  Ninh tự thực thử ưu-đàm-bà.

Lúc ấy Phật nói cho chư tì-khưu biết: ‘Tì-khưu các ông nên biết đại di hầu ấy chính là thân ta, còn đại long kia là Ma Ba-tuần. Lúc ấy mê hoặc ta còn không được, nay muốn dùng những món ngũ dục phóng túng của thế gian để dụ ta, há có thể động tới chỗ ngồi ta được sao?’

Kiều Lương dịch, 9.2021



[1] 優曇婆羅.Theo truyền thuyết Phật giáo, hoa cây này ba ngàn năm mới nở một lần, báo hiệu có kim luân vương hoặc pháp vương hạ sinh.

[2] 婆私師 /bà-tư-sư-trá/, phiên âm, danh từ cổ đại Ấn Độ dùng trỏ những Bà-la-môn đức cao vọng trọng

[3] 菴婆果, 閻浮果, 梨拘闍果, 頗那娑果, 鎮頭迦果 


Truyện chép trong Phật Bổn Hạnh Tập Kinh 佛本行集經, quyển thứ 31. 

https://cbetaonline.dila.edu.tw/zh/T03n0190_p0796b08

Comments

Popular Posts

58. Vợ Chồng Trưởng Giả Tạo Tác Phù Đồ Sau Sanh Lên Trời

Truyện 58. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 5  Nước Xá-vệ có vị trưởng giả hay xây phù đồ và tăng phường, trưởng giả bị bệnh, mệnh chung sanh lên cõi trời Tam Thập Tam. Người vợ thương nhớ chồng, sầu ưu khổ não, vì thương nhớ nên giữ gìn phù đồ và tăng phường như lúc chồng còn sống. Người chồng ở trên trời tự quán sát, “Mình nhờ nhân duyên chi sanh lên cõi trời này?” Biết là nhờ công đức tạo tác tháp tự mà đắc sanh lên trời. Thấy thân mình là thân nhà trời, tâm sanh hoan hỉ, thường niệm tháp tự. Dùng thiên nhãn xem tháp tự của mình tạo nay ai chăm. Liền thấy vợ mình ngày đêm nhớ chồng, ưu sầu khổ não, lại vì chồng mà tu trị tháp tự. Người chồng niệm, “Vợ mình đối với mình có công đức rất lớn, nay phải xuống đó hỏi thăm an ủi.”  Liền từ trời giáng xuống bên vợ, nói vợ: “Em ưu sầu quá, do trong lòng nhớ anh.” Vợ hỏi, “Ông là ai mà khuyến gián tôi.” Đáp, “Anh là chồng em đây, nhờ nhân duyên xây tăng phường và tháp tự mà đắc sanh lên trời Tam Thập Tam, thấy em tinh cần chăm sóc tháp tự nên...

108. Tế Thần Cây

Truyện 108. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có ông già, nhà cự phú, rất thích ăn thịt nên bày cách dối gạt, chỉ một cây đầu ruộng nói bầy con rằng “Gia nghiệp ta sở dĩ hài hòa, phú túc là nhờ ân phúc thần cây này, nay các con nên bắt dê trong bầy để tế thần ấy.” Con ông ấy theo lời cha dạy liền giết dê cúng báo ơn cây ấy, dưới gốc cây còn lập am tế trời. Người cha về sau thọ tận mệnh chung, bị hành nghiệp truy bức, sanh về trong bây dê nhà mình. Gặp lúc con mình muốn tế thần cây nên bắt một con dê, bắt phải cha mình, đem đi định giết. Dê bèn cười be be mà nói rằng, “Cây này nào có thần linh. Ta thời trước do ham ăn thịt nên gạt các con tế cây, rồi cùng các con ăn thịt này. Nay đền tội ác, tự mình phải chịu trước tiên.” Lúc ấy có một la-hán đi tới khất thực, thấy người cha quá cố chịu thân dê, nên cho người con trưởng mượn đạo nhãn để tự quan sát, mới biết đó là cha mình, trong lòng ôm mối áo não, liền hủy thần cây, sám hối tội quá và bắt đầu tu phúc, chẳng còn sát sanh nữa. Văn ...

109. Người đàn bà chán dục xuất gia

Truyện 109. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có người đàn bà đẹp tuyệt trần, xuất gia tu theo pháp của ngoại đạo. Có người nói, “Dung nhan như vậy thời ở tục chứ vì sao xuất gia?” Bà đáp, “Như tôi hôm nay không phải là không đẹp, chẳng qua mới đây chán ghét dâm dục nên xuất gia. Lúc tôi còn tại gia nhờ đẹp mà sớm có thân phận, còn trẻ đã sinh con trai. Con tôi lớn lên khôi ngô không ai bằng, tự nhiên hóa ra tiều tụy như người có bệnh. Tôi hỏi vì sao bệnh thời nó không chịu đáp, hỏi mãi không thôi nó bất đắc dĩ nói, “Con không nói là vì sợ không toàn mạng, chừ nói ra đây thời chẳng còn mặt mũi chi nữa.” Rồi nó nói, “Con muốn dâm dục với mẹ, vì không được nên sinh bệnh.” Mẹ liền nói, “Tự cổ chí kim đời nào có chuyện đó?” Rồi tự nhủ, “Nếu mình không chìu thời chết mất con, nay đành phải nghịch đạo mà giữ mạng nó.” Bèn kêu đứa con lại cho nó thỏa lòng dục. Đứa con kéo lên giường thời mặt đất nứt toác, nó đang sống rớt thẳng xuống dưới, tôi kinh bố quá, đưa tay ra kéo, bắt được tóc nó. T...

107. Cầu Làm Thiên Chủ

Truyện 107. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Ngày xưa có một bà-la-môn thờ Trời Ma-thất, ngày đêm phụng sự. Trời ấy hỏi, “Ông cầu chi?” Bà-la-môn đáp, “Tôi cầu làm chủ tế trời.” Trời nói, “Nhà kia có bầy trâu, ông tới hỏi con đi đầu đàn ấy.” Liền theo lời của trời, tới hỏi trâu ấy, “Ngươi nay lấy chi làm khổ, lấy chi làm sướng?” Trâu liền đáp, “Khổ cùng cực, hai bên sườn bị ép, củi nặng oằn lưng, kéo khung giá, chở xe nặng mà không được nghỉ.” Người ấy lại hỏi, “Ngươi vì nhân duyên chi mà chịu thân trâu này?” Trâu liền đáp, “Tôi trước làm thiên chủ, phóng túng làm xằng, xài xể đồ tế trời, mệnh chung làm trâu, chịu khổ não này.” Nghe lời ấy rồi liền trở về nhà trời. Trời hỏi, “Ông nay còn muốn làm thiên chủ nữa không?” Bà-la-môn đáp, “Tôi thấy việc đó, thật không dám làm thiên chủ.” Trời nói, “Người ta làm thiện ác thì tự mà chịu lấy quả báo của việc mình làm.” Bà-la-môn sám hối sai lầm của mình, quay về tu các thiện hạnh.   Văn    雜寶藏經第2卷 https://tripitaka.cbeta.org