Skip to main content

18. Thiền sư Quỷ Bức


Quỷ Bức thiền sư vốn là vị thầy tu chuyên nghề tụng kinh sám cho nhà người ta, hàng ngày loay hoay tới canh ba nửa đêm mới đi bộ dưới ánh trăng mà về.
Có một đêm nọ, vừa tụng kinh cho người ta xong, trên đường về đi qua nhà người ta, con chó trong nhà cứ nhè hòa thượng mà sủa liên hồi, hòa thượng ấy nghe tiếng đàn bà trong nhà vọng ra:
“Mau ra mà xem coi có phải trộm cắp không?”
Người đàn ông nghe gọi đáp: “Đó là thằng quỷ chuyên tụng kinh sám đấy!”
Hòa thượng nghe xong, xấu hổ nghĩ bụng: “Sao lại gọi ta bằng cái tên khó nghe như thế? Ta vì người chết cầu phúc mà người ta lại gọi ta là quỷ!”
Lúc ấy, trời đổ mưa, hòa thượng bèn chạy tới dưới vòm cổng trú mưa, nhân tiện ngồi kiết già mà dưỡng thần.
Lúc ấy có hai con quỷ đi tới, một con bảo: “Trong ấy sao có tòa tháp vàng nhỉ?”
Con quỷ kia đáp: “Trong tháp vàng có Phật xá lợi, chúng tau mau tới bái lạy làm lễ, để cầu sinh vào đường lành!”
Nói xong chúng nó bái lạy không ngừng.
Người xuất gia kia ngồi một lát, thì thấy đau chân, bèn buông một chân ra, biến thành thế bán già. Một con quỷ nói: “Sao tháp vàng đột nhiên biến thành tháp bạc?”
Con quỷ kia đáp: “Bất luận là tháp vàng hay tháp bạc, đều có Phật xá lợi bên trong, công đức lễ bái đều bất khả tư nghì như nhau.” Nói rồi tiếp tục bái lạy.
Một lát sau, vị hòa thượng ấy thấy đau chân không chịu nổi, mới buông chân kia ra, tùy tiện ngồi cho thoải mái. Lúc ấy hai con quỷ cùng nhau kêu lên: “Sao tháp bạc đã biến thành bùn rồi? Sao sám đùa bỡn chúng ta, thật là đáng ghét.”
Hòa thượng nghe hai con quỷ bắt đầu nổi giận thì lập tức kéo hai chân lại mà ngồi kiết già. Hai con quỷ lại kêu lên: “Đống bùn lại hóa thành tháp vàng, nhất định là Phật đang thử thành tâm của chúng ta, mau tiếp tục khấu đầu đi.”
Lúc ấy trời tạnh mưa, vị hòa thượng tự nhủ: “Mình ngồi kiết già, thì là tháp vàng, ngồi bán già thì là tháp bạc, mà buông chân ra thì biến thành bùn. Ngồi kiết già mà tu hành như vậy chắc chắn công đức không thể lường được.”
Từ đó về sau, vị ấy bỏ nghề tụng kinh, chỉ chuyên tâm mà tinh tiến tu hành, không lâu sau trí tuệ khai thông, thành tựu được thần thông, lấy hiệu là “Quỷ Bức”, vì bị quỷ bức bách mà thành tựu sự nghiệp tu hành của mình.


Nguyên văn ở đây
http://www.ctworld.org/sutra_stories/story018.htm

Comments