Skip to main content

Phẩm IX. Song Yếu (雙要品)

雙要品者,兩兩相明,善惡有對,舉義不單。

Song yếu phẩm giả, lưỡng lưỡng tương minh, thiện ác hữu đối, phụng nghĩa bất đơn.

Đại ý của phẩm Song Yếu là từng cặp pháp cú làm rõ nhau, thiện ác đối nhau, nêu rõ nghĩa lí bằng hình thức song đối. Phẩm này ứng với phẩm thứ X trong Kinh Pháp Cú Thí Dụ và có 22 kệ.

Nghĩa

Kinh văn và phiên âm

1. Tâm là gốc mọi pháp, tâm làm chủ, tâm sai khiến, trong tâm niệm ác mà nói hoặc làm, thì tội và khổ theo sau, như bánh xe lăn theo rãnh xe chạy.

2. Tâm là gốc mọi pháp, tâm làm chủ, tâm sai khiến, trong tâm niệm thiện mà nói hoặc làm thì phúc và an lạc theo sau, như ảnh theo hình.

3. Lấy tâm ý tà loạn dẫn dắt hành vi, hun đúc ngu si và sống trong u minh, tự đại không phép tắc, thì làm sao hiểu được lời ngay lành?

4. Lấy tâm ý chính trực dẫn dắt hành vi, thông minh sáng suốt, lòng không ghen tị, thì mau thấu đạt lời ngay lành.

5. Ôm hận với kẻ cừu oán, thì oán vô tận; không oán hận thì oán hận tự trừ, đạo ấy vĩnh viễn chân thật cho người tôn xưng và làm theo.

6. Không hay chê trách người khác, chỉ xét thấu thân mình, nếu biết như vậy thì vĩnh viễn yên ổn, không tai hoạn.

7. Coi thân là thanh tịnh mà không thu nhiếp các giác quan, ăn uống không chừng mực, lười biếng và khiếp nhược thì bị tà tâm khống chế, như gió đè rạp cỏ.

8. Quán thân bất tịnh, nhiếp phục các giác quan, ăn uống biết tiết độ, thường vui tu tinh tiến, thì không bị tà tâm lung lay, như gió thổi núi lớn.

9. Không buông xả lòng độc ác, dục tâm rong ruổi, không tự điều chế thân tâm thì không xứng pháp y;

10. Xả bỏ lòng độc ác, giữ ý ngay lành, hàng phục được tâm, như vậy mới xứng pháp y.

11. Chân mà cho là ngụy, ngụy mà cho là chân, đó là tà kiến, không thể nào thấu được lẽ chân thật.

12. Chân biết là chân, ngụy biết là ngụy, đó là chính kiến, thế nào cũng thấu được lẽ chân thật.

13. Nhà lợp không kín thì bị mưa dột; tâm ý không sửa trị thì dâm dật lọt vào.

14. Nhà lợp kín không bị mưa dột; giữ gìn tâm ý thì dâm dật không sinh ra.

15. Lây nhiễm kẻ hèn kém giống như gần vật thối, dần dần tập nhiễm thói hư, lâu ngày thành ác mà không hay;

16. Gần gũi người hiền như gần gũi mùi thơm, thêm trí tuệ, tập điều hay, thân tâm dần thanh khiết, thơm tho.

17. Đời này lo buồn, đời sau lo buồn, làm ác thì hai đời phải lo buồn, kẻ kia lo buồn và sợ hãi, và khi thấy tội ác mình gây ra thì tâm thêm kinh hãi;

18. Đời này vui đời sau vui[1], làm lành thì hai đời được yên vui, kẻ kia yên vui và thư thái, thấy phúc lành mình đã gieo thì tâm thêm an.[2]

19. Đời này ăn năn, đời sau ăn năn, làm ác thì hai đời đều ăn năn, tự mình gây ra tai họa cho nên phải chịu tội báo bức bách;

20. Đời này vui đời sau vui, làm lành hai đời đều vui, do mình biết thương thân mình nên hưởng phúc, lòng an vui.

21. Nói nhiều, đa dục, phóng đãng không giữ giới, ôm giữ nhiều dâm nộ si, không chịu tu thiền quán sát tâm, những kẻ ấy tụ lại với nhau thì chỉ như bầy trâu, không phải là đệ tử Bụt.

22. Nói đúng thời, ít nhu cầu, sống đúng phép đạo, trừ dâm nộ si, giác ngộ được điều hay lẽ phải, tâm khai mở, những người ấy chính là đệ tử Bụt.

1. 心為法本,  心尊心使,  中心念惡, 即言即行,  罪苦自追,  車轢于轍;

Tâm vi pháp bổn, tâm tôn tâm sử, trung tâm niệm ác, tức ngôn tức hành, tội khổ tự truy, xa lịch vu triệt.

2. 心為法本,  心尊心使,  中心念善, 即言即行,  福樂自追,  如影隨形。

Tâm vi pháp bổn, tâm tôn tâm sử, trung tâm niệm thiện, tức ngôn tức hành, phúc lạc tự truy, như ảnh tùy hình.

3. 隨亂意行,  拘愚入冥,  自大無法, 何解善言? 

Tùy loạn ý hành, câu ngu nhập minh, tự đại vô pháp, hà giải thiện ngôn?

4. 隨正意行,  開解清明,

 不為妒嫉,  敏達善言。 

Tùy chính ý hành, khai giải thanh minh, bất vi đố tật, mẫn đạt thiện ngôn.

5. 慍於怨者, 未嘗無怨;  不慍自除,  是道可宗。

Uấn ư oán giả, vị thường vô oán; bất uấn tự trừ, thị đạo khả tôn.

6. 不好責彼,  務自省身,  如有知此, 永滅無患。 

Bất hiếu trách bỉ, vụ tự tỉnh thân, như hữu tri thử, vĩnh diệt vô hoạn.

7. 行見身淨,  不攝諸根,

 飲食不節,  慢墮怯弱,  為邪所制, 如風靡草; 

Hành kiến thân tịnh, bất nhiếp chư căn, ẩm thực bất tiết, mạn đọa khiếp nhược, vi tà sở chế, như phong mi thảo.

8. 觀身不淨,  能攝諸根,

 食知節度,  常樂精進,  不為邪動, 如風大山。 

Quán thân bất tịnh, năng nhiếp chư căn, thực tri tiết độ, thường lạc tinh tiến, bất vi tà động, như phong đại sơn.

9. 不吐毒態,  欲心馳騁,

 未能自調,  不應法衣; 

Bất thổ độc thái, dục tâm trì sính, vị năng tự điều, bất ứng pháp y;

10. 能吐毒態, 戒意安靜,  降心已調,  此應法衣。

Năng thổ độc thái, giới ý an tĩnh, hàng tâm dĩ điều, thử ứng pháp y;

11. 以真為偽、  以偽為真,  是為邪計, 不得真利; 

Dĩ chân vi ngụy, dĩ ngụy vi chân, thị vi tà kế, bất đắc chân lợi;

12. 知真為真、  見偽知偽,

 是為正計,  必得真利。 

Tri chân vi chân, kiến ngụy tri ngụy, thị vi chính kế, tất đắc chân lợi.

13. 蓋屋不密, 天雨則漏,  意不惟行,  淫泆為穿;

Cái ốc bất mật, thiên vũ tắc lậu, ý bất duy hành, dâm dật vi xuyên.

14. 蓋屋善密,  雨則不漏,  攝意惟行, 淫泆不生。 

Cái ốc thiện mật, vũ tắc bất lậu, nhiếp ý duy hành, dâm dật bất sinh.

15. 鄙夫染人,  如近臭物,

 漸迷習非,  不覺成惡; 

Bỉ phu nhiễm nhân, như cận xú vật, tiệm mê tập phi, bất giác thành ác;

16. 賢夫染人, 如近香熏,  進智習善,  行成潔芳。

Hiền phu nhiễm nhân, như cận hương huân, tiến trí tập thiện, hành thành khiết phương.

17. 造憂後憂,  行惡兩憂,  彼憂惟懼, 見罪心懅; 

Tạo ưu hậu ưu, hành ác lưỡng ưu, bỉ ưu duy cụ, kiến tội tâm cự;

18. 造喜後喜,  行善兩喜, 彼喜惟歡,  見福心安; 

Tạo thiện hậu thiện, hành thiện lưỡng thiện, bỉ thiện duy hoan, kiến phúc tâm an;

19. 今悔後悔, 為惡兩悔,  厥為自殃,  受罪熱惱;

Kim hối hậu hối, vi ác lưỡng hối, quyết vi tự ương, thụ tội nhiệt não;

20. 今歡後歡,  為善兩歡,  厥為自祐, 受福悅豫。 

Kim hoan hậu hoan, vi thiện lưỡng hoan, quyết vị tự hữu, thụ phúc duyệt dự.

21. 巧言多求,  放蕩無戒, 懷婬怒癡,  不惟止觀,  聚如群牛, 非佛弟子; 

Xảo ngôn đa cầu, phóng đãng vô giới, hoài dâm nộ si, bất duy thử quán, tụ như quần ngưu, phi Phật đệ tử.

22. 時言少求,  行道如法, 除婬怒癡,  覺正意解,  見對不起, 是佛弟子。

Thời ngôn thiểu cầu, hành đạo như pháp, trừ dâm nộ si, giác chính ý giải, kiến đối bất khởi, thị Phật đệ tử.



[1] Thích Minh Quang dịch là ‘Tạo vui đời sau vui, làm thiện hai đời vui.” Ở đây chữ cũng đọc /tháo/, nghĩa là ‘đời, kiếp, thời’. Nghĩa này thích hợp hơn.

[2] Cú 15 và 17 đi liền nhau và đứng sau 16 và 18 trong PCTD kinh.

Comments

Popular Posts

58. Vợ Chồng Trưởng Giả Tạo Tác Phù Đồ Sau Sanh Lên Trời

Truyện 58. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 5  Nước Xá-vệ có vị trưởng giả hay xây phù đồ và tăng phường, trưởng giả bị bệnh, mệnh chung sanh lên cõi trời Tam Thập Tam. Người vợ thương nhớ chồng, sầu ưu khổ não, vì thương nhớ nên giữ gìn phù đồ và tăng phường như lúc chồng còn sống. Người chồng ở trên trời tự quán sát, “Mình nhờ nhân duyên chi sanh lên cõi trời này?” Biết là nhờ công đức tạo tác tháp tự mà đắc sanh lên trời. Thấy thân mình là thân nhà trời, tâm sanh hoan hỉ, thường niệm tháp tự. Dùng thiên nhãn xem tháp tự của mình tạo nay ai chăm. Liền thấy vợ mình ngày đêm nhớ chồng, ưu sầu khổ não, lại vì chồng mà tu trị tháp tự. Người chồng niệm, “Vợ mình đối với mình có công đức rất lớn, nay phải xuống đó hỏi thăm an ủi.”  Liền từ trời giáng xuống bên vợ, nói vợ: “Em ưu sầu quá, do trong lòng nhớ anh.” Vợ hỏi, “Ông là ai mà khuyến gián tôi.” Đáp, “Anh là chồng em đây, nhờ nhân duyên xây tăng phường và tháp tự mà đắc sanh lên trời Tam Thập Tam, thấy em tinh cần chăm sóc tháp tự nên...

108. Tế Thần Cây

Truyện 108. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có ông già, nhà cự phú, rất thích ăn thịt nên bày cách dối gạt, chỉ một cây đầu ruộng nói bầy con rằng “Gia nghiệp ta sở dĩ hài hòa, phú túc là nhờ ân phúc thần cây này, nay các con nên bắt dê trong bầy để tế thần ấy.” Con ông ấy theo lời cha dạy liền giết dê cúng báo ơn cây ấy, dưới gốc cây còn lập am tế trời. Người cha về sau thọ tận mệnh chung, bị hành nghiệp truy bức, sanh về trong bây dê nhà mình. Gặp lúc con mình muốn tế thần cây nên bắt một con dê, bắt phải cha mình, đem đi định giết. Dê bèn cười be be mà nói rằng, “Cây này nào có thần linh. Ta thời trước do ham ăn thịt nên gạt các con tế cây, rồi cùng các con ăn thịt này. Nay đền tội ác, tự mình phải chịu trước tiên.” Lúc ấy có một la-hán đi tới khất thực, thấy người cha quá cố chịu thân dê, nên cho người con trưởng mượn đạo nhãn để tự quan sát, mới biết đó là cha mình, trong lòng ôm mối áo não, liền hủy thần cây, sám hối tội quá và bắt đầu tu phúc, chẳng còn sát sanh nữa. Văn ...

109. Người đàn bà chán dục xuất gia

Truyện 109. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có người đàn bà đẹp tuyệt trần, xuất gia tu theo pháp của ngoại đạo. Có người nói, “Dung nhan như vậy thời ở tục chứ vì sao xuất gia?” Bà đáp, “Như tôi hôm nay không phải là không đẹp, chẳng qua mới đây chán ghét dâm dục nên xuất gia. Lúc tôi còn tại gia nhờ đẹp mà sớm có thân phận, còn trẻ đã sinh con trai. Con tôi lớn lên khôi ngô không ai bằng, tự nhiên hóa ra tiều tụy như người có bệnh. Tôi hỏi vì sao bệnh thời nó không chịu đáp, hỏi mãi không thôi nó bất đắc dĩ nói, “Con không nói là vì sợ không toàn mạng, chừ nói ra đây thời chẳng còn mặt mũi chi nữa.” Rồi nó nói, “Con muốn dâm dục với mẹ, vì không được nên sinh bệnh.” Mẹ liền nói, “Tự cổ chí kim đời nào có chuyện đó?” Rồi tự nhủ, “Nếu mình không chìu thời chết mất con, nay đành phải nghịch đạo mà giữ mạng nó.” Bèn kêu đứa con lại cho nó thỏa lòng dục. Đứa con kéo lên giường thời mặt đất nứt toác, nó đang sống rớt thẳng xuống dưới, tôi kinh bố quá, đưa tay ra kéo, bắt được tóc nó. T...

107. Cầu Làm Thiên Chủ

Truyện 107. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Ngày xưa có một bà-la-môn thờ Trời Ma-thất, ngày đêm phụng sự. Trời ấy hỏi, “Ông cầu chi?” Bà-la-môn đáp, “Tôi cầu làm chủ tế trời.” Trời nói, “Nhà kia có bầy trâu, ông tới hỏi con đi đầu đàn ấy.” Liền theo lời của trời, tới hỏi trâu ấy, “Ngươi nay lấy chi làm khổ, lấy chi làm sướng?” Trâu liền đáp, “Khổ cùng cực, hai bên sườn bị ép, củi nặng oằn lưng, kéo khung giá, chở xe nặng mà không được nghỉ.” Người ấy lại hỏi, “Ngươi vì nhân duyên chi mà chịu thân trâu này?” Trâu liền đáp, “Tôi trước làm thiên chủ, phóng túng làm xằng, xài xể đồ tế trời, mệnh chung làm trâu, chịu khổ não này.” Nghe lời ấy rồi liền trở về nhà trời. Trời hỏi, “Ông nay còn muốn làm thiên chủ nữa không?” Bà-la-môn đáp, “Tôi thấy việc đó, thật không dám làm thiên chủ.” Trời nói, “Người ta làm thiện ác thì tự mà chịu lấy quả báo của việc mình làm.” Bà-la-môn sám hối sai lầm của mình, quay về tu các thiện hạnh.   Văn    雜寶藏經第2卷 https://tripitaka.cbeta.org