Có một con cáo bị bẫy thú kẹp cho đứt đuôi. Hình tướng không còn đẹp đẽ nguyên vẹn, nó thấy bị sỉ nhục, sống không vui vẻ, vì vậy nó quyết định thuyết phục đồng loại mình cắt đuôi đi, ai cũng như nhau thì khuyết điểm của nó có thể che đậy được. Quyết định thế rồi nó triệu tập đồng loại, thuyết phục chúng cắt đứt đuôi đi, nó nói hùng hồn rằng có đuôi đã xem không đẹp, lại bắt cho chúng nó phải kéo theo một vật vướng víu, đó là gánh nặng rất lớn. Có một con cáo đứng dậy nói: “Này bạn, nếu quả cái đuôi đó không có lợi chi cho anh thì anh đã không mất công hao sức tới thuyết phục chúng tôi làm gì rồi.”
Chuyện này ý nói có những kẻ khuyến cáo cho người không phải vì ý lành, mà vì lợi ích riêng của họ.
Truyện 58. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 5 Nước Xá-vệ có vị trưởng giả hay xây phù đồ và tăng phường, trưởng giả bị bệnh, mệnh chung sanh lên cõi trời Tam Thập Tam. Người vợ thương nhớ chồng, sầu ưu khổ não, vì thương nhớ nên giữ gìn phù đồ và tăng phường như lúc chồng còn sống. Người chồng ở trên trời tự quán sát, “Mình nhờ nhân duyên chi sanh lên cõi trời này?” Biết là nhờ công đức tạo tác tháp tự mà đắc sanh lên trời. Thấy thân mình là thân nhà trời, tâm sanh hoan hỉ, thường niệm tháp tự. Dùng thiên nhãn xem tháp tự của mình tạo nay ai chăm. Liền thấy vợ mình ngày đêm nhớ chồng, ưu sầu khổ não, lại vì chồng mà tu trị tháp tự. Người chồng niệm, “Vợ mình đối với mình có công đức rất lớn, nay phải xuống đó hỏi thăm an ủi.” Liền từ trời giáng xuống bên vợ, nói vợ: “Em ưu sầu quá, do trong lòng nhớ anh.” Vợ hỏi, “Ông là ai mà khuyến gián tôi.” Đáp, “Anh là chồng em đây, nhờ nhân duyên xây tăng phường và tháp tự mà đắc sanh lên trời Tam Thập Tam, thấy em tinh cần chăm sóc tháp tự nên...
Comments
Post a Comment