Có một con cáo bị bẫy thú kẹp cho đứt đuôi. Hình tướng không còn đẹp đẽ nguyên vẹn, nó thấy bị sỉ nhục, sống không vui vẻ, vì vậy nó quyết định thuyết phục đồng loại mình cắt đuôi đi, ai cũng như nhau thì khuyết điểm của nó có thể che đậy được. Quyết định thế rồi nó triệu tập đồng loại, thuyết phục chúng cắt đứt đuôi đi, nó nói hùng hồn rằng có đuôi đã xem không đẹp, lại bắt cho chúng nó phải kéo theo một vật vướng víu, đó là gánh nặng rất lớn. Có một con cáo đứng dậy nói: “Này bạn, nếu quả cái đuôi đó không có lợi chi cho anh thì anh đã không mất công hao sức tới thuyết phục chúng tôi làm gì rồi.”
Chuyện này ý nói có những kẻ khuyến cáo cho người không phải vì ý lành, mà vì lợi ích riêng của họ.
Truyện 110. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9. Xưa thôn Cưu-đà-phiến ở nước Già-mặc có bà mẹ già chỉ có đứa con trai một. Đứa con ấy bột nghịch, không tu nhân hiếu, vì tức mẹ mình mà thẳng tay đánh mẹ một trận. Cùng hôm đó nó ra ngoài, giữa đường gặp cướp, bị cướp chặt đứt một cánh tay. Tội bất hiếu quả báo hiện tiền tức thì, khổ thống như vậy. Sau chịu khổ địa ngục kể không xiết. Văn 雜寶藏經第9卷 https://tripitaka.cbeta.org
Comments
Post a Comment