Người không có mục đích là người phù phiếm. Ý muốn thay đổi luôn luôn, nên dự định lớn lao nào cũng không thành, rốt cục mất đi tuổi trẻ mà không tạo dựng được một cơ nghiệp gì. Nhắc cho mình nhớ rằng phải biết lập chí, chơi đùa thế đã đủ, thời gian không đợi ai, sức khỏe không thể sung mãn mãi. Cái gì có giá trị cũng phải khó nhọc mà có được, công phu càng lớn thì giá trị càng lớn. Kiếm cho mình một môn hợp sở thích rồi hạ công phu thực hiện nó. Hãy nhớ định luật 10,000 giờ và tập những thói quen tốt mới.
Truyện 58. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 5 Nước Xá-vệ có vị trưởng giả hay xây phù đồ và tăng phường, trưởng giả bị bệnh, mệnh chung sanh lên cõi trời Tam Thập Tam. Người vợ thương nhớ chồng, sầu ưu khổ não, vì thương nhớ nên giữ gìn phù đồ và tăng phường như lúc chồng còn sống. Người chồng ở trên trời tự quán sát, “Mình nhờ nhân duyên chi sanh lên cõi trời này?” Biết là nhờ công đức tạo tác tháp tự mà đắc sanh lên trời. Thấy thân mình là thân nhà trời, tâm sanh hoan hỉ, thường niệm tháp tự. Dùng thiên nhãn xem tháp tự của mình tạo nay ai chăm. Liền thấy vợ mình ngày đêm nhớ chồng, ưu sầu khổ não, lại vì chồng mà tu trị tháp tự. Người chồng niệm, “Vợ mình đối với mình có công đức rất lớn, nay phải xuống đó hỏi thăm an ủi.” Liền từ trời giáng xuống bên vợ, nói vợ: “Em ưu sầu quá, do trong lòng nhớ anh.” Vợ hỏi, “Ông là ai mà khuyến gián tôi.” Đáp, “Anh là chồng em đây, nhờ nhân duyên xây tăng phường và tháp tự mà đắc sanh lên trời Tam Thập Tam, thấy em tinh cần chăm sóc tháp tự nên...
Comments
Post a Comment