Skip to main content

1. Bồ-tát Hạnh Của Thương Nhân Tát-đạt

Dụ 1. Cựu Tạp Thí Dụ Kinh

Xưa vô số kiếp có một thương nhân, hiệu là Tát-bạc. [Có một lần] đi ngoại quốc buôn bán, trọ gần nhà một Phật tử. Nhà Phật tử lúc ấy tác đại phúc, dựng giảng tòa cho chúng tăng thuyết pháp và giảng luận tội phúc như thiện ác đều do sở hành của tâm thân khẩu mà ra, cùng đạo lí tứ đế, vô thường, khổ, không. Thương nhân phương xa lúc ấy đến dự thính, tâm liễu ngộ, sinh lòng tin, được an lạc nên thụ ngũ giới làm ưu-bà-tắc. Vị thượng tọa dùng pháp giáo hóa cho và nói rằng, ‘Thiện nam tử, hãy hộ trì thân khẩu tâm và giữ thập thiện cho trọn vẹn, mỗi giới có năm thần, năm giới có hai mươi lăm thần, đời nay hộ vệ cho mình không đọa lạc uổng công trì giới, đời sau nhờ đó mà đắc đại đạo vô vi.’ Thương nhân nghe thuyết pháp vui mừng khôn xiết, sau về lại bổn quốc, trong nước tuyệt không ai tin Phật pháp, muốn tuyên dương Phật pháp nhưng ngặt không có ai thụ trì, nên lấy pháp mình đã thụ được ra giáo hóa phụ mẫu, huynh đệ, thê tử cùng họ hàng và những người thân quen. Ai cũng tín phụng Phật pháp. 
Cách quê nhà thương nhân hàng ngàn dặm có một nước, dân hưởng nhiều khoái lạc, bảo vật của cải nhiều lại tốt, thế nhưng hai nước biên cương bị cắt đứt cả trăm năm nay chưa giao thông. Đó là vì có quỷ duyệt-xoa chặn trên đường, bắt được người là ăn thịt trước sau đã lên tới vô số. Vì vậy mà hai nước đoạn tuyệt, cương giới không người vãng lai. Thương nhân tự niệm, ‘Mình giữ giới Phật, như đi đường ấy đã có hai mươi lăm vị thần hộ trì chắc chắn, còn con quỷ kia chỉ có một mình nó, mình đi hàng phục tất thắng được.’ Lúc ấy có hơn năm trăm người thương nhân đồng hành nên vị ấy nói với họ, ‘Tôi có sức phi thường có thể hàng phục quỷ, các ông cứ [yên tâm] mà đi tới đó, chưa kể là sẽ hoạch đắc đại lợi.’ Chúng nhân bàn với nhau, ‘Hai nước tuyệt thông tới nay là lâu lắm rồi, nếu thông giao được thì sở đắc là không sao kể hết được.’ Bàn xong cùng nhau hợp sức lên đường. 
Tới trung lộ thì thấy chỗ quỷ hay ăn thịt người, Tát-bạc tự niệm, ‘Quỷ thần ăn thịt người xưa nay bây giờ mới thật chứng nghiệm. Mình có chết cũng đáng, chỉ lo cho mọi người thôi.’ Bèn nói với các bạn đồng hành, ‘Các ông ở đây để tôi đi tiếp một mình, nếu thắng được quỷ thì sẽ quay lại đón, nếu không quay lại được thì biết tôi đã gặp nạn, ai về đường nấy chớ có đi tiếp.’ Nói xong một mình đi tiếp, vừa đi vài dặm thì gặp quỷ đi tới, giữ chánh tâm niệm Phật, thần trí an định không chút sợ hãi. 
Quỷ tới hỏi, ‘Ông là người nào?’ Đáp, ‘Tôi là người dẫn đường của đoàn thông đạo lộ.’ Quỷ cười to, ‘Mi nghe tiếng tau chưa mà đòi thông đạo?’ Tát-bạc đáp, ‘Biết mày ở đây nên mới tới thương lượng, mày với tau đấu, nếu mày thắng thì mày ăn thịt tau, nếu tau thắng thì đạo lộ này phải để cho bách tính lưu thông, cho thiên hạ hưởng lợi.’ Quỷ hỏi, ‘Ai ra tay trước?’ Thương nhân đáp, ‘Tau tới mày đòi hỏi cho nên tau ra tay trước là phải.’ Quỷ đồng ý. Tát-bạc vung tay phải ra đòn, tay xiên vô bụng quỷ mắc cứng không lôi ra được, tay trái đánh tiếp cũng mắc kẹt. Cứ thế hai chân và đầu đều xiên vô người quỷ không nhúc nhích được. Lúc đó duyệt-xoa dùng kệ tụng mà hỏi rằng,
「Tay chân với đầu, năm thứ khóa chặt cả năm, biết nhúc nhích là chết, còn vùng vẫy làm chi nữa?」
「Tay chân với đầu, tuy bị khóa cả năm, kiên tâm như kim cương, quyết không để mày xé xác.」
「Tau là vua của thần, làm quỷ sức cường bạo, trước nay ăn thịt loài bọn bay nhiều không biết bao nhiêu mà kể. Nay mày sắp chết tới nơi, vì sao còn ba sàm?」
「Thân này thân vô thường, tau từ lâu đã muốn xả li, như nay là đúng với sở nguyện của tau, tiện đem thân ra bố thí cho ngươi, tạo nhân duyên này đắc chánh giác, sau này sẽ thành vô thượng trí.]
[Thật là diệu nguyện của bậc đại sĩ, hi hữu trong ba cõi. Sau này sẽ thành độ nhân sư, chẳng bao lâu nữa sẽ đắc cảnh viên trí, tôi xin lấy thân này quy y, cúi đầu tác lễ người.」 
Đến đó thì duyệt-xoa thụ ngũ giới, phát từ tâm với mọi chúng sanh, tác lễ Tát-bạc xong lui vào thâm san. Tát-bạc quay lui gọi chúng nhân, đi tiếp qua nước kia. Nhờ đó mà hai nước đều biết ngũ giới và thập thiện năng hàng phục quỷ và thông đạo lộ, họ cũng ý thức Phật pháp là chân đạo bất khả tư nghị. Thảy mọi người đều phụng trì giới luật, tôn kính tam bảo, quốc gia thái bình. Tát-bạc về sau sinh lên cõi trời đắc đạo ở đó, thăng thiên đắc đạo. [Nên biết] hộ trì ngũ giới, chí thành tín ngưỡng tam bảo có sức tạo phúc lành lớn như vậy.
Phật nói chư tì-khâu, ‘Tát-bạc lúc ấy chính là thân ta. Bồ-tát hành trì thi-ba-la-mật thì có sức hóa độ như vậy.’
 舊雜譬喻經

Comments

Popular Posts

58. Vợ Chồng Trưởng Giả Tạo Tác Phù Đồ Sau Sanh Lên Trời

Truyện 58. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 5  Nước Xá-vệ có vị trưởng giả hay xây phù đồ và tăng phường, trưởng giả bị bệnh, mệnh chung sanh lên cõi trời Tam Thập Tam. Người vợ thương nhớ chồng, sầu ưu khổ não, vì thương nhớ nên giữ gìn phù đồ và tăng phường như lúc chồng còn sống. Người chồng ở trên trời tự quán sát, “Mình nhờ nhân duyên chi sanh lên cõi trời này?” Biết là nhờ công đức tạo tác tháp tự mà đắc sanh lên trời. Thấy thân mình là thân nhà trời, tâm sanh hoan hỉ, thường niệm tháp tự. Dùng thiên nhãn xem tháp tự của mình tạo nay ai chăm. Liền thấy vợ mình ngày đêm nhớ chồng, ưu sầu khổ não, lại vì chồng mà tu trị tháp tự. Người chồng niệm, “Vợ mình đối với mình có công đức rất lớn, nay phải xuống đó hỏi thăm an ủi.”  Liền từ trời giáng xuống bên vợ, nói vợ: “Em ưu sầu quá, do trong lòng nhớ anh.” Vợ hỏi, “Ông là ai mà khuyến gián tôi.” Đáp, “Anh là chồng em đây, nhờ nhân duyên xây tăng phường và tháp tự mà đắc sanh lên trời Tam Thập Tam, thấy em tinh cần chăm sóc tháp tự nên...

108. Tế Thần Cây

Truyện 108. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có ông già, nhà cự phú, rất thích ăn thịt nên bày cách dối gạt, chỉ một cây đầu ruộng nói bầy con rằng “Gia nghiệp ta sở dĩ hài hòa, phú túc là nhờ ân phúc thần cây này, nay các con nên bắt dê trong bầy để tế thần ấy.” Con ông ấy theo lời cha dạy liền giết dê cúng báo ơn cây ấy, dưới gốc cây còn lập am tế trời. Người cha về sau thọ tận mệnh chung, bị hành nghiệp truy bức, sanh về trong bây dê nhà mình. Gặp lúc con mình muốn tế thần cây nên bắt một con dê, bắt phải cha mình, đem đi định giết. Dê bèn cười be be mà nói rằng, “Cây này nào có thần linh. Ta thời trước do ham ăn thịt nên gạt các con tế cây, rồi cùng các con ăn thịt này. Nay đền tội ác, tự mình phải chịu trước tiên.” Lúc ấy có một la-hán đi tới khất thực, thấy người cha quá cố chịu thân dê, nên cho người con trưởng mượn đạo nhãn để tự quan sát, mới biết đó là cha mình, trong lòng ôm mối áo não, liền hủy thần cây, sám hối tội quá và bắt đầu tu phúc, chẳng còn sát sanh nữa. Văn ...

109. Người đàn bà chán dục xuất gia

Truyện 109. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có người đàn bà đẹp tuyệt trần, xuất gia tu theo pháp của ngoại đạo. Có người nói, “Dung nhan như vậy thời ở tục chứ vì sao xuất gia?” Bà đáp, “Như tôi hôm nay không phải là không đẹp, chẳng qua mới đây chán ghét dâm dục nên xuất gia. Lúc tôi còn tại gia nhờ đẹp mà sớm có thân phận, còn trẻ đã sinh con trai. Con tôi lớn lên khôi ngô không ai bằng, tự nhiên hóa ra tiều tụy như người có bệnh. Tôi hỏi vì sao bệnh thời nó không chịu đáp, hỏi mãi không thôi nó bất đắc dĩ nói, “Con không nói là vì sợ không toàn mạng, chừ nói ra đây thời chẳng còn mặt mũi chi nữa.” Rồi nó nói, “Con muốn dâm dục với mẹ, vì không được nên sinh bệnh.” Mẹ liền nói, “Tự cổ chí kim đời nào có chuyện đó?” Rồi tự nhủ, “Nếu mình không chìu thời chết mất con, nay đành phải nghịch đạo mà giữ mạng nó.” Bèn kêu đứa con lại cho nó thỏa lòng dục. Đứa con kéo lên giường thời mặt đất nứt toác, nó đang sống rớt thẳng xuống dưới, tôi kinh bố quá, đưa tay ra kéo, bắt được tóc nó. T...

107. Cầu Làm Thiên Chủ

Truyện 107. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Ngày xưa có một bà-la-môn thờ Trời Ma-thất, ngày đêm phụng sự. Trời ấy hỏi, “Ông cầu chi?” Bà-la-môn đáp, “Tôi cầu làm chủ tế trời.” Trời nói, “Nhà kia có bầy trâu, ông tới hỏi con đi đầu đàn ấy.” Liền theo lời của trời, tới hỏi trâu ấy, “Ngươi nay lấy chi làm khổ, lấy chi làm sướng?” Trâu liền đáp, “Khổ cùng cực, hai bên sườn bị ép, củi nặng oằn lưng, kéo khung giá, chở xe nặng mà không được nghỉ.” Người ấy lại hỏi, “Ngươi vì nhân duyên chi mà chịu thân trâu này?” Trâu liền đáp, “Tôi trước làm thiên chủ, phóng túng làm xằng, xài xể đồ tế trời, mệnh chung làm trâu, chịu khổ não này.” Nghe lời ấy rồi liền trở về nhà trời. Trời hỏi, “Ông nay còn muốn làm thiên chủ nữa không?” Bà-la-môn đáp, “Tôi thấy việc đó, thật không dám làm thiên chủ.” Trời nói, “Người ta làm thiện ác thì tự mà chịu lấy quả báo của việc mình làm.” Bà-la-môn sám hối sai lầm của mình, quay về tu các thiện hạnh.   Văn    雜寶藏經第2卷 https://tripitaka.cbeta.org