Skip to main content

12. Phật Độ Trưởng Giả (T0205)

Dụ 12. Tạp Thí Dụ Kinh

Xưa nước Xá-vệ có vị phạm-chí trưởng giả xuất thành du hí, đi lần lần thì tới gần vườn Kì-hoàn. Phật biết vị này đầy đủ công đức có thể độ, bèn ra ngồi dưới một cội cây phóng đại quang minh chiếu sáng khắp vườn Kì-hoàn, gỗ, đất và đá đều sáng lên kim sắc. Phạm-chí thấy ánh sáng, hỏi tùy tùng, ‘Ánh sáng chi rứa?’ Tùy tùng nói không biết. Phạm-chí trưởng giả hỏi, ‘Phải nắng không?’ Tùy tùng đáp, ‘Nắng thì nóng, còn ánh sáng ni mát mẻ dễ chịu. Không phải nắng mô!’ Trưởng giả lại hỏi, ‘Hay là lửa cháy sáng?’ Tùy tùng đáp, ‘Không phải lửa cháy sáng, lửa dao động bất định, còn ánh sáng ni rọi đều, không giống lửa cháy tí mô hết!’ Người tùy tùng ngẫm nghĩ một lát thì ra, thưa trưởng giả rằng, ‘Đó là ánh sáng trí tuệ của sa-môn Cù-đàm!’ Trưởng giả liền mắng, ‘Đừng có nói rứa! Tau không thích ông Cù-đàm, mau quay xe về.’ Phật liền thị hiện thần thông, ba phía tự nhiên biến thành khe lớn, trưởng giả không đi được, chỉ có phía trước mặt Phật là còn đường đi. Kẻ tùy tùng thưa trưởng giả, ‘Chỉ có phía Cù-đàm là còn đường đi được! Bất đắc dĩ cũng phải đi!’ Vậy là phải đi, từ xa thấy Như Lai thì lấy quạt che mặt mình lại. Phật lại dùng uy thần khiến trước sau cánh quạt đều có mắt Phật, rứa là phạm-chí và Phật hai bên thấy mặt nhau. Phạm-chí hoát nhiên liễu ngộ, xuống xe cúi đầu tác lễ Phật. Phật thuyết pháp cho, trưởng giả phát nguyện cầu vô thượng đạo, ngay lúc nớ đắc bất thoái chuyển. Quay lưng với Phật còn đắc đạo tuệ, huống là có tín tâm hướng về Phật cầu đạo.   

Văn

 昔舍衛國梵志、長者出城遊戲,展轉到祇桓邊。佛知其人有功德可度,佛即出坐一樹下,放大光明照祇桓界,樹木土石皆作金色。梵志見光,問從者曰:「此為何光乎?」從者答曰:「不知。」長者曰:「非是日光耶?」從人言:「日者光熱,此光寒涼和調,非日光矣!」長者復問曰:「得無火光乎?」從人曰:「非火光,火者動搖不定,此光澤然,不像火光也!」從人思惟知之,語長者:「此是沙門瞿曇道德之光!」長者即曰:「勿說此!吾不喜瞿曇,速迴車還。」佛便作變化,三面皆自然有大㵎,所向不得過,唯於佛前有道徑。從人白言:「瞿曇邊有道過矣!事不得已。」如前,遙見如來,即以扇覆面;佛復以威神,使內外徹舉目,故與佛相見。悟覺,下車,稽首作禮。佛與說法,便發無上正真道意,尋得不退轉。背佛去者尚得道慧,何況信向者哉。  

Âm 

 Tích Xá-vệ-quốc phạm-chí, trưởng giả xuất thành du hí, triển chuyển đáo Kì-hoàn biên. Phật tri kì nhân hữu công đức khả độ, Phật tức xuất toạ nhất thụ hạ, phóng đại quang minh chiếu Kì-hoàn giới, thụ mộc thổ thạch giai tác kim sắc. Phạm-chí kiến quang, vấn tùng giả viết, ‘Thử vi hà quang hồ?’ Tùng giả đáp viết, ‘Bất tri.’ Trưởng giả viết, ‘Phi thị nhật quang gia?’ Tùng nhân ngôn, ‘Nhật giả quang nhiệt, thử quang hàn lương hoà điệu, phi nhật quang hĩ! ‘ Trưởng giả phục vấn viết, ‘Đắc vô hoả quang hồ?’ Tùng nhân viết, ‘Phi hoả quang, hoả giả động dao bất định, thử quang trạch nhiên, bất tượng hoả quang dã!’ Tùng nhân tư duy tri chi, ngứ trưởng giả, ‘Thử thị sa-môn Cù-đàm đạo đức chi quang!’ Trưởng giả tức viết, ‘Vật thuyết thử! Ngô bất hỉ Cù-đàm, tốc hồi xa hoàn.’ Phật tiện tác biến hoá, tam diện giai tự nhiên hữu đại giản, sở hướng bất đắc quá, duy ư Phật tiền hữu đạo kính. Tùng nhân bạch ngôn, ‘Cù-đàm biên hữu đạo quá hĩ! Sự bất đắc dĩ.’ Như tiền, diêu kiến Như Lai, tức dĩ phiến phúc diện; Phật phục dĩ uy thần, sử nội ngoại triệt cử mục, cố dữ Phật tương kiến. Ngộ giác, hạ xa, khể thủ tác lễ. Phật dữ thuyết pháp, tiện phát vô thượng chính chân đạo ý, tầm đắc bất thoái chuyển. Bối Phật khứ giả thượng đắc đạo tuệ, hà huống tín hướng giả tai.   
 
雜譬喻經

Comments

Popular Posts

58. Vợ Chồng Trưởng Giả Tạo Tác Phù Đồ Sau Sanh Lên Trời

Truyện 58. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 5  Nước Xá-vệ có vị trưởng giả hay xây phù đồ và tăng phường, trưởng giả bị bệnh, mệnh chung sanh lên cõi trời Tam Thập Tam. Người vợ thương nhớ chồng, sầu ưu khổ não, vì thương nhớ nên giữ gìn phù đồ và tăng phường như lúc chồng còn sống. Người chồng ở trên trời tự quán sát, “Mình nhờ nhân duyên chi sanh lên cõi trời này?” Biết là nhờ công đức tạo tác tháp tự mà đắc sanh lên trời. Thấy thân mình là thân nhà trời, tâm sanh hoan hỉ, thường niệm tháp tự. Dùng thiên nhãn xem tháp tự của mình tạo nay ai chăm. Liền thấy vợ mình ngày đêm nhớ chồng, ưu sầu khổ não, lại vì chồng mà tu trị tháp tự. Người chồng niệm, “Vợ mình đối với mình có công đức rất lớn, nay phải xuống đó hỏi thăm an ủi.”  Liền từ trời giáng xuống bên vợ, nói vợ: “Em ưu sầu quá, do trong lòng nhớ anh.” Vợ hỏi, “Ông là ai mà khuyến gián tôi.” Đáp, “Anh là chồng em đây, nhờ nhân duyên xây tăng phường và tháp tự mà đắc sanh lên trời Tam Thập Tam, thấy em tinh cần chăm sóc tháp tự nên...

108. Tế Thần Cây

Truyện 108. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có ông già, nhà cự phú, rất thích ăn thịt nên bày cách dối gạt, chỉ một cây đầu ruộng nói bầy con rằng “Gia nghiệp ta sở dĩ hài hòa, phú túc là nhờ ân phúc thần cây này, nay các con nên bắt dê trong bầy để tế thần ấy.” Con ông ấy theo lời cha dạy liền giết dê cúng báo ơn cây ấy, dưới gốc cây còn lập am tế trời. Người cha về sau thọ tận mệnh chung, bị hành nghiệp truy bức, sanh về trong bây dê nhà mình. Gặp lúc con mình muốn tế thần cây nên bắt một con dê, bắt phải cha mình, đem đi định giết. Dê bèn cười be be mà nói rằng, “Cây này nào có thần linh. Ta thời trước do ham ăn thịt nên gạt các con tế cây, rồi cùng các con ăn thịt này. Nay đền tội ác, tự mình phải chịu trước tiên.” Lúc ấy có một la-hán đi tới khất thực, thấy người cha quá cố chịu thân dê, nên cho người con trưởng mượn đạo nhãn để tự quan sát, mới biết đó là cha mình, trong lòng ôm mối áo não, liền hủy thần cây, sám hối tội quá và bắt đầu tu phúc, chẳng còn sát sanh nữa. Văn ...

109. Người đàn bà chán dục xuất gia

Truyện 109. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có người đàn bà đẹp tuyệt trần, xuất gia tu theo pháp của ngoại đạo. Có người nói, “Dung nhan như vậy thời ở tục chứ vì sao xuất gia?” Bà đáp, “Như tôi hôm nay không phải là không đẹp, chẳng qua mới đây chán ghét dâm dục nên xuất gia. Lúc tôi còn tại gia nhờ đẹp mà sớm có thân phận, còn trẻ đã sinh con trai. Con tôi lớn lên khôi ngô không ai bằng, tự nhiên hóa ra tiều tụy như người có bệnh. Tôi hỏi vì sao bệnh thời nó không chịu đáp, hỏi mãi không thôi nó bất đắc dĩ nói, “Con không nói là vì sợ không toàn mạng, chừ nói ra đây thời chẳng còn mặt mũi chi nữa.” Rồi nó nói, “Con muốn dâm dục với mẹ, vì không được nên sinh bệnh.” Mẹ liền nói, “Tự cổ chí kim đời nào có chuyện đó?” Rồi tự nhủ, “Nếu mình không chìu thời chết mất con, nay đành phải nghịch đạo mà giữ mạng nó.” Bèn kêu đứa con lại cho nó thỏa lòng dục. Đứa con kéo lên giường thời mặt đất nứt toác, nó đang sống rớt thẳng xuống dưới, tôi kinh bố quá, đưa tay ra kéo, bắt được tóc nó. T...

107. Cầu Làm Thiên Chủ

Truyện 107. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Ngày xưa có một bà-la-môn thờ Trời Ma-thất, ngày đêm phụng sự. Trời ấy hỏi, “Ông cầu chi?” Bà-la-môn đáp, “Tôi cầu làm chủ tế trời.” Trời nói, “Nhà kia có bầy trâu, ông tới hỏi con đi đầu đàn ấy.” Liền theo lời của trời, tới hỏi trâu ấy, “Ngươi nay lấy chi làm khổ, lấy chi làm sướng?” Trâu liền đáp, “Khổ cùng cực, hai bên sườn bị ép, củi nặng oằn lưng, kéo khung giá, chở xe nặng mà không được nghỉ.” Người ấy lại hỏi, “Ngươi vì nhân duyên chi mà chịu thân trâu này?” Trâu liền đáp, “Tôi trước làm thiên chủ, phóng túng làm xằng, xài xể đồ tế trời, mệnh chung làm trâu, chịu khổ não này.” Nghe lời ấy rồi liền trở về nhà trời. Trời hỏi, “Ông nay còn muốn làm thiên chủ nữa không?” Bà-la-môn đáp, “Tôi thấy việc đó, thật không dám làm thiên chủ.” Trời nói, “Người ta làm thiện ác thì tự mà chịu lấy quả báo của việc mình làm.” Bà-la-môn sám hối sai lầm của mình, quay về tu các thiện hạnh.   Văn    雜寶藏經第2卷 https://tripitaka.cbeta.org