Skip to main content

11. Chuyện Hai Anh Em Đạo Tục Không Cùng Chí Hướng

Dụ 11. Tạp Thí Dụ Kinh T0204

Xưa có hai anh em con nhà hào phú ở với nhau, vì cha mẹ đều mất, không người nương tựa, tài sản nhiều không đếm xuể. Tuy là anh em nhưng chí hướng mỗi người mỗi khác. Người anh hiếu đạo đức, người em ham gia nghiệp, quan tước, bổng lộc và vinh quang thế tục. Ở cách tinh xá Ba-lợi-phất Kê-minh không xa. Người anh hay đi nghe kinh, học đạo, không dự vào gia nghiệp. Người em thấy anh không thiết gia sự nên thường tỏ ra tức tối, “Anh em với nhau cha mẹ mất sớm thì phải cần khổ làm ăn, đàng này lại phế bỏ gia nghiệp đi theo bọn sa-môn nghe kinh Phật. Sa-môn có cho anh cơm áo, của cải không? Nhà ngày một suy, của cải tiêu hao thì người ta cười cho, họ nói lười biếng không chịu làm ăn để cho cảnh nhà suy vong. Đã làm con thì phải gây dựng, kế thừa công nghiệp của cha mẹ chớ đừng để đứt đoạn, như vậy mới là có hiếu.”
Người anh nói em, “Ngũ giới, thập thiện, phụng sự tam bảo, hành lục độ, tọa thiền định ý, dùng đạo để hóa độ cha mẹ như vậy mới là có hiếu. Đạo tục hai đường trái nhau chẳng qua là số phận dun dủi, cái mà đạo vui thì tục ghét, cái mà tục quý thì đạo cho là hèn. Trí ngu bất đồng chí hướng, cũng như sáng tối không ở chung được. Người hiệt trí tìm cách trừ u minh để cho sáng chân đạo. Niềm vui của em nay là khổ não của anh, nhất thiết giai không, tất cả đều là hư ngụy chẳng phải chân thật. Cứ mải miết theo việc thế tục thì làm sao mà thấy chân tướng cuối cùng là phiền não cay đắng?” Người em ôm tức giận, lắc đầu không tín, người anh thấy vậy nói em, “Em tham gia nghiệp lấy của cải làm quý, anh thích kinh đạo lấy trí tuệ làm của báu. Nay xả tục xuất gia để nương tựa phúc điền, mưu sinh nơi thế tục chóng vánh như bụi bay, vô thường tới bất ngờ dễ bị tội chướng trói buộc, vì vậy mà anh xả tục để dứt tội ương cho yên ổn.” Người em thấy người anh nhất quyết quy y đạo nghi nên im lặng không nói chi thêm.
Người anh bỏ nhà đi làm sa-môn, ngày đêm tinh tấn, tụng kinh niệm đạo nhất tâm tọa thiền, tư duy rành rỏi, không hề ngưng nghỉ hay biếng nhác, đắc đầy đủ căn lực, ba mươi bảy phẩm, sở hành hợp với kinh pháp, thành đạo chứng quả. Về nhà khuyên người em phụng pháp rằng, “Ngũ giới thập thiện là gốc sinh lên cõi trời, bố thí tu học là nền đạo tuệ.” Người em nghe những lời đó liền thạnh nộ, đáp anh rằng, “Anh phế cuộc đời, không bồi đắp gia nghiệp, bỏ hoang nhà cửa, anh cứ một mình mà làm, chớ quay về dạy em, mau cút khỏi đây đừng can dự chuyện của em nữa.” Người anh bèn bỏ đi.
Người em đắm đuối gia nghiệp liên miên không dứt, chưa một lần dừng lại để dùng pháp trụ tâm. Sau thọ chung đọa vào loài trâu, nặng nề dị thường, có người khách buôn mua dùng chở muối, nhiều lần trâu kiệt sức không đi nổi. Có lần đường đi có hố, trâu lọt chân xuống, gục xuống không đứng lên được. Nhà buôn đánh roi, trâu chỉ cựa quậy đầu. Người anh du hành trên hư không nhìn từ xa thấy liền tư duy, “Vì sao ra nông nỗi đó?” Quán thấy đầu đuôi, biết đó là em mình nên nói với em, “Em chỉ biết chạy theo nhà cửa ruộng đất lấy đó làm vui, nay thì tới đâu? Vì vậy mà đầu sinh vào loài trâu súc sinh.” Người anh dùng uy thần chiếu sáng bổn mệnh cho, trâu biết bổn mệnh của mình, rơi lệ, tự trách mình hạnh nghiệp bất thiện, tham lam tật đố, không tín Phật pháp, khinh mạn thánh chúng, buông thả tâm ý, không nghe lời anh, vi nghịch thánh giáo, ôm giữ tà kiến mà cố chấp. Vì vậy mà đọa vào loài trâu khốn đốn hạ tiện, bây giờ hối hận thì được chi?
Người anh biết tâm niệm em nên thương xót, kể cho chủ trâu nghe hết đầu đuôi, “Đó là em tôi, không tín tam bảo, quay lưng lại với chân thật để chạy theo tà ngụy, tham lam tật đố phóng túng đa cầu không biết bố thí, đọa vào loài trâu, bây giờ tàn phế khốn cùng thật đáng thương. Bây giờ nó già rồi, không còn dùng được nữa, xin cho tôi đem về cứu cái tàn mệnh của nó.” Thương chủ nghe vậy bèn cho đi. Người anh dắt trâu về tự viện, dạy cho niệm tam bảo và tùy thời cho ăn. Mệnh chung sinh lên Đao-lợi thiên.
Lúc ấy những thương chủ khác đều nhủ rằng, “Chúng ta ham kiếm ăn không biết chán. Không năng bố thí lại không phụng pháp, không biết chi về đạo. Chết rồi sợ tránh không được mà đọa vào loài súc sinh.” Bèn bỏ lại nhà cửa, lìa vợ con, cho hết của cải, đi tu làm sa-môn tinh tiến dũng mãnh, đều đắc đạo hết.
Do vậy mà quán thấy, tài bảo thế gian không có lợi cho người, phụng kính tam tôn, tu thân, học tuệ, bác văn, hành đạo thì đời đời được yên ổn.
    

Văn

世間財寶不益於人,奉敬三尊修身學慧博聞行道世世獲安。   
Thế gian tài bảo bất ích ư nhân, phụng kính tam tôn tu thân học tuệ bác văn hành đạo thế thế hoạch an.  

雜譬喻經 T0204

Comments

Popular Posts

58. Vợ Chồng Trưởng Giả Tạo Tác Phù Đồ Sau Sanh Lên Trời

Truyện 58. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 5  Nước Xá-vệ có vị trưởng giả hay xây phù đồ và tăng phường, trưởng giả bị bệnh, mệnh chung sanh lên cõi trời Tam Thập Tam. Người vợ thương nhớ chồng, sầu ưu khổ não, vì thương nhớ nên giữ gìn phù đồ và tăng phường như lúc chồng còn sống. Người chồng ở trên trời tự quán sát, “Mình nhờ nhân duyên chi sanh lên cõi trời này?” Biết là nhờ công đức tạo tác tháp tự mà đắc sanh lên trời. Thấy thân mình là thân nhà trời, tâm sanh hoan hỉ, thường niệm tháp tự. Dùng thiên nhãn xem tháp tự của mình tạo nay ai chăm. Liền thấy vợ mình ngày đêm nhớ chồng, ưu sầu khổ não, lại vì chồng mà tu trị tháp tự. Người chồng niệm, “Vợ mình đối với mình có công đức rất lớn, nay phải xuống đó hỏi thăm an ủi.”  Liền từ trời giáng xuống bên vợ, nói vợ: “Em ưu sầu quá, do trong lòng nhớ anh.” Vợ hỏi, “Ông là ai mà khuyến gián tôi.” Đáp, “Anh là chồng em đây, nhờ nhân duyên xây tăng phường và tháp tự mà đắc sanh lên trời Tam Thập Tam, thấy em tinh cần chăm sóc tháp tự nên...

110. Đứa Con Bất Hiếu Chịu Khổ Báo

Truyện 110. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa thôn Cưu-đà-phiến ở nước Già-mặc có bà mẹ già chỉ có đứa con trai một. Đứa con ấy bột nghịch, không tu nhân hiếu, vì tức mẹ mình mà thẳng tay đánh mẹ một trận. Cùng hôm đó nó ra ngoài, giữa đường gặp cướp, bị cướp chặt đứt một cánh tay. Tội bất hiếu quả báo hiện tiền tức thì, khổ thống như vậy. Sau chịu khổ địa ngục kể không xiết. Văn    雜寶藏經第9卷 https://tripitaka.cbeta.org

109. Người đàn bà chán dục xuất gia

Truyện 109. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có người đàn bà đẹp tuyệt trần, xuất gia tu theo pháp của ngoại đạo. Có người nói, “Dung nhan như vậy thời ở tục chứ vì sao xuất gia?” Bà đáp, “Như tôi hôm nay không phải là không đẹp, chẳng qua mới đây chán ghét dâm dục nên xuất gia. Lúc tôi còn tại gia nhờ đẹp mà sớm có thân phận, còn trẻ đã sinh con trai. Con tôi lớn lên khôi ngô không ai bằng, tự nhiên hóa ra tiều tụy như người có bệnh. Tôi hỏi vì sao bệnh thời nó không chịu đáp, hỏi mãi không thôi nó bất đắc dĩ nói, “Con không nói là vì sợ không toàn mạng, chừ nói ra đây thời chẳng còn mặt mũi chi nữa.” Rồi nó nói, “Con muốn dâm dục với mẹ, vì không được nên sinh bệnh.” Mẹ liền nói, “Tự cổ chí kim đời nào có chuyện đó?” Rồi tự nhủ, “Nếu mình không chìu thời chết mất con, nay đành phải nghịch đạo mà giữ mạng nó.” Bèn kêu đứa con lại cho nó thỏa lòng dục. Đứa con kéo lên giường thời mặt đất nứt toác, nó đang sống rớt thẳng xuống dưới, tôi kinh bố quá, đưa tay ra kéo, bắt được tóc nó. T...

106. Quỷ Mẹ Mất Con

Truyện 106. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Quỷ cái đó là vợ của vua quỷ thần Bàn-đồ-ca, có một vạn quỷ con, đứa nào cũng mạnh như đại lực sĩ. Đứa nhỏ nhất tên là Tần-ca-la. Quỷ cái kia hung yêu bạo ngược, giết con thơ của loài người để ăn thịt. Nhân dân ghê sợ nó nên đến thưa Thế Tôn. Thế Tôn bắt quỷ con Tần-ca-la cất vào đáy chén. Quỷ cái đi khắp thiên hạ tìm bảy ngày mà không thấy con, sinh ưu sầu áo não. Nghe người ta truyền rằng Phật Thế Tôn có nhất thiết trí, nó liền tới chỗ Phật hỏi con mình ở đâu. Lúc ấy Phật đáp, “Ngươi có vạn con, chỉ mất một đứa thôi vì sao khổ não sầu ưu tìm kiếm khắp nơi? Thế gian nhân dân người một con, người ba con thì ngươi lại sát hại.” Quỷ mẫu bạch Phật, “Nay con nếu gặp Tần-ca-la sẽ không bao giờ giết con của thế nhân nữa.” Phật liền cho quỷ cái thấy Tần-ca-la đang ở trong bát, quỷ cái dùng hết thần lực mà không đưa con ra được, quay lại cầu Phật. Phật nói, “Ngươi nay nếu biết thụ tam quy ngũ giới, cho tới tận thọ mạng không giết ai nữa thì ta sẽ trả...