Skip to main content

15. Chuyện Thiên Nữ Chuyển Thọ Thân Heo

Dụ 15. Tạp Thí Dụ Kinh T0207

Xưa Phật cùng chư đệ tử vào thành Xá-vệ để khất thực, thấy bên đường có một cái hố cho cả thành vứt rác, tất cả đồ dơ bẩn đều có trong đó, thấy một con heo nái dắt bầy heo con cùng nằm trong hố. Lúc ấy Phật mỉm cười hiện bốn chục cái răng và lộ bốn răng nanh, từ bốn răng nanh phóng đại quang minh, chiếu khắp ba cõi trời và mười phương, ánh quang minh ấy vòng lại nhiễu thân Phật ba vòng rồi nhập vô ngực Phật. Theo phép của chư Phật, nói chuyện địa ngục thì ánh sáng theo dưới bàn chân nhập vô, sắp nói chuyện súc sanh thì ánh sáng theo bắp tay nhập vô, sắp nói chuyện ngạ quỷ thì ánh sáng theo bắp vế nhập, sắp nói chuyện người thì ánh sáng theo rốn nhập, sắp nói chuyện chư thiên thì ánh sáng theo ngực nhập, sắp nói chuyện thanh văn thì ánh sáng theo miệng nhập, sắp nói chuyện duyên giác thì ánh sáng theo giữa lông mày nhập, sắp nói chuyện chư Phật bồ-tát thì ánh sáng theo đỉnh đầu nhập vô. 
A-nan thấy ánh sáng theo ngực vô, biết Phật sắp nói chuyện chư thiên, tức thì quỳ dài ra bạch Phật thỉnh ý ngài. Phật kể A-nan, ‘Quá khứ vô số kiếp có một vị trưởng giả không có con nối dõi, chỉ có một người con gái đẹp rực rỡ và thông minh biện tuệ, cha mẹ người con gái ấy rất quý mến nàng. Khi lớn lên, con gái thuyết một câu kệ hỏi cha mẹ rằng, ‘tất cả dòng nước chảy, thế gian khổ lạc sự, từ nơi nào xuất ra, đến lúc nào mới dứt?’ Cha mẹ nghe kệ khen là kì nhã, nhưng không biết lấy lời chi đáp kệ đó. Người con gái muốn giải kệ nghĩa nhưng không tìm được lời đáp, hóa sầu ưu không chịu ăn uống. Cha mẹ thấy con gái sầu ưu, đâm lo lắng, tức thì mở đại hội mời các bà-la-môn và các vị trưởng lão đa trí. Chúng nhân vân tập, thết đãi xong liền bày ra một cái giường nhỏ giữa mọi người, người con gái ngồi lên giường đó, nói lại kệ ấy để hỏi chúng nhân, ai nấy đều im lặng không đáp được. Trưởng giả liền lấy một mâm đầy bảy món châu báu rồi tuyên lệnh rằng, ‘Ai đáp được kệ đó sẽ tặng mâm châu báu này.’ 
Lúc ấy có một bà-la-môn hình thể đoan chánh nhưng trí tuệ nhỏ hẹp, tham mâm trân bảo nên nói, ‘tôi đáp được.’ Thiếu nữ nghe thấy liền thuyết kệ hỏi bà-la-môn kia, hắn cũng không giải được kệ đó, không biết kệ nghĩa quy về chỗ nào, bèn nói càn, ‘việc đó làm chi có.’ Thiếu nữ liền tư duy, đắc vô sở hữu định, rồi reo lên rằng, ‘Người này thật là đại sư giúp cho tôi không ít.’ Về sau người con gái ấy mệnh chung sanh lên cõi vô sở hữu xứ, trải qua bốn mươi kiếp, hết tuổi thọ cõi trời ấy thì sinh về cõi này.’ 
Người con gái trưởng giả lúc ấy nay chính là con heo nái này, phúc trời hết thì tội nghiệp túc mệnh đến, đời nay thọ thân heo. Người con gái ấy lúc nói kệ hỏi nếu gặp minh sư thì đã có thể đắc đạo, cô ấy tuy hành thiền định nhưng không có trí tuệ, phúc báo của định hết thì quay lại đọa ác đạo.  

爾時長者女者,此老母猪身是也,天福已盡宿命罪至,於此世受猪形也。此女本說偈問時,若遇明師即可得道;此女雖行禪定無有智慧,定報既終還墮惡道也。  Nhĩ thời trưởng giả nữ giả, thử lão mẫu trư thân thị dã, thiên phúc dĩ tận túc mệnh tội chí, ư thử thế thụ trư hình dã. Thử nữ bổn thuyết kệ vấn thời, nhược ngộ minh sư tức khả đắc đạo, thử nữ tuy hành thiền định vô hữu trí tuệ, định báo kí chung hoàn đọa ác đạo dã.  
 
雜譬喻經 T0207

Comments

Popular Posts

58. Vợ Chồng Trưởng Giả Tạo Tác Phù Đồ Sau Sanh Lên Trời

Truyện 58. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 5  Nước Xá-vệ có vị trưởng giả hay xây phù đồ và tăng phường, trưởng giả bị bệnh, mệnh chung sanh lên cõi trời Tam Thập Tam. Người vợ thương nhớ chồng, sầu ưu khổ não, vì thương nhớ nên giữ gìn phù đồ và tăng phường như lúc chồng còn sống. Người chồng ở trên trời tự quán sát, “Mình nhờ nhân duyên chi sanh lên cõi trời này?” Biết là nhờ công đức tạo tác tháp tự mà đắc sanh lên trời. Thấy thân mình là thân nhà trời, tâm sanh hoan hỉ, thường niệm tháp tự. Dùng thiên nhãn xem tháp tự của mình tạo nay ai chăm. Liền thấy vợ mình ngày đêm nhớ chồng, ưu sầu khổ não, lại vì chồng mà tu trị tháp tự. Người chồng niệm, “Vợ mình đối với mình có công đức rất lớn, nay phải xuống đó hỏi thăm an ủi.”  Liền từ trời giáng xuống bên vợ, nói vợ: “Em ưu sầu quá, do trong lòng nhớ anh.” Vợ hỏi, “Ông là ai mà khuyến gián tôi.” Đáp, “Anh là chồng em đây, nhờ nhân duyên xây tăng phường và tháp tự mà đắc sanh lên trời Tam Thập Tam, thấy em tinh cần chăm sóc tháp tự nên...

108. Tế Thần Cây

Truyện 108. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có ông già, nhà cự phú, rất thích ăn thịt nên bày cách dối gạt, chỉ một cây đầu ruộng nói bầy con rằng “Gia nghiệp ta sở dĩ hài hòa, phú túc là nhờ ân phúc thần cây này, nay các con nên bắt dê trong bầy để tế thần ấy.” Con ông ấy theo lời cha dạy liền giết dê cúng báo ơn cây ấy, dưới gốc cây còn lập am tế trời. Người cha về sau thọ tận mệnh chung, bị hành nghiệp truy bức, sanh về trong bây dê nhà mình. Gặp lúc con mình muốn tế thần cây nên bắt một con dê, bắt phải cha mình, đem đi định giết. Dê bèn cười be be mà nói rằng, “Cây này nào có thần linh. Ta thời trước do ham ăn thịt nên gạt các con tế cây, rồi cùng các con ăn thịt này. Nay đền tội ác, tự mình phải chịu trước tiên.” Lúc ấy có một la-hán đi tới khất thực, thấy người cha quá cố chịu thân dê, nên cho người con trưởng mượn đạo nhãn để tự quan sát, mới biết đó là cha mình, trong lòng ôm mối áo não, liền hủy thần cây, sám hối tội quá và bắt đầu tu phúc, chẳng còn sát sanh nữa. Văn ...

109. Người đàn bà chán dục xuất gia

Truyện 109. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có người đàn bà đẹp tuyệt trần, xuất gia tu theo pháp của ngoại đạo. Có người nói, “Dung nhan như vậy thời ở tục chứ vì sao xuất gia?” Bà đáp, “Như tôi hôm nay không phải là không đẹp, chẳng qua mới đây chán ghét dâm dục nên xuất gia. Lúc tôi còn tại gia nhờ đẹp mà sớm có thân phận, còn trẻ đã sinh con trai. Con tôi lớn lên khôi ngô không ai bằng, tự nhiên hóa ra tiều tụy như người có bệnh. Tôi hỏi vì sao bệnh thời nó không chịu đáp, hỏi mãi không thôi nó bất đắc dĩ nói, “Con không nói là vì sợ không toàn mạng, chừ nói ra đây thời chẳng còn mặt mũi chi nữa.” Rồi nó nói, “Con muốn dâm dục với mẹ, vì không được nên sinh bệnh.” Mẹ liền nói, “Tự cổ chí kim đời nào có chuyện đó?” Rồi tự nhủ, “Nếu mình không chìu thời chết mất con, nay đành phải nghịch đạo mà giữ mạng nó.” Bèn kêu đứa con lại cho nó thỏa lòng dục. Đứa con kéo lên giường thời mặt đất nứt toác, nó đang sống rớt thẳng xuống dưới, tôi kinh bố quá, đưa tay ra kéo, bắt được tóc nó. T...

107. Cầu Làm Thiên Chủ

Truyện 107. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Ngày xưa có một bà-la-môn thờ Trời Ma-thất, ngày đêm phụng sự. Trời ấy hỏi, “Ông cầu chi?” Bà-la-môn đáp, “Tôi cầu làm chủ tế trời.” Trời nói, “Nhà kia có bầy trâu, ông tới hỏi con đi đầu đàn ấy.” Liền theo lời của trời, tới hỏi trâu ấy, “Ngươi nay lấy chi làm khổ, lấy chi làm sướng?” Trâu liền đáp, “Khổ cùng cực, hai bên sườn bị ép, củi nặng oằn lưng, kéo khung giá, chở xe nặng mà không được nghỉ.” Người ấy lại hỏi, “Ngươi vì nhân duyên chi mà chịu thân trâu này?” Trâu liền đáp, “Tôi trước làm thiên chủ, phóng túng làm xằng, xài xể đồ tế trời, mệnh chung làm trâu, chịu khổ não này.” Nghe lời ấy rồi liền trở về nhà trời. Trời hỏi, “Ông nay còn muốn làm thiên chủ nữa không?” Bà-la-môn đáp, “Tôi thấy việc đó, thật không dám làm thiên chủ.” Trời nói, “Người ta làm thiện ác thì tự mà chịu lấy quả báo của việc mình làm.” Bà-la-môn sám hối sai lầm của mình, quay về tu các thiện hạnh.   Văn    雜寶藏經第2卷 https://tripitaka.cbeta.org