Skip to main content

11. T0208

Dụ 11. Chúng Kinh Tuyển Tạp Thí Dụ 

 Xưa có thiên nhân hưởng phúc cõi trời, nhờ bảy chứng cứ mà biết mình sắp hết phúc: một là hoa trên đầu héo, hai là ánh sáng trong cổ tắt, ba là thân hình teo tóp, bốn là dưới nách chảy mồ hôi, năm là ruồi tới đậu trên thân, sáu là đất bụi mắc lại áo, bảy là tự nhiên lìa khỏi bổn tòa. Tự biết phúc tận sanh xuống thế gian vô nhà bần cùng, làm con của một con heo nái ghẻ lác, vì vậy mà ưu sầu bất lạc. Có một thiên nhân khác tới hỏi, “Ông vì sao không vui?” Đáp, “Thọ của tôi sắp hết, hạ sinh làm con của một con heo nái ghẻ lác, vì thế mà sầu.” Vị thiên nhân kia nói, “Thích-già-văn Phật đang ở Đao-lợi thiên cung thuyết pháp cho thân mẫu, nên qua đó quy y cùng với chúng tì-khâu tăng, có thể tránh được khổ.” Liền đi tới chỗ Phật chí tâm quy mệnh, bảy ngày sau thì thọ tận. Sanh vào nhà đại trưởng giả ở thế gian, người mẹ sau khi thụ thai hằng nghe tiếng tam quy, đủ mười tháng sinh ra rớt xuống đất, trường quỵ xoa tay quy mệnh Phật Pháp Tăng. Người mẹ kinh hoảng cho là bất tường, định giết em, nhưng kịp tư duy, “Con của trưởng giả không thể muốn chi làm nấy, tội mình không nhỏ.” Liền đi thưa trưởng giả, kể lại toàn bộ. Trưởng giả nói, “Nhân sanh ở đời không biết quy mệnh Tam Tôn, mà mình sanh đứa bé này, vừa sinh ra đã biết Tam Tôn, hẳn là thần nhân, hãy nuôi cho đàng hoàng, chớ kinh quái!” 
Em bé đó có phúc, tài trí đặc dị, cha mẹ rất yêu. Lên năm tuổi đang lúc chơi với đồng bối ở bên đường thì Xá-lợi-phất, Mục-liên đi ngang qua, chạy tới tác lễ. Xá-lợi-phất nói, “Chưa hề thấy em bé nào tác lễ như vậy!” Em thưa đạo nhân, “Không nhận ra em hay sao!” Xá-lợi-phất liền nhập định quán bổn tướng của em thì biết đó là vị thiên nhân kia. Em trường quỵ lết tới Xá-lợi-phất, Mục-liên, cầu hai vị tôn giả thỉnh Phật và chúng tăng cho em, hôm sau xuống bỉ xá của em ăn cơm, hai vị tôn giả hứa khả. Em bé về nhà bạch phụ mẫu rằng, “Con vừa thỉnh hai tôn giả Xá-lợi-phất và Mục-liên, nguyện Thế Tôn ngày mai chiếu cố tới nhà mình thọ thực.” Phụ mẫu hoan hỉ liền vét hết của cải dâng đầy đủ món hào thiện. Hôm sau Phật dẫn chư đại chúng đi tới nhà ấy, em và phụ mẫu nghênh Phật tác lễ. Phật ngồi vào tòa, rửa tay ăn cơm một lát thì xong, Phật thuyết pháp cho cả nhà, phụ mẫu và em đều đắc vô sở tòng lai pháp nhẫn, trăm ngàn thiên nhân phát vô thượng chánh chân đạo ý. Kinh nói rằng Phật từ bi vô cùng, chuyện này nói về việc ấy. 

Văn

昔有天人食福欲盡,七證自知——一者頭上華萎、二者頸中光滅、三者形身損瘦、四者腋下汗出、五者蠅來著身、六者塵土坌衣、七者自然去離本座。自知福盡下生世間貧窮家,與疥癩母猪作子,愁憂不樂。更有一天人來問:「汝何以不樂?」答曰:「吾壽將終,下生為疥癩母猪作子,是故愁耳!」彼天曰:「釋迦文佛在忉利天宮為母說法,當往歸依,及比丘僧,可得免苦。」便往詣佛所志心歸命,七日之後壽盡。來生世間大長者家,母妊娠後恒聞三歸聲,至十月滿乃生墮地,長跪叉手歸命佛法僧。其母驚謂是不祥,便欲殺之,思惟言:「長者之子不可便爾,罪我不少。」即往白長者具說此意。長者言:「人生居世不知歸命三尊,而生此兒,纔生已知三尊,將是神人,好養之,勿怪也!」此兒之福才聰特異,父母愛重。至年五歲與同輩道邊戲,時舍利弗、目連過,前為作禮。舍利弗曰:「未見小兒作禮如此!」兒白道人:「不相識耶!」舍利弗即入定觀其本相,乃知是彼天人,便長跪詣舍利弗、目連:「願尊為請佛及僧,明日造鄙舍食。」即便許之。兒歸白父母言:「向請舍利弗、目連,願世尊明日屈意飯食。」父母歡喜即為竭財上饍 食具。明日佛將諸大眾往到其家,兒及父母迎佛作禮。佛即就座,行水下食須臾已訖,佛為說法,父母及兒皆得無所從來法忍,百千天人發無上正真道意。經言,能竭慈可謂如此矣!
Âm  
Tích hữu thiên nhân thực phúc dục tận, thất chứng tự tri: nhất giả đầu thượng hoa nuy, nhị giả cảnh trung quang diệt, tam giả hình thân tổn sấu, tứ giả dịch hạ hãn xuất, ngũ giả dăng lai trước thân, lục giả trần thổ bộn y, thất giả tự nhiên khứ li bổn tọa. Tự tri phúc tận hạ sanh thế gian bần cùng gia, dữ giới lại mẫu trư tác tử, sầu ưu bất lạc. Cánh hữu nhất thiên nhân lai vấn, “Nhữ hà dĩ bất lạc?” Đáp viết, “Ngô thọ tương chung, hạ sanh vi giới lại mẫu trư tác tử, thị cố sầu nhĩ!” Bỉ thiên viết, “Thích-già-văn Phật tại Đao-lợi thiên cung vi mẫu thuyết pháp, đương vãng quy y, cập tì-khâu tăng, khả đắc miễn khổ.” Tiện vãng nghệ Phật sở chí tâm quy mệnh, thất nhật chi hậu thọ tận. Lai sanh thế gian đại trưởng giả gia, mẫu nhâm thần hậu hằng văn tam quy thanh, chí thập nguyệt mãn nãi sanh đọa địa, trường quỵ xoa thủ quy mệnh Phật Pháp Tăng. Kì mẫu kinh vị thị bất tường, tiện dục sát chi, tư duy ngôn, “Trưởng giả chi tử bất khả tiện nhĩ, tội ngã bất thiểu.” Tức vãng bạch trưởng giả cụ thuyết thử ý. Trưởng giả ngôn, “Nhân sanh cư thế bất tri quy mệnh tam tôn, nhi sanh thử nhi, tài sanh dĩ tri tam tôn, tương thị thần nhân, hảo dưỡng chi, vật quái dã!” Thử nhi chi phúc tài thông đặc dị, phụ mẫu ái trọng. Chí niên ngũ tuế dữ đồng bối đạo biên hí, thời Xá-lợi-phất, Mục-liên quá, tiền vi tác lễ. Xá-lợi-phất viết, “Vị kiến tiểu nhi tác lễ như thử!” Nhi bạch đạo nhân, “Bất tương thức da!” Xá-lợi-phất tức nhập định quán kì bổn tướng, nãi tri thị bỉ thiên nhân, tiện trường quỵ nghệ Xá-lợi-phất, Mục-liên, nguyện tôn vi thỉnh Phật cập tăng, minh nhật tháo bỉ xá thực, tức tiện hứa chi. Nhi quy bạch phụ mẫu ngôn, “Hướng thỉnh Xá-lợi-phất, Mục-liên, nguyện Thế Tôn minh nhật khuất ý phạn thực.” Phụ mẫu hoan hỉ tức vi kiệt tài thượng thiện? thực cụ. Minh nhật Phật tương chư đại chúng vãng đáo kì gia, nhi cập phụ mẫu nghênh Phật tác lễ. Phật tức tựu tọa, hành thủy hạ thực tu du dĩ cật, Phật vi thuyết pháp, phụ mẫu cập nhi giai đắc vô sở tòng lai pháp nhẫn, bách thiên thiên nhân phát vô thượng chánh chân đạo ý. Kinh ngôn, năng kiệt từ khả vị như thử hĩ!  
   
眾經撰雜譬喻 T0208

Comments

Popular Posts

58. Vợ Chồng Trưởng Giả Tạo Tác Phù Đồ Sau Sanh Lên Trời

Truyện 58. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 5  Nước Xá-vệ có vị trưởng giả hay xây phù đồ và tăng phường, trưởng giả bị bệnh, mệnh chung sanh lên cõi trời Tam Thập Tam. Người vợ thương nhớ chồng, sầu ưu khổ não, vì thương nhớ nên giữ gìn phù đồ và tăng phường như lúc chồng còn sống. Người chồng ở trên trời tự quán sát, “Mình nhờ nhân duyên chi sanh lên cõi trời này?” Biết là nhờ công đức tạo tác tháp tự mà đắc sanh lên trời. Thấy thân mình là thân nhà trời, tâm sanh hoan hỉ, thường niệm tháp tự. Dùng thiên nhãn xem tháp tự của mình tạo nay ai chăm. Liền thấy vợ mình ngày đêm nhớ chồng, ưu sầu khổ não, lại vì chồng mà tu trị tháp tự. Người chồng niệm, “Vợ mình đối với mình có công đức rất lớn, nay phải xuống đó hỏi thăm an ủi.”  Liền từ trời giáng xuống bên vợ, nói vợ: “Em ưu sầu quá, do trong lòng nhớ anh.” Vợ hỏi, “Ông là ai mà khuyến gián tôi.” Đáp, “Anh là chồng em đây, nhờ nhân duyên xây tăng phường và tháp tự mà đắc sanh lên trời Tam Thập Tam, thấy em tinh cần chăm sóc tháp tự nên...

108. Tế Thần Cây

Truyện 108. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có ông già, nhà cự phú, rất thích ăn thịt nên bày cách dối gạt, chỉ một cây đầu ruộng nói bầy con rằng “Gia nghiệp ta sở dĩ hài hòa, phú túc là nhờ ân phúc thần cây này, nay các con nên bắt dê trong bầy để tế thần ấy.” Con ông ấy theo lời cha dạy liền giết dê cúng báo ơn cây ấy, dưới gốc cây còn lập am tế trời. Người cha về sau thọ tận mệnh chung, bị hành nghiệp truy bức, sanh về trong bây dê nhà mình. Gặp lúc con mình muốn tế thần cây nên bắt một con dê, bắt phải cha mình, đem đi định giết. Dê bèn cười be be mà nói rằng, “Cây này nào có thần linh. Ta thời trước do ham ăn thịt nên gạt các con tế cây, rồi cùng các con ăn thịt này. Nay đền tội ác, tự mình phải chịu trước tiên.” Lúc ấy có một la-hán đi tới khất thực, thấy người cha quá cố chịu thân dê, nên cho người con trưởng mượn đạo nhãn để tự quan sát, mới biết đó là cha mình, trong lòng ôm mối áo não, liền hủy thần cây, sám hối tội quá và bắt đầu tu phúc, chẳng còn sát sanh nữa. Văn ...

109. Người đàn bà chán dục xuất gia

Truyện 109. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có người đàn bà đẹp tuyệt trần, xuất gia tu theo pháp của ngoại đạo. Có người nói, “Dung nhan như vậy thời ở tục chứ vì sao xuất gia?” Bà đáp, “Như tôi hôm nay không phải là không đẹp, chẳng qua mới đây chán ghét dâm dục nên xuất gia. Lúc tôi còn tại gia nhờ đẹp mà sớm có thân phận, còn trẻ đã sinh con trai. Con tôi lớn lên khôi ngô không ai bằng, tự nhiên hóa ra tiều tụy như người có bệnh. Tôi hỏi vì sao bệnh thời nó không chịu đáp, hỏi mãi không thôi nó bất đắc dĩ nói, “Con không nói là vì sợ không toàn mạng, chừ nói ra đây thời chẳng còn mặt mũi chi nữa.” Rồi nó nói, “Con muốn dâm dục với mẹ, vì không được nên sinh bệnh.” Mẹ liền nói, “Tự cổ chí kim đời nào có chuyện đó?” Rồi tự nhủ, “Nếu mình không chìu thời chết mất con, nay đành phải nghịch đạo mà giữ mạng nó.” Bèn kêu đứa con lại cho nó thỏa lòng dục. Đứa con kéo lên giường thời mặt đất nứt toác, nó đang sống rớt thẳng xuống dưới, tôi kinh bố quá, đưa tay ra kéo, bắt được tóc nó. T...

107. Cầu Làm Thiên Chủ

Truyện 107. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Ngày xưa có một bà-la-môn thờ Trời Ma-thất, ngày đêm phụng sự. Trời ấy hỏi, “Ông cầu chi?” Bà-la-môn đáp, “Tôi cầu làm chủ tế trời.” Trời nói, “Nhà kia có bầy trâu, ông tới hỏi con đi đầu đàn ấy.” Liền theo lời của trời, tới hỏi trâu ấy, “Ngươi nay lấy chi làm khổ, lấy chi làm sướng?” Trâu liền đáp, “Khổ cùng cực, hai bên sườn bị ép, củi nặng oằn lưng, kéo khung giá, chở xe nặng mà không được nghỉ.” Người ấy lại hỏi, “Ngươi vì nhân duyên chi mà chịu thân trâu này?” Trâu liền đáp, “Tôi trước làm thiên chủ, phóng túng làm xằng, xài xể đồ tế trời, mệnh chung làm trâu, chịu khổ não này.” Nghe lời ấy rồi liền trở về nhà trời. Trời hỏi, “Ông nay còn muốn làm thiên chủ nữa không?” Bà-la-môn đáp, “Tôi thấy việc đó, thật không dám làm thiên chủ.” Trời nói, “Người ta làm thiện ác thì tự mà chịu lấy quả báo của việc mình làm.” Bà-la-môn sám hối sai lầm của mình, quay về tu các thiện hạnh.   Văn    雜寶藏經第2卷 https://tripitaka.cbeta.org