Skip to main content

103. Con Mèo Vàng

Truyện 103. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9 

Xưa Ác Sinh Vương đi dạo trong lâm uyển, ở trên ngự viên đường thấy một con mèo vàng đi từ góc đông bắc qua góc tây nam. Vua liền sai người theo dấu chân mèo đào lên được một cái hũ bằng đồng, dung tích ba hộc, trong chứa đầy tiền vàng. Đào sâu thêm nữa lại được một hũ khác, cứ thế ba lần đều được hũ vàng, mỗi cái dung tích ba hộc. Lần lần đào ra hai bên, lại được hũ đồng nữa, cứ thế mà đào mãi không thôi, trong vòng năm dặm đều gom được hũ đồng chứa đầy tiền vàng. 
Lúc ấy Ác Sinh Vương rất lấy làm kì quái, bèn tới chỗ tôn giả Ca-chiên-diên, đem chuyện được tiền vàng đó ra hỏi nhân duyên: “Tôi lấy ra dùng thời có đưa tới tai hoạn cho tôi và quốc nhân hay không?” Tôn giả đáp: “Đó là phúc báo nhờ duyên đời trước của vua mà được, cứ dùng không có chi phải khổ.” 
Vua liền hỏi: “Không rõ nhân duyên đời trước đó như thế nào?” 
Tôn giả đáp: “Lắng nghe, lắng nghe! Quá khứ cách đây chín mươi mốt kiếp, trong thời còn di pháp của Phật Tì-bà-thi có chư vị tì-khâu ra ngã tư đường lập đại pháp tòa, để bát lên trên cao mà nói rằng: ‘Người thế gian ai lấy được tiền tài trong kho tàng cất kín của mình mà cất vào kho tàng này, thời nước không cuốn đi được, lửa không thiêu cháy được, vua không đoạt được, giặc không cướp được?’ Lúc ấy có một người nghèo nhờ mới bán được củi được ba đồng tiền, nghe lời đó, trong lòng vui mừng, liền lấy tiền đó bỏ vào hết trong bát, rồi thành tâm chúc lành chư tăng. Nhà người ấy cách đó năm dặm, lúc đi về nhà cứ mỗi bước chân trong lòng đều hoan hỉ, khi tới cổng lại quay mặt về chỗ khuyến hóa của chư tăng mà chí tâm chúc lành, xong rồi mới vô nhà.”
Tôn giả nói tiếp: “Người nghèo lúc đó nay chính là nhà vua. Nhờ nhân duyên ngày xưa bố thí ba đồng tiền mà nhiều đời tôn quý, thường được một lúc ba hũ tiền như vậy, nhờ trong vòng năm dặm từng bước chân đều vui vẻ nên mãi được tiền trong vòng năm dặm.” Vua nghe duyên đời trước như vậy, vui vẻ ra về.

Văn

(一〇三)金猫因緣
昔惡生王,遊觀林苑,園中堂上,見一金猫,從東北角,入西南角。王即遣人,尋復發掘,得一銅瓮,瓮受三斛,滿中金錢。漸漸深掘,復獲一瓮,如是次第,得三重瓮,各受三斛。漸復傍掘,亦得銅瓮,轉掘不已,滿五里中,盡得銅瓮盛滿金錢。時惡生王,深生奇怪,即詣尊者迦[*]栴延所,即向尊者,具論得錢所由因緣:「我適輙欲用,將無災患於我及國人耶?」尊者答言:「此王宿因所獲福報,但用無苦。」
王即問言:「不審往因,其事云何?」
尊者答言:「諦聽諦聽!乃往過去九十一劫,毘婆尸佛,遺法之中,爾時有諸比丘,於四衢道頭,施大高座,置鉢在上,而作是言:『誰有世人,能於堅牢藏中,舉錢財者,若入此藏,水不能漂,火不能燒,王不能奪,賊不能劫?』時有貧人,先因賣薪,適得三錢,聞此語已,生歡喜心,即以此錢,重著鉢中,誠心發願。去舍五里,當還家時,步步歡喜,既到其門,向勸化處,至心發願,然後入舍。」
尊者言:「爾時貧人,今王是也。以因往昔三錢施緣,世世尊貴,常得如是三重錢瓮,緣五里中步步歡喜,恒於五里,有此金錢。」王聞宿緣,歡喜而去。

Âm. Kim Miêu Nhân Duyên
Tích Ác Sinh Vương, du quan lâm uyển, viên trung đường thượng, kiến nhất kim miêu tòng đông bắc giác, nhập tây nam giác. Vương tức khiển nhân, tầm phục phát quật, đắc nhất đồng ung, ung thâu tam hộc, mãn trung kim tiền. Tiệm tiệm thâm quật, phục hoạch nhất ung, như thị thứ đệ, đắc tam trùng ung, các thâu tam hộc. Tiệm phục bàng quật, diệc đắc đồng ung, chuyển quật bất dĩ, mãn ngũ lí trung, tận đắc đồng ung thịnh mãn kim tiền. Thời Ác Sinh Vương, thâm sinh kì quái, tức nghệ tôn giả Ca-chiên-diên sở, tức hướng tôn giả, cụ luận đắc tiền sở do nhân duyên: “Ngã thích triếp dục dụng, tương vô tai hoạn ư ngã cập quốc nhân da?” Tôn giả đáp ngôn: “Thử vương túc nhân sở hoạch phúc báo, đãn dụng vô khổ.” Vương tức vấn ngôn: “Bất thẩm vãng nhân, kì sự vân hà?” Tôn giả đáp ngôn: “Đế thính đế thính! Nãi vãng quá khứ cửu thập nhất kiếp, Tì-bà-thi Phật, di pháp chi trung, nhĩ thời hữu chư tì-khâu, ư tứ cù đạo đầu, thi đại cao tòa, trí bát tại thượng, nhi tác thị ngôn: ‘Thuỳ hữu thế nhân, năng ư kiên lao tàng trung, cử tiền tài giả, nhược nhập thử tàng, thuỷ bất năng phiêu, hoả bất năng thiêu, vương bất năng đoạt, tặc bất năng kiếp?’ Thời hữu bần nhân, tiên nhân mại tân, thích đắc tam tiền, văn thử ngữ dĩ, sinh hoan hỉ tâm, tức dĩ thử tiền, trùng trước bát trung, thành tâm phát nguyện. Khứ xá ngũ lí, đương hoàn gia thời, bộ bộ hoan hỉ, kí đáo kỳ môn, hướng khuyến hoá xứ, chí tâm phát nguyện, nhiên hậu nhập xá.”
Tôn giả ngôn: “Nhĩ thời bần nhân, kim vương thị dã. Dĩ nhân vãng tích tam tiền thí duyên, thế Thế Tôn quý, thường đắc như thị tam trùng tiền ung, duyên ngũ lí trung bộ bộ hoan hỉ, hằng ư ngũ lí, hữu thử kim tiền.” Vương văn túc duyên, hoan hỉ nhi khứ.
 
  
雜寶藏經第9卷

Comments

Popular Posts

58. Vợ Chồng Trưởng Giả Tạo Tác Phù Đồ Sau Sanh Lên Trời

Truyện 58. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 5  Nước Xá-vệ có vị trưởng giả hay xây phù đồ và tăng phường, trưởng giả bị bệnh, mệnh chung sanh lên cõi trời Tam Thập Tam. Người vợ thương nhớ chồng, sầu ưu khổ não, vì thương nhớ nên giữ gìn phù đồ và tăng phường như lúc chồng còn sống. Người chồng ở trên trời tự quán sát, “Mình nhờ nhân duyên chi sanh lên cõi trời này?” Biết là nhờ công đức tạo tác tháp tự mà đắc sanh lên trời. Thấy thân mình là thân nhà trời, tâm sanh hoan hỉ, thường niệm tháp tự. Dùng thiên nhãn xem tháp tự của mình tạo nay ai chăm. Liền thấy vợ mình ngày đêm nhớ chồng, ưu sầu khổ não, lại vì chồng mà tu trị tháp tự. Người chồng niệm, “Vợ mình đối với mình có công đức rất lớn, nay phải xuống đó hỏi thăm an ủi.”  Liền từ trời giáng xuống bên vợ, nói vợ: “Em ưu sầu quá, do trong lòng nhớ anh.” Vợ hỏi, “Ông là ai mà khuyến gián tôi.” Đáp, “Anh là chồng em đây, nhờ nhân duyên xây tăng phường và tháp tự mà đắc sanh lên trời Tam Thập Tam, thấy em tinh cần chăm sóc tháp tự nên...

110. Đứa Con Bất Hiếu Chịu Khổ Báo

Truyện 110. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa thôn Cưu-đà-phiến ở nước Già-mặc có bà mẹ già chỉ có đứa con trai một. Đứa con ấy bột nghịch, không tu nhân hiếu, vì tức mẹ mình mà thẳng tay đánh mẹ một trận. Cùng hôm đó nó ra ngoài, giữa đường gặp cướp, bị cướp chặt đứt một cánh tay. Tội bất hiếu quả báo hiện tiền tức thì, khổ thống như vậy. Sau chịu khổ địa ngục kể không xiết. Văn    雜寶藏經第9卷 https://tripitaka.cbeta.org

109. Người đàn bà chán dục xuất gia

Truyện 109. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có người đàn bà đẹp tuyệt trần, xuất gia tu theo pháp của ngoại đạo. Có người nói, “Dung nhan như vậy thời ở tục chứ vì sao xuất gia?” Bà đáp, “Như tôi hôm nay không phải là không đẹp, chẳng qua mới đây chán ghét dâm dục nên xuất gia. Lúc tôi còn tại gia nhờ đẹp mà sớm có thân phận, còn trẻ đã sinh con trai. Con tôi lớn lên khôi ngô không ai bằng, tự nhiên hóa ra tiều tụy như người có bệnh. Tôi hỏi vì sao bệnh thời nó không chịu đáp, hỏi mãi không thôi nó bất đắc dĩ nói, “Con không nói là vì sợ không toàn mạng, chừ nói ra đây thời chẳng còn mặt mũi chi nữa.” Rồi nó nói, “Con muốn dâm dục với mẹ, vì không được nên sinh bệnh.” Mẹ liền nói, “Tự cổ chí kim đời nào có chuyện đó?” Rồi tự nhủ, “Nếu mình không chìu thời chết mất con, nay đành phải nghịch đạo mà giữ mạng nó.” Bèn kêu đứa con lại cho nó thỏa lòng dục. Đứa con kéo lên giường thời mặt đất nứt toác, nó đang sống rớt thẳng xuống dưới, tôi kinh bố quá, đưa tay ra kéo, bắt được tóc nó. T...

106. Quỷ Mẹ Mất Con

Truyện 106. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Quỷ cái đó là vợ của vua quỷ thần Bàn-đồ-ca, có một vạn quỷ con, đứa nào cũng mạnh như đại lực sĩ. Đứa nhỏ nhất tên là Tần-ca-la. Quỷ cái kia hung yêu bạo ngược, giết con thơ của loài người để ăn thịt. Nhân dân ghê sợ nó nên đến thưa Thế Tôn. Thế Tôn bắt quỷ con Tần-ca-la cất vào đáy chén. Quỷ cái đi khắp thiên hạ tìm bảy ngày mà không thấy con, sinh ưu sầu áo não. Nghe người ta truyền rằng Phật Thế Tôn có nhất thiết trí, nó liền tới chỗ Phật hỏi con mình ở đâu. Lúc ấy Phật đáp, “Ngươi có vạn con, chỉ mất một đứa thôi vì sao khổ não sầu ưu tìm kiếm khắp nơi? Thế gian nhân dân người một con, người ba con thì ngươi lại sát hại.” Quỷ mẫu bạch Phật, “Nay con nếu gặp Tần-ca-la sẽ không bao giờ giết con của thế nhân nữa.” Phật liền cho quỷ cái thấy Tần-ca-la đang ở trong bát, quỷ cái dùng hết thần lực mà không đưa con ra được, quay lại cầu Phật. Phật nói, “Ngươi nay nếu biết thụ tam quy ngũ giới, cho tới tận thọ mạng không giết ai nữa thì ta sẽ trả...