Skip to main content

105.Cầu Trời Tì-ma Cho Đại Phú

Truyện 105. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9. 

Xưa có hai anh em gia kế bần khốn, người anh ngày đêm tinh cần lễ bái cầu Tì-ma Thiên, mong đắc đại phú, lại bắt người em cày ruộng trồng trọt. Cầu thỉnh như vậy một thời gian lâu. Một hôm Tì-ma Thiên hóa làm người em mà đi tới chỗ người anh. Người anh tức giận mắng, “Sao không cày bừa trồng trọt mà tới đây làm chi?” Người em đáp, “Anh ở nhà thờ ngày đêm kì thỉnh, mong đắc đại phú; em cũng muốn từ nay trở đi bắt chước anh, trai giới cầu nguyện mong được đại phú.” Người anh bảo, “Em không cày ruộng gieo hạt thì của cải thóc lúa phú nhiêu lấy đâu ra?” Người em hỏi lại, “Thiệt nhờ gieo trồng mà thu hoạch được không?” Người anh không đáp được. Lúc đó Tì-ma Thiên hiện ra thân nhà trời bảo người anh, “Giờ chừ sức ta cho dù có giúp được ngươi thì ít ra bây giờ phải hành bố thí sau mới giàu được. Xét nhân quá khứ ngươi chẳng tu bố thí, cho nên phải chịu bần cùng. Bây giờ ngày đêm siêng năng cầu ta cho phú nhiêu tài bảo, nhưng lấy chi mà hoạch đắc? Như cây Am-bà-la nếu mùa đông thì cho dù có phụng sự trăm ngàn thiên thần cầu cho ra quả, quả bất khả đắc. Ngươi cũng như thế, trước nay không tạo nhân mà chỉ ở nơi chỗ của ta cầu đại phú, việc đó cũng bất khả đắc. Quả tới lúc thành thục thì không cầu cũng tự đắc.” Nói rồi thuyết kệ:
“Phúc nghiệp như quả chín, không cầu đảo vẫn được. Người ta nhờ đi xe trì giới mà lên tới cõi trời, đắc tam-muội và trí tuệ, đạt tới cảnh vô vi như cây đèn đã tắt: tất cả những việc ấy đều do hành mà có, chứ cầu trời thì làm sao mà có được?” 

Văn

 (一〇五)求毘摩天望得大富緣
[0491c20] 昔有兄弟二人,家計貧困,兄常日夕,精懃禮拜求毘摩天,望得大富,而遣其弟,耕田種殖。如是求請,經歷多時。時毘摩天,化作其弟,至其兄邊。兄瞋弟言:「何不墾殖?來此何為?」時弟答言:「兄在天寺,晝夜祈請,望得大富;弟於今日,亦欲効兄,齋戒求願,望獲大富。」兄語弟言:「卿不耕田下於種子,財[聲-耳+米]豐有,何由可獲?」弟答兄言:「實以種故,而收獲耶?」兄不能報。於是毘摩天,還復天像,而語之言:「今我之力,正可助汝,及於今日,修行布施,然後可富。而汝往因,不修布施,故使貧窮。今雖日夜精懃求我富饒財寶,將何可獲?如菴婆羅樹,若於冬時,雖復奉事百千天神欲求於菓,菓不可得。汝亦如是,先不修因,而於我所,欲求大富,亦不可得;菓若熟時,不求自得。」而說偈言:
「福業如菓熟,  不以祠祀得,
人乘持戒車,  後得至天上,
定智如燈滅,  得至於無為,
一切由行得,  求天何所為?」

  
雜寶藏經第9卷

Comments

Popular Posts

58. Vợ Chồng Trưởng Giả Tạo Tác Phù Đồ Sau Sanh Lên Trời

Truyện 58. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 5  Nước Xá-vệ có vị trưởng giả hay xây phù đồ và tăng phường, trưởng giả bị bệnh, mệnh chung sanh lên cõi trời Tam Thập Tam. Người vợ thương nhớ chồng, sầu ưu khổ não, vì thương nhớ nên giữ gìn phù đồ và tăng phường như lúc chồng còn sống. Người chồng ở trên trời tự quán sát, “Mình nhờ nhân duyên chi sanh lên cõi trời này?” Biết là nhờ công đức tạo tác tháp tự mà đắc sanh lên trời. Thấy thân mình là thân nhà trời, tâm sanh hoan hỉ, thường niệm tháp tự. Dùng thiên nhãn xem tháp tự của mình tạo nay ai chăm. Liền thấy vợ mình ngày đêm nhớ chồng, ưu sầu khổ não, lại vì chồng mà tu trị tháp tự. Người chồng niệm, “Vợ mình đối với mình có công đức rất lớn, nay phải xuống đó hỏi thăm an ủi.”  Liền từ trời giáng xuống bên vợ, nói vợ: “Em ưu sầu quá, do trong lòng nhớ anh.” Vợ hỏi, “Ông là ai mà khuyến gián tôi.” Đáp, “Anh là chồng em đây, nhờ nhân duyên xây tăng phường và tháp tự mà đắc sanh lên trời Tam Thập Tam, thấy em tinh cần chăm sóc tháp tự nên...

110. Đứa Con Bất Hiếu Chịu Khổ Báo

Truyện 110. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa thôn Cưu-đà-phiến ở nước Già-mặc có bà mẹ già chỉ có đứa con trai một. Đứa con ấy bột nghịch, không tu nhân hiếu, vì tức mẹ mình mà thẳng tay đánh mẹ một trận. Cùng hôm đó nó ra ngoài, giữa đường gặp cướp, bị cướp chặt đứt một cánh tay. Tội bất hiếu quả báo hiện tiền tức thì, khổ thống như vậy. Sau chịu khổ địa ngục kể không xiết. Văn    雜寶藏經第9卷 https://tripitaka.cbeta.org

109. Người đàn bà chán dục xuất gia

Truyện 109. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có người đàn bà đẹp tuyệt trần, xuất gia tu theo pháp của ngoại đạo. Có người nói, “Dung nhan như vậy thời ở tục chứ vì sao xuất gia?” Bà đáp, “Như tôi hôm nay không phải là không đẹp, chẳng qua mới đây chán ghét dâm dục nên xuất gia. Lúc tôi còn tại gia nhờ đẹp mà sớm có thân phận, còn trẻ đã sinh con trai. Con tôi lớn lên khôi ngô không ai bằng, tự nhiên hóa ra tiều tụy như người có bệnh. Tôi hỏi vì sao bệnh thời nó không chịu đáp, hỏi mãi không thôi nó bất đắc dĩ nói, “Con không nói là vì sợ không toàn mạng, chừ nói ra đây thời chẳng còn mặt mũi chi nữa.” Rồi nó nói, “Con muốn dâm dục với mẹ, vì không được nên sinh bệnh.” Mẹ liền nói, “Tự cổ chí kim đời nào có chuyện đó?” Rồi tự nhủ, “Nếu mình không chìu thời chết mất con, nay đành phải nghịch đạo mà giữ mạng nó.” Bèn kêu đứa con lại cho nó thỏa lòng dục. Đứa con kéo lên giường thời mặt đất nứt toác, nó đang sống rớt thẳng xuống dưới, tôi kinh bố quá, đưa tay ra kéo, bắt được tóc nó. T...

106. Quỷ Mẹ Mất Con

Truyện 106. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Quỷ cái đó là vợ của vua quỷ thần Bàn-đồ-ca, có một vạn quỷ con, đứa nào cũng mạnh như đại lực sĩ. Đứa nhỏ nhất tên là Tần-ca-la. Quỷ cái kia hung yêu bạo ngược, giết con thơ của loài người để ăn thịt. Nhân dân ghê sợ nó nên đến thưa Thế Tôn. Thế Tôn bắt quỷ con Tần-ca-la cất vào đáy chén. Quỷ cái đi khắp thiên hạ tìm bảy ngày mà không thấy con, sinh ưu sầu áo não. Nghe người ta truyền rằng Phật Thế Tôn có nhất thiết trí, nó liền tới chỗ Phật hỏi con mình ở đâu. Lúc ấy Phật đáp, “Ngươi có vạn con, chỉ mất một đứa thôi vì sao khổ não sầu ưu tìm kiếm khắp nơi? Thế gian nhân dân người một con, người ba con thì ngươi lại sát hại.” Quỷ mẫu bạch Phật, “Nay con nếu gặp Tần-ca-la sẽ không bao giờ giết con của thế nhân nữa.” Phật liền cho quỷ cái thấy Tần-ca-la đang ở trong bát, quỷ cái dùng hết thần lực mà không đưa con ra được, quay lại cầu Phật. Phật nói, “Ngươi nay nếu biết thụ tam quy ngũ giới, cho tới tận thọ mạng không giết ai nữa thì ta sẽ trả...