Nhân đọc lại một chương của K.C. Ingram bàn về Thói Quen mà quyết định học lại chữ Hán và tiếng Nhật. Hai môn này đều khó, không khổ công phu thì không thể thành công. Ít nhất mỗi ngày phải dịch một bài cổ văn chữ Hán, và học một bài Nhật trong Rosetta Stone. Chừng đó còn thấy chưa thấm vào đâu, sao dám ham vui ở những thứ vô bổ? Phải biết tận dụng những lúc rảnh rang, buổi sáng và buổi tối. Vợ gần sinh đứa thứ hai, mình sẽ bận bịu nhiều thêm những việc không tên tuổi. Nếu không muốn sau này ăn năn phí phạm tuổi trẻ thì phải coi lại cách dùng thì giờ.
Truyện 58. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 5 Nước Xá-vệ có vị trưởng giả hay xây phù đồ và tăng phường, trưởng giả bị bệnh, mệnh chung sanh lên cõi trời Tam Thập Tam. Người vợ thương nhớ chồng, sầu ưu khổ não, vì thương nhớ nên giữ gìn phù đồ và tăng phường như lúc chồng còn sống. Người chồng ở trên trời tự quán sát, “Mình nhờ nhân duyên chi sanh lên cõi trời này?” Biết là nhờ công đức tạo tác tháp tự mà đắc sanh lên trời. Thấy thân mình là thân nhà trời, tâm sanh hoan hỉ, thường niệm tháp tự. Dùng thiên nhãn xem tháp tự của mình tạo nay ai chăm. Liền thấy vợ mình ngày đêm nhớ chồng, ưu sầu khổ não, lại vì chồng mà tu trị tháp tự. Người chồng niệm, “Vợ mình đối với mình có công đức rất lớn, nay phải xuống đó hỏi thăm an ủi.” Liền từ trời giáng xuống bên vợ, nói vợ: “Em ưu sầu quá, do trong lòng nhớ anh.” Vợ hỏi, “Ông là ai mà khuyến gián tôi.” Đáp, “Anh là chồng em đây, nhờ nhân duyên xây tăng phường và tháp tự mà đắc sanh lên trời Tam Thập Tam, thấy em tinh cần chăm sóc tháp tự nên...
Comments
Post a Comment