Nhân đọc lại một chương của K.C. Ingram bàn về Thói Quen mà quyết định học lại chữ Hán và tiếng Nhật. Hai môn này đều khó, không khổ công phu thì không thể thành công. Ít nhất mỗi ngày phải dịch một bài cổ văn chữ Hán, và học một bài Nhật trong Rosetta Stone. Chừng đó còn thấy chưa thấm vào đâu, sao dám ham vui ở những thứ vô bổ? Phải biết tận dụng những lúc rảnh rang, buổi sáng và buổi tối. Vợ gần sinh đứa thứ hai, mình sẽ bận bịu nhiều thêm những việc không tên tuổi. Nếu không muốn sau này ăn năn phí phạm tuổi trẻ thì phải coi lại cách dùng thì giờ.
Truyện 110. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9. Xưa thôn Cưu-đà-phiến ở nước Già-mặc có bà mẹ già chỉ có đứa con trai một. Đứa con ấy bột nghịch, không tu nhân hiếu, vì tức mẹ mình mà thẳng tay đánh mẹ một trận. Cùng hôm đó nó ra ngoài, giữa đường gặp cướp, bị cướp chặt đứt một cánh tay. Tội bất hiếu quả báo hiện tiền tức thì, khổ thống như vậy. Sau chịu khổ địa ngục kể không xiết. Văn 雜寶藏經第9卷 https://tripitaka.cbeta.org
Comments
Post a Comment