Skip to main content

Phẩm XII - Hương Hoa (華香品)

華香品者,明學當行,因華見實,使偽反真。

Đại ý phẩm Hoa Hương là, học đã thấu đáo thì phải thực hành, lấy hoa làm thí dụ để thấy sự thật, khiến người ta từ bỏ hư ngụy quay về chân thật.


1. 孰能擇地,  捨鑑取天?  誰說法句, 如擇善華? 

Ai là người xét hết địa giới này, ai là người có thể lìa bỏ ma giới mà ôm lấy thiên giới? Ai là người thuyết pháp hay như người khéo tay hái sen?

2. 學者擇地,捨鑑取天;善說法句,  能採德華。 

Người có tu học xét hết địa giới này, người có tu học có thể lìa bỏ ma giới mà ôm lấy thiên giới. Người có tu học thuyết pháp hay và hái được hoa trí đức.

3. 知世坏喻,幻法忽有,斷魔華敷, 不睹生死;

見身如沫,幻法自然, 斷魔華敷, 不睹生死。 

Nếu biết thế gian này giống như sành gốm mục nát, như ảo ảnh chợt đến chợt đi, nếu dẹp được cái cảnh tượng đẹp đẽ mà hư dối này thì sẽ không còn phải chịu cảnh sinh tử. Xem thân này như bọt nước, như ảo ảnh, nếu dẹp được cái cảnh tượng đẹp đẽ mà hư dối này thì không còn phải chịu cảnh sinh tử.

4. 身病則萎,  若華零落; 死命來至,  如水湍驟。 

Thân này sẽ đến lúc chất đầy bệnh và suy hoại như hoa tàn rơi rụng; mạng sống tiêu nhanh, thần chết tới cuốn đi như dòng nước chảy xiết.

5. 貪欲無厭, 消散人念,  邪之財,  為自侵欺

Tham lam đa dục không biết chán, bao nhiêu niệm ngay lành đều tiêu ma, tích cóp của cải bằng đường gian tà, người như vậy là tự đày mình lần lần vào cõi thấp hèn.

6. 如蜂集華,  不嬈色香,  但取味去, 仁入聚然。 

Như ong đậu nơi hoa không làm hại sắc và hương, chỉ lấy mật rồi đi, người tu hành đi vào làng xóm khất thực cũng nên như thế.

7. 不務觀彼,  作與不作, 常自省身,  知正不正。 

Chớ xăm xăm dòm ngó người coi họ đã làm hay không làm được gì mà hãy xét lấy thân mình, coi chỗ nào ngay thẳng, chỗ nào xiêng xẹo.

8. 如可意華, 色好無香,  工語如是,  不行無得;

 如可意華,  色美且香,  工語有行, 必得其福。 

Như loài hoa làm đẹp mắt mọi người, có sắc mà không có hương, nói năng cũng như thế, nói mà không làm thì chẳng được ích; như loài hoa làm đẹp mắt mọi người, vừa đẹp lại vừa thơm, nói năng cũng như thế, có thực hành thì mới được phúc.

9. 多作寶花,  結, 廣積德者,  所生轉好。

Dùng nhiều hoa quý mới kết thành tràng hoa rực rỡ, người tích đức rộng rãi sinh vào nơi tốt lành.

10. 奇草芳花,不逆風熏,近道開, 德人逼香。

Hoa thơm cỏ lạ không bay ngược gió được, nhưng hương của người trí đức, người gần đạo xông ngát khắp nơi.

11. 旃檀多香,  青蓮芳花,  雖曰是真, 不如戒香。

Hương của ... đàn-đa, của hoa sen xanh biếc, của những loài hoa quý tuy gọi là thơm lành vẫn không bằng hương giới đức.

12. 華香氣微,  不可謂真, 持戒之香,  到天殊勝。

Hương thơm của hoa tuy vi diệu vẫn không thể gọi là chân thật được; hương thơm của giữ các giới mới xông ngát lên trên trời, vượt trên tất cả.

13. 戒具成就, 行無放逸,  定意度脫,  長離魔道。

Thành tựu đủ các giới, sống không phóng dật thì tâm ý yên tịnh và giải thoát, xa lìa mọi đường ác.

14. 如作田溝,  近于大道,  中生蓮華,香潔可意。

Cạnh đường cái có mương nước tưới ruộng, trong mương mọc lên một hoa sen, hương thơm thanh khiết làm vui lòng mọi người.

15. 有生死然,  凡夫處邊, 慧者樂出,  為佛弟子。

Có sinh thì phải có tử, phàm phu cứ luẩn quẩn trong cái vòng sống chết ấy; người có trí tuệ vui tìm đường thoát khỏi vòng ấy mới xứng đáng làm con cháu Bụt.

Comments

Popular Posts

58. Vợ Chồng Trưởng Giả Tạo Tác Phù Đồ Sau Sanh Lên Trời

Truyện 58. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 5  Nước Xá-vệ có vị trưởng giả hay xây phù đồ và tăng phường, trưởng giả bị bệnh, mệnh chung sanh lên cõi trời Tam Thập Tam. Người vợ thương nhớ chồng, sầu ưu khổ não, vì thương nhớ nên giữ gìn phù đồ và tăng phường như lúc chồng còn sống. Người chồng ở trên trời tự quán sát, “Mình nhờ nhân duyên chi sanh lên cõi trời này?” Biết là nhờ công đức tạo tác tháp tự mà đắc sanh lên trời. Thấy thân mình là thân nhà trời, tâm sanh hoan hỉ, thường niệm tháp tự. Dùng thiên nhãn xem tháp tự của mình tạo nay ai chăm. Liền thấy vợ mình ngày đêm nhớ chồng, ưu sầu khổ não, lại vì chồng mà tu trị tháp tự. Người chồng niệm, “Vợ mình đối với mình có công đức rất lớn, nay phải xuống đó hỏi thăm an ủi.”  Liền từ trời giáng xuống bên vợ, nói vợ: “Em ưu sầu quá, do trong lòng nhớ anh.” Vợ hỏi, “Ông là ai mà khuyến gián tôi.” Đáp, “Anh là chồng em đây, nhờ nhân duyên xây tăng phường và tháp tự mà đắc sanh lên trời Tam Thập Tam, thấy em tinh cần chăm sóc tháp tự nên...

108. Tế Thần Cây

Truyện 108. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có ông già, nhà cự phú, rất thích ăn thịt nên bày cách dối gạt, chỉ một cây đầu ruộng nói bầy con rằng “Gia nghiệp ta sở dĩ hài hòa, phú túc là nhờ ân phúc thần cây này, nay các con nên bắt dê trong bầy để tế thần ấy.” Con ông ấy theo lời cha dạy liền giết dê cúng báo ơn cây ấy, dưới gốc cây còn lập am tế trời. Người cha về sau thọ tận mệnh chung, bị hành nghiệp truy bức, sanh về trong bây dê nhà mình. Gặp lúc con mình muốn tế thần cây nên bắt một con dê, bắt phải cha mình, đem đi định giết. Dê bèn cười be be mà nói rằng, “Cây này nào có thần linh. Ta thời trước do ham ăn thịt nên gạt các con tế cây, rồi cùng các con ăn thịt này. Nay đền tội ác, tự mình phải chịu trước tiên.” Lúc ấy có một la-hán đi tới khất thực, thấy người cha quá cố chịu thân dê, nên cho người con trưởng mượn đạo nhãn để tự quan sát, mới biết đó là cha mình, trong lòng ôm mối áo não, liền hủy thần cây, sám hối tội quá và bắt đầu tu phúc, chẳng còn sát sanh nữa. Văn ...

109. Người đàn bà chán dục xuất gia

Truyện 109. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có người đàn bà đẹp tuyệt trần, xuất gia tu theo pháp của ngoại đạo. Có người nói, “Dung nhan như vậy thời ở tục chứ vì sao xuất gia?” Bà đáp, “Như tôi hôm nay không phải là không đẹp, chẳng qua mới đây chán ghét dâm dục nên xuất gia. Lúc tôi còn tại gia nhờ đẹp mà sớm có thân phận, còn trẻ đã sinh con trai. Con tôi lớn lên khôi ngô không ai bằng, tự nhiên hóa ra tiều tụy như người có bệnh. Tôi hỏi vì sao bệnh thời nó không chịu đáp, hỏi mãi không thôi nó bất đắc dĩ nói, “Con không nói là vì sợ không toàn mạng, chừ nói ra đây thời chẳng còn mặt mũi chi nữa.” Rồi nó nói, “Con muốn dâm dục với mẹ, vì không được nên sinh bệnh.” Mẹ liền nói, “Tự cổ chí kim đời nào có chuyện đó?” Rồi tự nhủ, “Nếu mình không chìu thời chết mất con, nay đành phải nghịch đạo mà giữ mạng nó.” Bèn kêu đứa con lại cho nó thỏa lòng dục. Đứa con kéo lên giường thời mặt đất nứt toác, nó đang sống rớt thẳng xuống dưới, tôi kinh bố quá, đưa tay ra kéo, bắt được tóc nó. T...

107. Cầu Làm Thiên Chủ

Truyện 107. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Ngày xưa có một bà-la-môn thờ Trời Ma-thất, ngày đêm phụng sự. Trời ấy hỏi, “Ông cầu chi?” Bà-la-môn đáp, “Tôi cầu làm chủ tế trời.” Trời nói, “Nhà kia có bầy trâu, ông tới hỏi con đi đầu đàn ấy.” Liền theo lời của trời, tới hỏi trâu ấy, “Ngươi nay lấy chi làm khổ, lấy chi làm sướng?” Trâu liền đáp, “Khổ cùng cực, hai bên sườn bị ép, củi nặng oằn lưng, kéo khung giá, chở xe nặng mà không được nghỉ.” Người ấy lại hỏi, “Ngươi vì nhân duyên chi mà chịu thân trâu này?” Trâu liền đáp, “Tôi trước làm thiên chủ, phóng túng làm xằng, xài xể đồ tế trời, mệnh chung làm trâu, chịu khổ não này.” Nghe lời ấy rồi liền trở về nhà trời. Trời hỏi, “Ông nay còn muốn làm thiên chủ nữa không?” Bà-la-môn đáp, “Tôi thấy việc đó, thật không dám làm thiên chủ.” Trời nói, “Người ta làm thiện ác thì tự mà chịu lấy quả báo của việc mình làm.” Bà-la-môn sám hối sai lầm của mình, quay về tu các thiện hạnh.   Văn    雜寶藏經第2卷 https://tripitaka.cbeta.org