Có một bác nông dân sắp từ biệt cõi đời, muốn lấy kinh nghiệm canh tác của mình truyền lại cho các con, bèn gọi chúng lại bên nói rằng: “Này các con, ba sắp lìa khỏi đời này, các con hãy tìm lấy những thứ ba chôn trong vườn nho, mang tới hết đây.” Bầy con tưởng những thứ chôn giấu ấy là vàng bạc châu báu. Sau khi cha mất rồi, chúng nó bới hết vườn nho lên, tìm không thấy bảo vật gì, nhưng đất vườn nho hóa ra màu mỡ, vì vậy mà năm đó được một mùa nho bội thu hơn những năm trước.
Chuyện này ý nói, lao động là bảo vật quý giá nhất.
Truyện 110. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9. Xưa thôn Cưu-đà-phiến ở nước Già-mặc có bà mẹ già chỉ có đứa con trai một. Đứa con ấy bột nghịch, không tu nhân hiếu, vì tức mẹ mình mà thẳng tay đánh mẹ một trận. Cùng hôm đó nó ra ngoài, giữa đường gặp cướp, bị cướp chặt đứt một cánh tay. Tội bất hiếu quả báo hiện tiền tức thì, khổ thống như vậy. Sau chịu khổ địa ngục kể không xiết. Văn 雜寶藏經第9卷 https://tripitaka.cbeta.org
Comments
Post a Comment