Có một bác nông dân sắp từ biệt cõi đời, muốn lấy kinh nghiệm canh tác của mình truyền lại cho các con, bèn gọi chúng lại bên nói rằng: “Này các con, ba sắp lìa khỏi đời này, các con hãy tìm lấy những thứ ba chôn trong vườn nho, mang tới hết đây.” Bầy con tưởng những thứ chôn giấu ấy là vàng bạc châu báu. Sau khi cha mất rồi, chúng nó bới hết vườn nho lên, tìm không thấy bảo vật gì, nhưng đất vườn nho hóa ra màu mỡ, vì vậy mà năm đó được một mùa nho bội thu hơn những năm trước.
Chuyện này ý nói, lao động là bảo vật quý giá nhất.
Truyện 58. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 5 Nước Xá-vệ có vị trưởng giả hay xây phù đồ và tăng phường, trưởng giả bị bệnh, mệnh chung sanh lên cõi trời Tam Thập Tam. Người vợ thương nhớ chồng, sầu ưu khổ não, vì thương nhớ nên giữ gìn phù đồ và tăng phường như lúc chồng còn sống. Người chồng ở trên trời tự quán sát, “Mình nhờ nhân duyên chi sanh lên cõi trời này?” Biết là nhờ công đức tạo tác tháp tự mà đắc sanh lên trời. Thấy thân mình là thân nhà trời, tâm sanh hoan hỉ, thường niệm tháp tự. Dùng thiên nhãn xem tháp tự của mình tạo nay ai chăm. Liền thấy vợ mình ngày đêm nhớ chồng, ưu sầu khổ não, lại vì chồng mà tu trị tháp tự. Người chồng niệm, “Vợ mình đối với mình có công đức rất lớn, nay phải xuống đó hỏi thăm an ủi.” Liền từ trời giáng xuống bên vợ, nói vợ: “Em ưu sầu quá, do trong lòng nhớ anh.” Vợ hỏi, “Ông là ai mà khuyến gián tôi.” Đáp, “Anh là chồng em đây, nhờ nhân duyên xây tăng phường và tháp tự mà đắc sanh lên trời Tam Thập Tam, thấy em tinh cần chăm sóc tháp tự nên...
Comments
Post a Comment