Skip to main content

3. Tôi là ai?

Ngày xưa có một người đi chơi, đến tối một mình vào trọ đêm trong một gian nhà trống. Nửa đêm xuất hiện một con quỷ kéo theo một cái xác chết thả trước mặt người ấy. Một con quỷ khác đuổi theo sau, la to: “Đứng lại đó! Người chết ấy là của tao, sao ngươi dám đoạt đi?” Hai con quỷ ấy mỗi con giữ một cánh tay của người chết bắt đầu tranh chấp. Con thứ nhất nói: “Người chết này của tao mang đi, của tao mới phải.” Con thứ hai cãi: “Của tao mới đúng.” Hai con quỷ cứ thế trợn mắt, phình má kêu gào để tranh cái xác chết “của tao” cho bằng được.
Bỗng con thứ nhất dừng lại. Hai đứa đầu trâu mặt ngựa ấy không hẹn mà cùng thấy người đi chơi nấp ở góc tường. Con thứ hai hỏi người ấy: “Ông nói đi! Người chết của ai?” Người đi chơi nhắm mắt suy nghĩ, hai con quỷ này sức mạnh như vậy, nói thật chết, nói láo cũng chết. Đàng nào cũng chết. Nghĩ vậy rồi người ấy chỉ tay vào con quỷ thứ nhất nói: “Của hắn mang tới.”
Con quỷ thứ hai trợn mắt phình má, bẻ một cánh tay của người đi chơi vứt trên mặt đất. Con quỷ thứ nhất thấy vậy liền lấy một cánh tay của người chết ráp lại cho y. Con quỷ thứ hai lần lượt bẻ tiếp cánh tay kia, chân, đầu, trọn thân thể của người ấy. Còn con thứ nhất lấy thân thể người chết đắp lại cho y. Một lúc sau, toàn thân người đi chơi bị thế bằng thân người chết. Hai con quỷ lấy làm đắc ý ‘kiệt tác’ ấy của mình, bèn cùng nhau ăn thịt ‘người đi chơi’ đã bị con quỷ thứ hai xé ra từng mảnh, ăn xong chùi mép rồi dong thiệt mau. Chỉ còn lại một người mới, ấy là kẻ đội thân người chết, kinh hoàng ở lại trong căn nhà trống.
Toàn thân đã bị hoán đổi, người đi chơi ấy vô cùng khiếp đảm, thân cha mẹ sinh ra đã bị quỷ ăn thịt, còn thân này là thân người khác. Nay mình có thân hay không? Hay là không có thân? Nếu nói là có thì là thân của người khác. Nếu nói là không thì ai là người đứng ở đây? Mình là ai? Ai là mình? Người đi chơi càng nghĩ càng thấy rối bời.
Sáng sớm hôm sau, người đi chơi đội thân chết lên đường, đến một ngôi chùa, thấy có tăng nhân liền hỏi: “Sư phụ ơi, thầy thấy tôi thật là người sống hay người chết? Thân tôi có hay là không? Tôi là ai? Ai là tôi?”
Thầy tu hành kia hỏi: “Cho hỏi ông là ai? Từ phương nào tới?”
Người đi chơi liền thuật lại: “Thưa sư phụ, tôi cũng không biết mình là ai, thậm chí rốt cục tôi có phải là người không?” Bèn đem chuyện tối hôm trước kể lại hết cho thầy tu hành nghe.
Thầy tu hành thấy người này thiện căn đầy đủ, bèn thuyết pháp khai thị cho.
“Thân thể chúng ta vốn do tứ đại giả hợp mà thành, theo nhân duyên nghiệp lực tụ hội mà sinh vào bào thai; duyên tận hết thọ thì tứ đại hoại tán, thân diệt đi, từ đầu tới cuối đều không có thật. Cho nên không phải do hoán đổi thân rồi mới không có ta, cái thân tứ đại giả hợp này vốn không phải là ta, cho nên không có cái ta chân thật. Như vậy thì thân do cha mẹ sinh ra, hay thân của người chết này có gì khác nhau đâu?” Người đi chơi nghe đạo lí ấy có chỗ ngộ, bèn xuất gia tu hành, yên ổn trong tăng đoàn mà dụng công, chẳng bao lâu dứt hết mọi phiền não, chứng đắc quả A-la-hán.

Trích Đại Trí Độ Luận, quyển II.

Comments

Popular Posts

58. Vợ Chồng Trưởng Giả Tạo Tác Phù Đồ Sau Sanh Lên Trời

Truyện 58. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 5  Nước Xá-vệ có vị trưởng giả hay xây phù đồ và tăng phường, trưởng giả bị bệnh, mệnh chung sanh lên cõi trời Tam Thập Tam. Người vợ thương nhớ chồng, sầu ưu khổ não, vì thương nhớ nên giữ gìn phù đồ và tăng phường như lúc chồng còn sống. Người chồng ở trên trời tự quán sát, “Mình nhờ nhân duyên chi sanh lên cõi trời này?” Biết là nhờ công đức tạo tác tháp tự mà đắc sanh lên trời. Thấy thân mình là thân nhà trời, tâm sanh hoan hỉ, thường niệm tháp tự. Dùng thiên nhãn xem tháp tự của mình tạo nay ai chăm. Liền thấy vợ mình ngày đêm nhớ chồng, ưu sầu khổ não, lại vì chồng mà tu trị tháp tự. Người chồng niệm, “Vợ mình đối với mình có công đức rất lớn, nay phải xuống đó hỏi thăm an ủi.”  Liền từ trời giáng xuống bên vợ, nói vợ: “Em ưu sầu quá, do trong lòng nhớ anh.” Vợ hỏi, “Ông là ai mà khuyến gián tôi.” Đáp, “Anh là chồng em đây, nhờ nhân duyên xây tăng phường và tháp tự mà đắc sanh lên trời Tam Thập Tam, thấy em tinh cần chăm sóc tháp tự nên...

108. Tế Thần Cây

Truyện 108. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có ông già, nhà cự phú, rất thích ăn thịt nên bày cách dối gạt, chỉ một cây đầu ruộng nói bầy con rằng “Gia nghiệp ta sở dĩ hài hòa, phú túc là nhờ ân phúc thần cây này, nay các con nên bắt dê trong bầy để tế thần ấy.” Con ông ấy theo lời cha dạy liền giết dê cúng báo ơn cây ấy, dưới gốc cây còn lập am tế trời. Người cha về sau thọ tận mệnh chung, bị hành nghiệp truy bức, sanh về trong bây dê nhà mình. Gặp lúc con mình muốn tế thần cây nên bắt một con dê, bắt phải cha mình, đem đi định giết. Dê bèn cười be be mà nói rằng, “Cây này nào có thần linh. Ta thời trước do ham ăn thịt nên gạt các con tế cây, rồi cùng các con ăn thịt này. Nay đền tội ác, tự mình phải chịu trước tiên.” Lúc ấy có một la-hán đi tới khất thực, thấy người cha quá cố chịu thân dê, nên cho người con trưởng mượn đạo nhãn để tự quan sát, mới biết đó là cha mình, trong lòng ôm mối áo não, liền hủy thần cây, sám hối tội quá và bắt đầu tu phúc, chẳng còn sát sanh nữa. Văn ...

109. Người đàn bà chán dục xuất gia

Truyện 109. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có người đàn bà đẹp tuyệt trần, xuất gia tu theo pháp của ngoại đạo. Có người nói, “Dung nhan như vậy thời ở tục chứ vì sao xuất gia?” Bà đáp, “Như tôi hôm nay không phải là không đẹp, chẳng qua mới đây chán ghét dâm dục nên xuất gia. Lúc tôi còn tại gia nhờ đẹp mà sớm có thân phận, còn trẻ đã sinh con trai. Con tôi lớn lên khôi ngô không ai bằng, tự nhiên hóa ra tiều tụy như người có bệnh. Tôi hỏi vì sao bệnh thời nó không chịu đáp, hỏi mãi không thôi nó bất đắc dĩ nói, “Con không nói là vì sợ không toàn mạng, chừ nói ra đây thời chẳng còn mặt mũi chi nữa.” Rồi nó nói, “Con muốn dâm dục với mẹ, vì không được nên sinh bệnh.” Mẹ liền nói, “Tự cổ chí kim đời nào có chuyện đó?” Rồi tự nhủ, “Nếu mình không chìu thời chết mất con, nay đành phải nghịch đạo mà giữ mạng nó.” Bèn kêu đứa con lại cho nó thỏa lòng dục. Đứa con kéo lên giường thời mặt đất nứt toác, nó đang sống rớt thẳng xuống dưới, tôi kinh bố quá, đưa tay ra kéo, bắt được tóc nó. T...

107. Cầu Làm Thiên Chủ

Truyện 107. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Ngày xưa có một bà-la-môn thờ Trời Ma-thất, ngày đêm phụng sự. Trời ấy hỏi, “Ông cầu chi?” Bà-la-môn đáp, “Tôi cầu làm chủ tế trời.” Trời nói, “Nhà kia có bầy trâu, ông tới hỏi con đi đầu đàn ấy.” Liền theo lời của trời, tới hỏi trâu ấy, “Ngươi nay lấy chi làm khổ, lấy chi làm sướng?” Trâu liền đáp, “Khổ cùng cực, hai bên sườn bị ép, củi nặng oằn lưng, kéo khung giá, chở xe nặng mà không được nghỉ.” Người ấy lại hỏi, “Ngươi vì nhân duyên chi mà chịu thân trâu này?” Trâu liền đáp, “Tôi trước làm thiên chủ, phóng túng làm xằng, xài xể đồ tế trời, mệnh chung làm trâu, chịu khổ não này.” Nghe lời ấy rồi liền trở về nhà trời. Trời hỏi, “Ông nay còn muốn làm thiên chủ nữa không?” Bà-la-môn đáp, “Tôi thấy việc đó, thật không dám làm thiên chủ.” Trời nói, “Người ta làm thiện ác thì tự mà chịu lấy quả báo của việc mình làm.” Bà-la-môn sám hối sai lầm của mình, quay về tu các thiện hạnh.   Văn    雜寶藏經第2卷 https://tripitaka.cbeta.org