Skip to main content

5. Lầu sò chợ bể

Ngày xưa, trong sa mạc có một tòa thành nhỏ tráng lệ...
Lúc mặt trời mới lên, đứng ở xa nhìn thì thấy có cổng thành, đền đài, cung điện, có cả người qua lại. Mặt trời dần dần lên cao thì thành bảo cũng mờ nhạt, rồi biến đi không thấy nữa. Thỉnh thoảng có người tới, cho đó là một thiên đường khoái lạc, không biết tòa thành bảo mĩ lệ ấy chỉ là huyễn tượng do không khí trong sa mạc tạo nên mà thôi, không thể nào với tới được.
Có một đoàn thương nhân từ phương xa lại, chợt nhìn thấy tòa thành bảo mĩ lệ trong sa mạc ấy, lòng tưởng nếu vào được trong ấy làm ăn thì nhất định sẽ kiếm được nhiều tiền mà giàu lên. Cho nên cả bọn hăm hở bước đi. Nhưng hễ tới gần thành bảo thì nó lại lùi ra xa, lúc ấy, họ mới chán nản kêu than: “Mệt quá! Nóng quá! Khát quá!”
Lúc mặt trời chiếu lên khí nóng thì xem giống như có bầy ngựa hoang đang ruổi đi. Họ tưởng có nước, lại vội vã tiến lên phía trước. Nhưng rồi cũng lại như vậy, họ càng đi thành càng xa. Dần dần họ kiệt sức, mệt mỏi, ở giữa chốn núi cùng hang tận, chịu không nổi bèn kêu khóc thảm thiết.
Lúc ấy, họ nghe tiếng vọng trong tâm mình, lại nhầm cho là có người ở gần đó. Một tia hi vọng lóe lên, họ quyết định lấy lại tinh thần tiếp tục đi nữa, đi mãi, đi mãi, toàn thân phủ đầy cát bụi, càng đi càng nhọc lòng.
Cuối cùng, họ chợt nhận ra cái mình đang theo đuổi chỉ là huyễn tượng. Trong khoảng sát na ngắn ngủi ấy, tâm khát cầu ngưng bặt, họ hốt nhiên đại ngộ.

Phỏng Đại Trí Độ Luận, quyển VI.

Suy niệm

「榮華總是三更夢,富貴還同九月霜」 
Vinh hoa tổng thị tam canh mộng, 
Phú quý hoàn đồng cửu nguyệt sương. 
Dịch nghĩa
Phú quý rốt là sương tháng chín
Vinh hoa vẻn bằng mộng canh ba


凡所有相皆是虛妄,
若見諸相非相,即見如來。
Phàm sở hữu tướng giai thị hư vọng,
Nhược kiến chư tướng phi tướng tức kiến như lai.

內心不起,外境不生,
但凡有相,不是本真。
Nội tâm bất khởi, ngoại cảnh bất sinh
Đãn phàm hữu tướng, bất thị bổn chân.



Comments

Popular Posts

58. Vợ Chồng Trưởng Giả Tạo Tác Phù Đồ Sau Sanh Lên Trời

Truyện 58. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 5  Nước Xá-vệ có vị trưởng giả hay xây phù đồ và tăng phường, trưởng giả bị bệnh, mệnh chung sanh lên cõi trời Tam Thập Tam. Người vợ thương nhớ chồng, sầu ưu khổ não, vì thương nhớ nên giữ gìn phù đồ và tăng phường như lúc chồng còn sống. Người chồng ở trên trời tự quán sát, “Mình nhờ nhân duyên chi sanh lên cõi trời này?” Biết là nhờ công đức tạo tác tháp tự mà đắc sanh lên trời. Thấy thân mình là thân nhà trời, tâm sanh hoan hỉ, thường niệm tháp tự. Dùng thiên nhãn xem tháp tự của mình tạo nay ai chăm. Liền thấy vợ mình ngày đêm nhớ chồng, ưu sầu khổ não, lại vì chồng mà tu trị tháp tự. Người chồng niệm, “Vợ mình đối với mình có công đức rất lớn, nay phải xuống đó hỏi thăm an ủi.”  Liền từ trời giáng xuống bên vợ, nói vợ: “Em ưu sầu quá, do trong lòng nhớ anh.” Vợ hỏi, “Ông là ai mà khuyến gián tôi.” Đáp, “Anh là chồng em đây, nhờ nhân duyên xây tăng phường và tháp tự mà đắc sanh lên trời Tam Thập Tam, thấy em tinh cần chăm sóc tháp tự nên...

108. Tế Thần Cây

Truyện 108. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có ông già, nhà cự phú, rất thích ăn thịt nên bày cách dối gạt, chỉ một cây đầu ruộng nói bầy con rằng “Gia nghiệp ta sở dĩ hài hòa, phú túc là nhờ ân phúc thần cây này, nay các con nên bắt dê trong bầy để tế thần ấy.” Con ông ấy theo lời cha dạy liền giết dê cúng báo ơn cây ấy, dưới gốc cây còn lập am tế trời. Người cha về sau thọ tận mệnh chung, bị hành nghiệp truy bức, sanh về trong bây dê nhà mình. Gặp lúc con mình muốn tế thần cây nên bắt một con dê, bắt phải cha mình, đem đi định giết. Dê bèn cười be be mà nói rằng, “Cây này nào có thần linh. Ta thời trước do ham ăn thịt nên gạt các con tế cây, rồi cùng các con ăn thịt này. Nay đền tội ác, tự mình phải chịu trước tiên.” Lúc ấy có một la-hán đi tới khất thực, thấy người cha quá cố chịu thân dê, nên cho người con trưởng mượn đạo nhãn để tự quan sát, mới biết đó là cha mình, trong lòng ôm mối áo não, liền hủy thần cây, sám hối tội quá và bắt đầu tu phúc, chẳng còn sát sanh nữa. Văn ...

109. Người đàn bà chán dục xuất gia

Truyện 109. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có người đàn bà đẹp tuyệt trần, xuất gia tu theo pháp của ngoại đạo. Có người nói, “Dung nhan như vậy thời ở tục chứ vì sao xuất gia?” Bà đáp, “Như tôi hôm nay không phải là không đẹp, chẳng qua mới đây chán ghét dâm dục nên xuất gia. Lúc tôi còn tại gia nhờ đẹp mà sớm có thân phận, còn trẻ đã sinh con trai. Con tôi lớn lên khôi ngô không ai bằng, tự nhiên hóa ra tiều tụy như người có bệnh. Tôi hỏi vì sao bệnh thời nó không chịu đáp, hỏi mãi không thôi nó bất đắc dĩ nói, “Con không nói là vì sợ không toàn mạng, chừ nói ra đây thời chẳng còn mặt mũi chi nữa.” Rồi nó nói, “Con muốn dâm dục với mẹ, vì không được nên sinh bệnh.” Mẹ liền nói, “Tự cổ chí kim đời nào có chuyện đó?” Rồi tự nhủ, “Nếu mình không chìu thời chết mất con, nay đành phải nghịch đạo mà giữ mạng nó.” Bèn kêu đứa con lại cho nó thỏa lòng dục. Đứa con kéo lên giường thời mặt đất nứt toác, nó đang sống rớt thẳng xuống dưới, tôi kinh bố quá, đưa tay ra kéo, bắt được tóc nó. T...

107. Cầu Làm Thiên Chủ

Truyện 107. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Ngày xưa có một bà-la-môn thờ Trời Ma-thất, ngày đêm phụng sự. Trời ấy hỏi, “Ông cầu chi?” Bà-la-môn đáp, “Tôi cầu làm chủ tế trời.” Trời nói, “Nhà kia có bầy trâu, ông tới hỏi con đi đầu đàn ấy.” Liền theo lời của trời, tới hỏi trâu ấy, “Ngươi nay lấy chi làm khổ, lấy chi làm sướng?” Trâu liền đáp, “Khổ cùng cực, hai bên sườn bị ép, củi nặng oằn lưng, kéo khung giá, chở xe nặng mà không được nghỉ.” Người ấy lại hỏi, “Ngươi vì nhân duyên chi mà chịu thân trâu này?” Trâu liền đáp, “Tôi trước làm thiên chủ, phóng túng làm xằng, xài xể đồ tế trời, mệnh chung làm trâu, chịu khổ não này.” Nghe lời ấy rồi liền trở về nhà trời. Trời hỏi, “Ông nay còn muốn làm thiên chủ nữa không?” Bà-la-môn đáp, “Tôi thấy việc đó, thật không dám làm thiên chủ.” Trời nói, “Người ta làm thiện ác thì tự mà chịu lấy quả báo của việc mình làm.” Bà-la-môn sám hối sai lầm của mình, quay về tu các thiện hạnh.   Văn    雜寶藏經第2卷 https://tripitaka.cbeta.org