Skip to main content

9. Phúc lành trên trời

Có một hôm trong cung bay tới một dải lụa tinh tế và mĩ lệ. Người trong cung mới lần đầu thấy. Quốc vương triệu tập các vị đại thần cùng nhau nghiên cứu. Dải lụa hoa lệ truyền qua tay từng người, mỗi vị đại thần đều khen là hi hữu khó được, xôn xao bàn luận, truyền tay nhau dải lụa. Các đại thần cuối cùng kết luận đó là gấm hoa trời ban, đó là điềm dự báo quốc vương anh minh, quốc gia cường thạnh. Mỗi vị đại thần đều khẳng định như vậy. 
Chỉ có một người tiếp nhận dải lụa hoa lệ trời ban thưởng ấy không thèm nhìn mà truyền ngay cho người bên cạnh, không một lời khen. Quốc vương trên bảo tòa thấy vậy hỏi, “Thụ-đề-ca, ai cũng cao hứng, khanh vì sao không nói lời nào?” Thụ-đề-ca lộ xuất vẻ thẹn thùng đáp, “Thần không dám lừa dối quốc vương, đó không phải bảo vật trời ban mà là khăn tắm thần phơi sau hậu viện bị gió thổi tới.”
Vài ngày sau, một đóa hoa kim sắc to bằng cái bánh xe bị gió thổi lạc tới trước cung điện. Quốc vương cùng đại thần lại cùng chiêm bốc, lại năm ba người thành nhóm nghị luận rộn ràng, không biết vì sao mà có chuyện đó. Mọi người đều đồng thanh dị khẩu kết luận rằng đó là thiên nữ tán hoa. Đó là điềm lành báo rằng quốc vương anh minh, quốc gia cường thạnh. Chúng đại thần lại lần nữa khẳng định như vậy.
Chỉ có Thụ-đề-ca lại lần nữa không nói chi.
Quốc vương hỏi, “Thụ-đề-ca ai cũng cao hứng, sao khanh không nói chi?”
Thụ-đề-ca lộ vẻ khó nói đáp, “Thần không dám khinh đại vương, đó chẳng phải là thiên nữ tán hoa mà là hoa nhà thần điêu lạc tới đây.”
Văn võ bách quan bắt đầu tranh luận xôn xao, rõ ràng là gấm hoa trên trời xuống mà Thụ-đề-ca ương ngạnh nói của mình. Rõ ràng là hoa nhà trời mà Thụ-đề-ca cứ một mực nói là hoa nhà ông ta khô rụng. Thật là ô nhục người quá đáng!
Quốc vương nói, “Nếu là hoa nhà thần, vậy thì để trẫm tới xem.”
Quốc vương dẫn một đoàn quan thần đi tới gia môn Thụ-đề-ca. Tại cổng có một đứa nhỏ rất đoan chính khả ái. Quốc vương khen, ‘Thụ-đề-ca, nhất định đó là con cháu của thần phải không?”
Thụ-đề-ca lắc đầu đáp, “Đại vương, không phải con cháu thần, chỉ là bộc nhân giữ cửa thôi.”
Tới chính thất của Thụ-đề-ca thấy có một em gái, rất đoan trang tú lệ.
Quốc vương hỏi, “Thụ-đề-ca, có phải con gái nhà thần không?”
Thụ-đề-ca lắc đầu, “Không phải con gái mà là tì nữ quét phòng.”
Một đoàn người đi tới trước đại sảnh, trong phòng toàn bạch ngân làm tường, thủy tinh lát đất. Quốc vương xưa nay chưa thấy sàn lát đầy thủy tinh, nghi rằng đó là nước, do dự không dám vào. Thụ-đề-ca thấy quốc vương nghi lự, bước lên trước dẫn đường.
Quốc vương thấy phu nhân Thụ-đề-ca, tướng mạo đoan nghiêm cả đời không ai bằng. Thụ-đề-ca có một tòa lầu mười hai tầng, quốc vương lên tầng cao nhất, nhìn thấy cảnh sắc phía đông thì quên phía tây, thấy cảnh phía nam thì quên phía bắc.
Thụ-đề-ca dắt quốc vương ra hậu viện du ngoạn, xuống ngâm trong hồ tắm có suối chảy qua. Trên cây có quả thơm hơn thứ quả quốc vương từng ăn qua gấp bội lần. phòng sinh hoạt buổi tối còn không lời mà tả vẻ đẹp khinh nhu thư thích của nó.
Quốc vương tới lần đầu mà ở lại nhà Thụ-đề-ca hai tháng. Cuối cùng, mặc dù chúng đại thần thúc lắm mà vua cứ bịn rịn không muốn về, vua mới cầm tấm lụa gấm trân bảo kim ngân hi hữu mà Thụ-đề-ca tặng về cung.
Về trong cung rồi quốc vương cùng đại thần thương nghị. “Các khanh, Thụ-đề-ca là quan thần của trẫm, phòng ốc, vợ con, nô bộc đều hơn trẫm, trẫm muốn lấy vợ và xá trạch của hắn quy về trẫm được không?”
Chúng thần phụ họa đáp, quốc vương là chí tôn một nước, đương nhiên được.
Quốc vương phái một binh đội lớn chuẩn bị trưng thu đại trạch của Thụ-đề-ca. Đại quân tiến vào cửa, thì trước cửa xuất hiện một đại lực sĩ, trên tay cầm thủ trường kim sắc. Kim trượng vừa chỉ đưa về trước, đại quân như say rượu đổ cả xuống đất. Binh sĩ đến cả cửa cũng không tới vào được, đành quay về cung.
Cả quân đội cường đại cũng không tới được sản nghiệp của Thụ-đề-ca. Quốc vương đành phái sứ giả tới gọi Thụ-đề-ca vô cung. Hai người cùng ngồi một xe đi tới tinh xá Phật.
Quốc vương hỏi Phật, ‘Thế Tôn, Thụ-đề-ca là thần tử của trẫm, có công đức chi mà vợ con nhà cửa đều hơn trẫm?”
Phật nói, “Rất lâu trước đây có một đôi vợ chồng ở nơi sơn lâm ít bóng người, từng có năm trăm thương nhân mang theo bảo vật quý trọng đi vào núi, khí hậu ác chướng giữ đoàn thương nhân kẹt lại san lộ hiểm ác, may mà gặp phải hai vợ chồng thông thuộc đường núi mà thoát nạn.
Hai vợ chồng lại từng cứu một tu hành nhân bị bệnh trong núi hoang. Không kể giàu nghèo, hai người đều kiếm chỗ tránh mưa tránh gió cho hành khách bị lỡ đường lâm vào khốn cảnh, chuẩn bị chăn gối ấm cúng, nước uống, lương thực và đèn đuốc cho họ. Nguyện vọng cuối đời của hai người là, tương lai sinh hoạt còn hơn cả cõi trời nữa. 
Vị hành giả ở trong núi vừa nghèo vừa bệnh ấy chính là tôi. Năm vị thương nhân kia vào đời sau xuất gia chứng đắc quả vị a-la-hán. Người bố thí rộng rãi ở chốn núi rừng hoang vu ấy chính là vợ chồng Thụ-đề-ca. Hiện nay nhờ công đức bố thí đó mà nguyện vọng của quá khứ thành hiện thật.

http://www.ctworld.org/sutra_stories/story009.htm

Comments

Popular Posts

58. Vợ Chồng Trưởng Giả Tạo Tác Phù Đồ Sau Sanh Lên Trời

Truyện 58. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 5  Nước Xá-vệ có vị trưởng giả hay xây phù đồ và tăng phường, trưởng giả bị bệnh, mệnh chung sanh lên cõi trời Tam Thập Tam. Người vợ thương nhớ chồng, sầu ưu khổ não, vì thương nhớ nên giữ gìn phù đồ và tăng phường như lúc chồng còn sống. Người chồng ở trên trời tự quán sát, “Mình nhờ nhân duyên chi sanh lên cõi trời này?” Biết là nhờ công đức tạo tác tháp tự mà đắc sanh lên trời. Thấy thân mình là thân nhà trời, tâm sanh hoan hỉ, thường niệm tháp tự. Dùng thiên nhãn xem tháp tự của mình tạo nay ai chăm. Liền thấy vợ mình ngày đêm nhớ chồng, ưu sầu khổ não, lại vì chồng mà tu trị tháp tự. Người chồng niệm, “Vợ mình đối với mình có công đức rất lớn, nay phải xuống đó hỏi thăm an ủi.”  Liền từ trời giáng xuống bên vợ, nói vợ: “Em ưu sầu quá, do trong lòng nhớ anh.” Vợ hỏi, “Ông là ai mà khuyến gián tôi.” Đáp, “Anh là chồng em đây, nhờ nhân duyên xây tăng phường và tháp tự mà đắc sanh lên trời Tam Thập Tam, thấy em tinh cần chăm sóc tháp tự nên...

55. Xá-lợi-phất Đi Thăm Phật Duy-vệ

Dụ 55. Cựu Tạp Thí Dụ Kinh văn 昔佛遣舍利弗,西至維衛莊嚴剎土,問訊彼佛三事:「佛身安隱不?說法如常不?受者增進不?」舍利弗即承佛威神往詣彼剎,宣令如是。彼佛報言:「皆悉安隱。」於時彼佛轉阿惟越致輪,為七住菩薩說法,舍利弗聞之,從彼剎還,姿色光明行步勝常。佛告舍利弗:「汝到彼,何故侅步怡悅如是。」舍利弗白佛言:「譬如貧家飢凍之人得大珍寶如須彌山,寧歡喜不?」佛言:「甚善!」舍利弗言:「我到彼剎,得聞彼佛說阿惟越致深奧之事,是以欣踊不能自勝。」佛言:「善哉!如汝所言。」佛語舍利弗:「譬如長者大迦羅越,純以紫磨金、摩尼珠為寶,內有掃除銅鐵鉛錫 棄在於外糞壤之中,有貧匱者喜得持歸,言我大得迦羅越寶,寧是長者珍妙寶非?」答言:「非也。」佛語舍利弗:「汝所聞得,如是貧者,彼佛所說但十住事及在舉中清淨之者 ,汝所聞者不足言耳。」舍利弗即愁毒,如言我謂得寶,反是鉛錫。舍利弗說是事時,無央數人皆發無上平等度意,無央數人得阿惟顏住也。 Âm  Tích Phật khiển Xá-lợi-phất, tây chí Duy-vệ trang nghiêm sát thổ, vấn tấn bỉ Phật tam sự, ‘Phật thân an ẩn bất? Thuyết pháp như thường bất? Thụ giả tăng tiến bất?’ Xá-lợi-phất tức thừa Phật uy thần vãng nghệ bỉ sát, tuyên lệnh như thị. Bỉ Phật báo ngôn giai tất an ẩn. Ư thời bỉ Phật chuyển a-duy-việt-trí luân, vi thất trụ bồ-tát thuyết pháp, Xá-lợi-phất văn chi, tòng bỉ sát hoàn, tư sắc quang minh hành bộ thắng thường. Phật cáo Xá-lợi-phất, ‘Nhữ đáo bỉ, hà cố ? bộ di duyệt như thị?’ Xá-lợi-phất bạch Phật ngôn, ‘Thí như bần gia cơ đống chi nhân đắc đại trân...

110. Đứa Con Bất Hiếu Chịu Khổ Báo

Truyện 110. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa thôn Cưu-đà-phiến ở nước Già-mặc có bà mẹ già chỉ có đứa con trai một. Đứa con ấy bột nghịch, không tu nhân hiếu, vì tức mẹ mình mà thẳng tay đánh mẹ một trận. Cùng hôm đó nó ra ngoài, giữa đường gặp cướp, bị cướp chặt đứt một cánh tay. Tội bất hiếu quả báo hiện tiền tức thì, khổ thống như vậy. Sau chịu khổ địa ngục kể không xiết. Văn    雜寶藏經第9卷 https://tripitaka.cbeta.org

81. Phật Ở Dưới Cây Bồ-đề Ma Vương Ba-tuần Tới Gây Phiền Phức Cho Phật

Truyện 81. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 7  Xưa Như Lai ngồi dưới cây bồ-đề, ác ma Ba-tuần dắt tám chục ức ma chúng tới đòi phá hoại Phật. Tới chỗ Như Lai nói như vậy: “Này Cù-đàm! Ngươi một thân một mình sao dám ngồi đây? Mau dậy đi khỏi đây. Nếu không đi ta nắm chân ném ngươi ra ngoài biển.” Phật đáp: “Ta quán thế gian không ai đủ sức ném ta ra ngoài biển được. Ngươi trong tiền thân từng làm một ngôi chùa, chỉ một ngày thụ tám giới, thí Bích-chi Phật một bát cơm, nhờ vậy mà sinh lên cõi trời thứ sáu làm đại ma vương. Còn ta trong ba a-tăng-kì kiếp quảng tu công đức, a-tăng-kì kiếp thứ nhất từng cung dưỡng vô lượng chư Phật, a-tăng-kì kiếp thứ hai và thứ ba cũng như vậy, cung dưỡng thanh văn và duyên giác số nhiều không đếm được, khắp cả đại địa không chỗ nào không có xương thân ta.” Ma đáp: “Cù-đàm! Ông nói ta ngày xưa một ngày trì giới, thí Bích-chi Phật bát cơm, lời ấy chân thực đáng tin, ta cũng tự biết, ông cũng biết ta; còn việc ông tự nói về mình ai làm chứng cho?” Phật chỉ ngón ...