Skip to main content

27. Trì giới thăng thiên

Thời Phật còn tại thế nước Ba-la-nại có hai tì-khâu nghe nói Phật đang Xá-vệ quốc đại khai pháp hội, diễn thuyết diệu pháp. Hai người ước với nhau cùng đi sang đó nghe Phật khai thị pháp yếu. Họ gom ít hành lí đơn giản rồi hướng về Xá-vệ mà đi. Trời nắng gắt, hai người mồ hôi chảy ròng ròng, miệng khát lưỡi khô mà trên đường không thấy có chỗ nào uống nước. Hai người nhẫn nại cơn khát, tiếp tục đi.
Chính lúc gân sức kiệt tận thì đột nhiên thấy trước mặt có một cái giếng. Hai người chạy nhanh tới lấy nước. Lấy nước lên thì phát giác trong nước có vi trùng. Trong hai vị ấy một vị không chiếu cố trong nước có vi trùng, chịu không nổi cơn khát nên uống lấy uống để, vị kia chỉ đứng yên bên miệng giếng. Tì-khâu uống nước thấy thế hỏi, “Huynh không khát hay sao mà chưa uống?”
Vị kia đáp, “Phật có chế giới, nước có trùng ở trong không được uống, uống là phạm sát giới.”
Tì khưu uống nước đáp, “Huynh không uống thì khát chết mất, cả Phật còn không gặp được huống chi là nghe thuyết kinh pháp.”
“Tôi thà chết chứ không phá giới!”
Vị tì-khâu kiên trì giới thể vì đó mà táng mệnh. Nhờ công đức trì giới đó mà vãng sinh lên cõi trời, dùng thần thông hạ xuống chỗ Phật, đỉnh lễ Phật. Phật thuyết pháp cho mà đắc pháp nhãn tịnh.
Vị tì-khâu uống nước kia tiếp tục đi một mình tới chỗ Phật. Vừa thấy Phật thì ngũ thể đầu địa chí thành lễ bái Phật. Phật dùng thần thông trí tuệ đã biết chuyện hôm đó, hỏi, “Này tì-khưu, anh từ nơi nào tới, có bạn đi cùng không?” Vị ấy bẩm cáo hết toàn bộ cho Phật, Phật trách thầy ấy rằng, “Anh là người ngu si! Tuy hiện tại thấy Phật tận mắt nhưng thấy Phật kiểu không chân chính, còn vị trì giới mà chết kia đã tới thấy ta trước anh!”
Phật nói thêm, “Nếu có tì-khâu phóng dật giải đãi, tuy ở cùng bên ta, lại thường thấy ta nhưng ta chưa từng nhìn thấy tì-khâu ấy. Nếu có tì-khâu ở cách ta vài ngàn dặm mà vẫn tinh tiến dụng công, không phóng dật, tuy là xa cách ngàn dặm mà tì-khâu ấy vẫn thường thường thấy Phật và Phật cũng thường thường thấy tì-khâu ấy.”
Tì-khâu kia nghe Phật khai thị như có sở ngộ, xấu hổ đảnh lễ mà lui.

典故摘自:《摩訶僧祇律‧卷十八》


https://www.ctworld.org/sutra_stories/story027.htm

Comments

Popular Posts

109. Người đàn bà chán dục xuất gia

Truyện 109. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có người đàn bà đẹp tuyệt trần, xuất gia tu theo pháp của ngoại đạo. Có người nói, “Dung nhan như vậy thời ở tục chứ vì sao xuất gia?” Bà đáp, “Như tôi hôm nay không phải là không đẹp, chẳng qua mới đây chán ghét dâm dục nên xuất gia. Lúc tôi còn tại gia nhờ đẹp mà sớm có thân phận, còn trẻ đã sinh con trai. Con tôi lớn lên khôi ngô không ai bằng, tự nhiên hóa ra tiều tụy như người có bệnh. Tôi hỏi vì sao bệnh thời nó không chịu đáp, hỏi mãi không thôi nó bất đắc dĩ nói, “Con không nói là vì sợ không toàn mạng, chừ nói ra đây thời chẳng còn mặt mũi chi nữa.” Rồi nó nói, “Con muốn dâm dục với mẹ, vì không được nên sinh bệnh.” Mẹ liền nói, “Tự cổ chí kim đời nào có chuyện đó?” Rồi tự nhủ, “Nếu mình không chìu thời chết mất con, nay đành phải nghịch đạo mà giữ mạng nó.” Bèn kêu đứa con lại cho nó thỏa lòng dục. Đứa con kéo lên giường thời mặt đất nứt toác, nó đang sống rớt thẳng xuống dưới, tôi kinh bố quá, đưa tay ra kéo, bắt được tóc nó. T...

110. Đứa Con Bất Hiếu Chịu Khổ Báo

Truyện 110. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa thôn Cưu-đà-phiến ở nước Già-mặc có bà mẹ già chỉ có đứa con trai một. Đứa con ấy bột nghịch, không tu nhân hiếu, vì tức mẹ mình mà thẳng tay đánh mẹ một trận. Cùng hôm đó nó ra ngoài, giữa đường gặp cướp, bị cướp chặt đứt một cánh tay. Tội bất hiếu quả báo hiện tiền tức thì, khổ thống như vậy. Sau chịu khổ địa ngục kể không xiết. Văn    雜寶藏經第9卷 https://tripitaka.cbeta.org

108. Tế Thần Cây

Truyện 108. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có ông già, nhà cự phú, rất thích ăn thịt nên bày cách dối gạt, chỉ một cây đầu ruộng nói bầy con rằng “Gia nghiệp ta sở dĩ hài hòa, phú túc là nhờ ân phúc thần cây này, nay các con nên bắt dê trong bầy để tế thần ấy.” Con ông ấy theo lời cha dạy liền giết dê cúng báo ơn cây ấy, dưới gốc cây còn lập am tế trời. Người cha về sau thọ tận mệnh chung, bị hành nghiệp truy bức, sanh về trong bây dê nhà mình. Gặp lúc con mình muốn tế thần cây nên bắt một con dê, bắt phải cha mình, đem đi định giết. Dê bèn cười be be mà nói rằng, “Cây này nào có thần linh. Ta thời trước do ham ăn thịt nên gạt các con tế cây, rồi cùng các con ăn thịt này. Nay đền tội ác, tự mình phải chịu trước tiên.” Lúc ấy có một la-hán đi tới khất thực, thấy người cha quá cố chịu thân dê, nên cho người con trưởng mượn đạo nhãn để tự quan sát, mới biết đó là cha mình, trong lòng ôm mối áo não, liền hủy thần cây, sám hối tội quá và bắt đầu tu phúc, chẳng còn sát sanh nữa. Văn ...

107. Cầu Làm Thiên Chủ

Truyện 107. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Ngày xưa có một bà-la-môn thờ Trời Ma-thất, ngày đêm phụng sự. Trời ấy hỏi, “Ông cầu chi?” Bà-la-môn đáp, “Tôi cầu làm chủ tế trời.” Trời nói, “Nhà kia có bầy trâu, ông tới hỏi con đi đầu đàn ấy.” Liền theo lời của trời, tới hỏi trâu ấy, “Ngươi nay lấy chi làm khổ, lấy chi làm sướng?” Trâu liền đáp, “Khổ cùng cực, hai bên sườn bị ép, củi nặng oằn lưng, kéo khung giá, chở xe nặng mà không được nghỉ.” Người ấy lại hỏi, “Ngươi vì nhân duyên chi mà chịu thân trâu này?” Trâu liền đáp, “Tôi trước làm thiên chủ, phóng túng làm xằng, xài xể đồ tế trời, mệnh chung làm trâu, chịu khổ não này.” Nghe lời ấy rồi liền trở về nhà trời. Trời hỏi, “Ông nay còn muốn làm thiên chủ nữa không?” Bà-la-môn đáp, “Tôi thấy việc đó, thật không dám làm thiên chủ.” Trời nói, “Người ta làm thiện ác thì tự mà chịu lấy quả báo của việc mình làm.” Bà-la-môn sám hối sai lầm của mình, quay về tu các thiện hạnh.   Văn    雜寶藏經第2卷 https://tripitaka.cbeta.org