Skip to main content

50. Cái hộp báu


Ngày xưa có một người gia cảnh bần cùng, nợ nần chồng chất, mà không đủ sức trả nên phải bỏ xứ mà đi. Trên đường người ấy đi, ở một nơi vắng vẻ, bên vệ đường có một hộp châu bảo, bên trong chứa đầy trân kì bảo vật, trên bảo vật có phủ một tấm gương.
Người cùng khổ ấy đi qua, thấy bốn bề vắng người, bèn nhặt hộp ấy lên mở ra, thấy bên trong toàn là trân kì dị bảo. “Phát tài đến nơi rồi!” Người cùng khổ ấy trong lòng mừng rỡ vô cùng. Đang lúc hí hửng như thế, đột nhiên thấy trong gương có người, người ấy giật mình kinh hoảng, vội vã ríu rít xin lỗi:
“Tôi tưởng trong hộp không có chi, chỉ là cái hộp không, không biết là ông có ở trong này, xin ông chớ hiểu lầm, tôi thật không có ý lấy đi đồ gì của ông.”
Nói rồi người cùng khổ ấy không kịp làm rõ đầu đuôi chuyện gì, liền vọt đi nhanh như cắt. Thì ra cái mà người cùng khổ ấy thấy trong gương chính là thân ảnh của mình thôi.
 


Phàm phu trong cuộc nhân sinh đầy phiền não này gặp được Phật pháp, đó chính là người cùng khổ gặp được hộp châu báu. Nếu không bỏ được cái ‘ngã tướng’ nó trói chặt mình, thì mọi thiện pháp, công đức, quả báo tu hành được đều không thể thành tựu, cũng như người cùng khổ vì thân ảnh của mình mà vứt bỏ châu báu mà đi.
“Thân người khó được nay đã được, Phật pháp khó nghe nay đã nghe”. Phật pháp cũng như trân bảo, phải trân tích, nâng niu.

Comments