Không có gì mất thì giờ bằng những cuộc chè chén trên bàn rượu thịt. Chúc tụng, nịnh hót, dèm pha - tất cả những cái đó đều có mặt ở cái chỗ mà thức ăn và đồ uống bày ra ê hề, vương vãi khắp nơi, và thường trả bằng tiền của một người kiếm được tiền một cách mờ ám. Cái kẻ làm ra dáng rộng rãi ấy, cố thể hiện bản lĩnh, thật ra chỉ đang xây dựng những mối quan hệ làm ăn nào đó, thường là bất lương, để thâu lại những gì hắn đã bỏ ra. Lối làm ăn như thế chỉ có ở một xã hội cạnh tranh man rợ, không có quy luật sòng phẳng nào. Những kẻ làm ăn như thế dù có kiếm được bộn tiền cũng không đáng gọi là đại gia, bất quá chỉ là những con buôn xảo quyệt, làm giàu bằng tài nguyên quốc gia và xương máu của nhiều người khác.
Truyện 110. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9. Xưa thôn Cưu-đà-phiến ở nước Già-mặc có bà mẹ già chỉ có đứa con trai một. Đứa con ấy bột nghịch, không tu nhân hiếu, vì tức mẹ mình mà thẳng tay đánh mẹ một trận. Cùng hôm đó nó ra ngoài, giữa đường gặp cướp, bị cướp chặt đứt một cánh tay. Tội bất hiếu quả báo hiện tiền tức thì, khổ thống như vậy. Sau chịu khổ địa ngục kể không xiết. Văn 雜寶藏經第9卷 https://tripitaka.cbeta.org
Comments
Post a Comment