Không có gì mất thì giờ bằng những cuộc chè chén trên bàn rượu thịt. Chúc tụng, nịnh hót, dèm pha - tất cả những cái đó đều có mặt ở cái chỗ mà thức ăn và đồ uống bày ra ê hề, vương vãi khắp nơi, và thường trả bằng tiền của một người kiếm được tiền một cách mờ ám. Cái kẻ làm ra dáng rộng rãi ấy, cố thể hiện bản lĩnh, thật ra chỉ đang xây dựng những mối quan hệ làm ăn nào đó, thường là bất lương, để thâu lại những gì hắn đã bỏ ra. Lối làm ăn như thế chỉ có ở một xã hội cạnh tranh man rợ, không có quy luật sòng phẳng nào. Những kẻ làm ăn như thế dù có kiếm được bộn tiền cũng không đáng gọi là đại gia, bất quá chỉ là những con buôn xảo quyệt, làm giàu bằng tài nguyên quốc gia và xương máu của nhiều người khác.
Truyện 58. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 5 Nước Xá-vệ có vị trưởng giả hay xây phù đồ và tăng phường, trưởng giả bị bệnh, mệnh chung sanh lên cõi trời Tam Thập Tam. Người vợ thương nhớ chồng, sầu ưu khổ não, vì thương nhớ nên giữ gìn phù đồ và tăng phường như lúc chồng còn sống. Người chồng ở trên trời tự quán sát, “Mình nhờ nhân duyên chi sanh lên cõi trời này?” Biết là nhờ công đức tạo tác tháp tự mà đắc sanh lên trời. Thấy thân mình là thân nhà trời, tâm sanh hoan hỉ, thường niệm tháp tự. Dùng thiên nhãn xem tháp tự của mình tạo nay ai chăm. Liền thấy vợ mình ngày đêm nhớ chồng, ưu sầu khổ não, lại vì chồng mà tu trị tháp tự. Người chồng niệm, “Vợ mình đối với mình có công đức rất lớn, nay phải xuống đó hỏi thăm an ủi.” Liền từ trời giáng xuống bên vợ, nói vợ: “Em ưu sầu quá, do trong lòng nhớ anh.” Vợ hỏi, “Ông là ai mà khuyến gián tôi.” Đáp, “Anh là chồng em đây, nhờ nhân duyên xây tăng phường và tháp tự mà đắc sanh lên trời Tam Thập Tam, thấy em tinh cần chăm sóc tháp tự nên...
Comments
Post a Comment