Skip to main content

Phật Thuyết Vu Lan Bồn Kinh

Phật Thuyết Vu Lan Bồn Kinh

Tôi nghe như vầy:

Lúc ấy Phật ở trong vườn Kì Thọ Cấp Cô Độc thành Xá Vệ. Tôn giả Đại Mục Kiền Liên mới chứng đắc lục thông, muốn cứu cha mẹ để báo ân bú mớm, dùng đạo nhãn quán sát thế gian, thấy mẹ đang ở trong cõi ngạ quỷ, không được ăn uống, da liền với xương. Mục Liên bi ai, lấy bát cơm đầy đưa xuống cho mẹ. Bà đón lấy bát, tay phải che cơm, tay trái bốc ăn. Cơm chưa đưa vô miệng thì hóa thành than đỏ, cuối cùng không ăn được. Mục Liên kêu lên, khóc lóc thảm thiết, đi nhanh về thưa với Phật, trần thuật lại đầy đủ.

Phật nói: “Mẹ ông tội căn sâu dày, chỉ sức ông thôi thì làm chi được! Ông tuy hiếu thuận, vang cả trời đất, nhưng đến cả thiên thần, địa thần, tà ma, ngoại đạo, đạo sĩ, hay tứ thiên vương thần cũng không làm chi được! Phải có uy thần của chúng tăng khắp mười phương mới giải thoát được. Bây giờ ta nói cho ông phép cứu tế, khiến cho tất cả những ai chịu nạn đều khỏi ưu khổ, tội chướng tiêu trừ.”

Phật nói Mục Liên: “Thập phương chúng tăng ngày mười lăm tháng Bảy là tự tứ[1], ai vì cha mẹ bảy đời và cha mẹ hiện tại đang chịu nguy nan hãy soạn một bữa cơm đủ bách vị và ngũ quả, nước rót đầy thau, dầu thơm, đèn đuốc, giường chiếu và chỗ ngồi, dành những gì ngon và đẹp nhất thế gian cúng dưỡng chúng tăng đức lớn khắp thập phương. Trong ngày ấy, tất cả thánh chúng dù đang thiền định trong núi, hoặc đắc tứ đạo quả, hoặc kinh hành dưới tán cây, hoặc lục thông tự tại, giáo hóa thanh văn, duyên giác, hoặc thập địa bồ tát đại nhân nhưng quyền hiện thành thân tì khưu ở trong đại chúng -thảy đều nhất tâm thọ nhận cơm bát-hòa-la ấy. Hàng thánh chúng đầy đủ thanh tịnh giới như vậy đức của họ rất lớn, kẻ cung dưỡng chúng tăng đang tự tứ đó thì cha mẹ hiện tại, cha mẹ bảy đời, và sáu bên thân thuộc đều ra khỏi cảnh khổ tam đồ[2], tới một lúc nào đó sẽ giải thoát, thức ăn đồ uống tự nhiên có. Ai cha mẹ còn sống thì phúc lạc trăm năm; còn cha mẹ bảy đời vừa qua sẽ sinh lên cõi trời, tự tại hóa sinh, nhập vào ánh sáng hoa trời[3], hưởng vô lượng khoái lạc.”

Rồi Phật dạy thập phương chúng tăng trước hãy hành thiền định ý, chú nguyện cho cha mẹ bảy đời của nhà chí chủ, xong mới ăn. Lúc tiếp nhận bát, trước tiên đưa tới trước Phật tháp, chúng tăng chúc nguyện xong rồi ăn.

Lúc ấy, tì khưu Mục Liên cùng với hội bồ tát chúng ai nấy đều rất hoan hỉ, tiếng khóc bi thảm của Mục Liên tự nhiên dứt hẳn. Lúc ấy mẹ của Mục Liên ngay trong ngày ấy thoát được cái khổ của một kiếp ngạ quỷ.

Mục Liên lại thưa Phật: “Cha mẹ thân sinh của đệ tử hưởng được công đức tam bảo là nhờ sức uy thần của chúng tăng. Nếu đời vị lai sau này đệ tử Phật có người hành hiếu thuận, cũng cử hành vu-lan-bồn[4] này, cứu độ cha mẹ thân sinh và cha mẹ bảy đời, thì có được không?”

Phật đáp: ‘Hỏi rất hay! Ta đang muốn nói thì ông hỏi. Thiện nam tử, nếu có tì khưu hay tì khưu ni, quốc vương hay hay thái tử, vương tử hay đại thần tể tướng, tam công bách quan, hay vạn dân đại chúng ai hành hiếu từ, đều nên vì cha mẹ thân sinh hiện tại, cha mẹ bảy đời vừa qua mà vào ngày mười lăm tháng bảy – ngày Phật hoan hỉ, ngày chư tăng tự tứ - soạn bách vị ẩm thực làm vu-lan-bồn, thí cho thập phương tăng đang tự tứ. Cầu xin cho cha mẹ hiện tại thọ mệnh bách niên, vô bệnh, và không gặp tai hoạn khổ não, cho cha mẹ bảy đời ra khỏi cảnh khổ ngạ quỷ, sinh vào cõi trời hay cõi người, phúc lạc vô biên.”

Phật nói các thiện nam tử, thiện nữ nhân: “Đệ tử Phật ai tu hiếu thuận, thì trong mọi lúc hãy nhớ tới cha mẹ, cung dưỡng cho tới cha mẹ bảy đời. Hàng năm cứ vào ngày mười lăm tháng bảy, hãy lấy hiếu thuận lòng từ nhớ nghĩ cha mẹ thân sinh, cha mẹ bảy đời mà làm vu-lan-bồn, thí cho Phật và chúng tăng, để báo ân cha mẹ nuôi lớn, thương yêu mình. Tất cả đệ tử Phật đều nên phụng trì pháp ấy.”

Lúc ấy tì khưu Mục Liên, bốn hàng đệ tử nghe Phật nói xong đều hoan hỉ phụng hành.


[1] Pravāranā, dịch âm là 鉢和羅 bát-hòa-la. Ngày cuối của kì an cư mùa hạ, chư tăng giúp nhau chỉ ra những sai lầm trên ba phương diện kiến, văn, nghi; sám hối và thanh tịnh thân tâm, sinh ra niềm vui, nên gọi là tự tứ.

[2] địa ngục, ngạ quỷ, súc sinh

[3] 天華光

[4] 盂蘭盆. Dịch âm của chữ Phạn Ullambana, dịch ý là đảo huyền 倒懸 treo ngược, trỏ cảnh thống khổ vô cùng mà người đã chết phải chịu.

Comments

Popular Posts

58. Vợ Chồng Trưởng Giả Tạo Tác Phù Đồ Sau Sanh Lên Trời

Truyện 58. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 5  Nước Xá-vệ có vị trưởng giả hay xây phù đồ và tăng phường, trưởng giả bị bệnh, mệnh chung sanh lên cõi trời Tam Thập Tam. Người vợ thương nhớ chồng, sầu ưu khổ não, vì thương nhớ nên giữ gìn phù đồ và tăng phường như lúc chồng còn sống. Người chồng ở trên trời tự quán sát, “Mình nhờ nhân duyên chi sanh lên cõi trời này?” Biết là nhờ công đức tạo tác tháp tự mà đắc sanh lên trời. Thấy thân mình là thân nhà trời, tâm sanh hoan hỉ, thường niệm tháp tự. Dùng thiên nhãn xem tháp tự của mình tạo nay ai chăm. Liền thấy vợ mình ngày đêm nhớ chồng, ưu sầu khổ não, lại vì chồng mà tu trị tháp tự. Người chồng niệm, “Vợ mình đối với mình có công đức rất lớn, nay phải xuống đó hỏi thăm an ủi.”  Liền từ trời giáng xuống bên vợ, nói vợ: “Em ưu sầu quá, do trong lòng nhớ anh.” Vợ hỏi, “Ông là ai mà khuyến gián tôi.” Đáp, “Anh là chồng em đây, nhờ nhân duyên xây tăng phường và tháp tự mà đắc sanh lên trời Tam Thập Tam, thấy em tinh cần chăm sóc tháp tự nên...

110. Đứa Con Bất Hiếu Chịu Khổ Báo

Truyện 110. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa thôn Cưu-đà-phiến ở nước Già-mặc có bà mẹ già chỉ có đứa con trai một. Đứa con ấy bột nghịch, không tu nhân hiếu, vì tức mẹ mình mà thẳng tay đánh mẹ một trận. Cùng hôm đó nó ra ngoài, giữa đường gặp cướp, bị cướp chặt đứt một cánh tay. Tội bất hiếu quả báo hiện tiền tức thì, khổ thống như vậy. Sau chịu khổ địa ngục kể không xiết. Văn    雜寶藏經第9卷 https://tripitaka.cbeta.org

109. Người đàn bà chán dục xuất gia

Truyện 109. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có người đàn bà đẹp tuyệt trần, xuất gia tu theo pháp của ngoại đạo. Có người nói, “Dung nhan như vậy thời ở tục chứ vì sao xuất gia?” Bà đáp, “Như tôi hôm nay không phải là không đẹp, chẳng qua mới đây chán ghét dâm dục nên xuất gia. Lúc tôi còn tại gia nhờ đẹp mà sớm có thân phận, còn trẻ đã sinh con trai. Con tôi lớn lên khôi ngô không ai bằng, tự nhiên hóa ra tiều tụy như người có bệnh. Tôi hỏi vì sao bệnh thời nó không chịu đáp, hỏi mãi không thôi nó bất đắc dĩ nói, “Con không nói là vì sợ không toàn mạng, chừ nói ra đây thời chẳng còn mặt mũi chi nữa.” Rồi nó nói, “Con muốn dâm dục với mẹ, vì không được nên sinh bệnh.” Mẹ liền nói, “Tự cổ chí kim đời nào có chuyện đó?” Rồi tự nhủ, “Nếu mình không chìu thời chết mất con, nay đành phải nghịch đạo mà giữ mạng nó.” Bèn kêu đứa con lại cho nó thỏa lòng dục. Đứa con kéo lên giường thời mặt đất nứt toác, nó đang sống rớt thẳng xuống dưới, tôi kinh bố quá, đưa tay ra kéo, bắt được tóc nó. T...

106. Quỷ Mẹ Mất Con

Truyện 106. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Quỷ cái đó là vợ của vua quỷ thần Bàn-đồ-ca, có một vạn quỷ con, đứa nào cũng mạnh như đại lực sĩ. Đứa nhỏ nhất tên là Tần-ca-la. Quỷ cái kia hung yêu bạo ngược, giết con thơ của loài người để ăn thịt. Nhân dân ghê sợ nó nên đến thưa Thế Tôn. Thế Tôn bắt quỷ con Tần-ca-la cất vào đáy chén. Quỷ cái đi khắp thiên hạ tìm bảy ngày mà không thấy con, sinh ưu sầu áo não. Nghe người ta truyền rằng Phật Thế Tôn có nhất thiết trí, nó liền tới chỗ Phật hỏi con mình ở đâu. Lúc ấy Phật đáp, “Ngươi có vạn con, chỉ mất một đứa thôi vì sao khổ não sầu ưu tìm kiếm khắp nơi? Thế gian nhân dân người một con, người ba con thì ngươi lại sát hại.” Quỷ mẫu bạch Phật, “Nay con nếu gặp Tần-ca-la sẽ không bao giờ giết con của thế nhân nữa.” Phật liền cho quỷ cái thấy Tần-ca-la đang ở trong bát, quỷ cái dùng hết thần lực mà không đưa con ra được, quay lại cầu Phật. Phật nói, “Ngươi nay nếu biết thụ tam quy ngũ giới, cho tới tận thọ mạng không giết ai nữa thì ta sẽ trả...