Skip to main content

45. Phạm-chí Với Tứ Thú

Dụ 13. Cựu Tạp Thí Dụ Kinh

văn

昔有梵志年百二十,少小不妻娶,無淫泆之情,處深山無人之處,以茅為廬蓬蒿為席,以水果蓏為食飯,不積財寶。國王娉之不往,意靜處無為。於山中數千餘歲,日與禽獸相娛樂,有四獸:一名狐,二名獼猴,三者獺,四者兔。此四獸日於道人所聽經說戒,如是積久,食諸果蓏皆悉訖盡。後道人意欲使去,此四獸大愁憂不樂,共議言:「我曹各行求索,供養道人。」獼猴去至他山中,取甘果來以上道人,願心莫去。狐亦復行化作人,求食得一囊飯[1]來,以上道人,可給一月糧,願止留。獺亦復入水取大魚來,以上道人,給一月糧,願莫去也。兔自思念:「我當用何等供養道人耶?」自念:「當持身供養耳。」便行取樵以然火作炭,往白道人言:「今我為兔最小薄,能請入火中作炙,以身上道人,可給一日糧。」兔便自投火中,火為不然。道人見兔,感其仁義,傷哀之則自止留。佛言:「時梵志者提和竭佛是,時兔者我身是,獼猴者舍利弗是,狐者阿難是,獺者目揵連是也。」

Âm

Tích hữu phạm-chí niên bách nhị thập, thiếu tiểu bất thê thú, vô dâm dật chi tình, xử thâm san vô nhân chi xứ, dĩ mao vi lư bồng hao vi tịch, dĩ thủy quả lỏa vi thực phạn, bất tích tài bảo. Quốc vương phinh chi bất vãng, ý tĩnh xử vô vi. Ư san trung số thiên dư tuế, nhật dữ cầm thú tương ngu lạc, hữu tứ thú: nhất danh hồ, nhị danh mi hầu, tam giả thát, tứ giả thỏ. Thử tứ thú nhật ư đạo nhân sở thính kinh thuyết giới, như thị tích cửu, thực chư quả lỏa giai tất cật tận. Hậu đạo nhân ý dục sử tỉ khứ,  thử tứ thú đại sầu ưu bất lạc, cộng nghị ngôn, ‘Ngã tào các hành cầu sách, cung dưỡng đạo nhân.’ Mi hầu khứ chí tha san trung, thủ cam quả lai dĩ thướng đạo nhân, nguyện tâm mạc khứ. Hồ diệc phục hành hóa tác nhân, cầu thực đắc nhất nang phạn ? lai, dĩ thướng đạo nhân, khả cấp nhất nguyệt lương, nguyện chỉ lưu. Thát diệc phục nhập thủy thủ đại ngư lai, dĩ thướng đạo nhân, cấp nhất nguyệt lương, nguyện mạc khứ dã. Thỏ tự tư niệm, ‘Ngã đương dụng hà đẳng cung dưỡng đạo nhân da?’ Tự niệm, ‘Đương trì thân cung dưỡng nhĩ.’ Tiện hành thủ tiều dĩ nhiên hỏa tác thán, vãng bạch đạo nhân ngôn, ‘Kim ngã vi thỏ tối tiểu bạc, năng thỉnh nhập hỏa trung tác chích, dĩ thân thướng đạo nhân, khả cấp nhất nhật lương.’ Thỏ tiện tự đầu hỏa trung, hỏa vi bất nhiên. Đạo nhân kiến thỏ, cảm kì nhân nghĩa, thương ai chi tắc tự chỉ lưu.

Phật ngôn, ‘Thời phạm-chí giả Đề-hòa-kiệt Phật thị, thời thỏ giả ngã thân thị, mi hầu giả xá-lợi-phất thị, hồ giả A-nan thị, thát giả Mục-kiều-liên thị dã.’

Nghĩa

Xưa phạm-chí tuổi đã một trăm hai mươi, hồi trẻ chưa từng lấy vợ, lòng không bợn dâm dật, núi sâu chỗ không người, lấy tranh làm chòi lấy cói làm chiếu, rau quả làm đồ ăn, không tích của cải. Quốc vương vời không về, chỉ muốn tĩnh xứ vô vi. Ở trong núi hơn mấy ngàn năm, hàng ngày cùng cầm thú vui vầy, có bốn con thú ở chung: một là cáo, hai là khỉ, ba là rái cá, bốn thỏ. Bốn con này hàng ngày ở chỗ đạo nhân nghe thuyết kinh và giới. Ở lâu như vậy, ăn mãi rau quả hết sạch. Lúc đó đạo nhân có ý muốn dời đi chỗ khác, bốn con ấy rất đỗi buồn rầu, bàn với nhau rằng, ‘Bọn chúng ta mỗi người đi tìm kiếm đồ ăn để cung dưỡng đạo nhân.’ Khỉ đi sang núi khác hái quả ngọt về dâng đạo nhân, xin đạo nhân đừng đi. Cáo cũng đi, hóa thành người, xin được một bao đồ ăn với bánh khô đem về dâng đạo nhân, có thể chu cấp lương thực trong một tháng, xin đạo nhân ở lại. Rái cá cũng lặn xuống nước bắt cá lớn về dâng đạo nhân làm đồ ăn trong một tháng, cũng xin đạo nhân đừng đi. Thỏ nghĩ bụng rằng, ‘Mình lấy chi để cung dưỡng đạo nhân?’ Rồi tự nhủ, ‘Lấy thân mình cung dưỡng vậy.’ Bèn đi lấy củi nhen lửa lấy than, đi thưa đạo nhân rằng, ‘Nay con làm thỏ là đứa gầy nhỏ nhất, xin nhảy vào lửa làm thịt nướng, lấy thân dâng cho đạo nhân, có thể làm đồ ăn một ngày.’ Thỏ bèn tự nhảy vào lửa, lửa thiêu không cháy. Đạo nhân thấy như thế, cảm động thỏ nhân nghĩa, thương nó mà quyết định ở lại.

Phật nói, ‘Phạm-chí lúc ấy là Phật Đề-hòa-kiệt, thỏ chính là thân ta, khỉ là Xá-lợi-phất, cáo là A-nan, còn rái cá là Mục-kiều-liên.’



[1] 一種將米、麥炒熟後磨粉製成的乾糧。//晉·干寶《搜神記·卷一九》:「先將數石米餈,用蜜麨灌之,以置穴口,蛇便出。」//宋·范成大〈刈麥行〉:「犁田待雨插晚稻,朝出移秧夜食麨。」

舊雜譬喻經

Comments

Popular Posts

58. Vợ Chồng Trưởng Giả Tạo Tác Phù Đồ Sau Sanh Lên Trời

Truyện 58. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 5  Nước Xá-vệ có vị trưởng giả hay xây phù đồ và tăng phường, trưởng giả bị bệnh, mệnh chung sanh lên cõi trời Tam Thập Tam. Người vợ thương nhớ chồng, sầu ưu khổ não, vì thương nhớ nên giữ gìn phù đồ và tăng phường như lúc chồng còn sống. Người chồng ở trên trời tự quán sát, “Mình nhờ nhân duyên chi sanh lên cõi trời này?” Biết là nhờ công đức tạo tác tháp tự mà đắc sanh lên trời. Thấy thân mình là thân nhà trời, tâm sanh hoan hỉ, thường niệm tháp tự. Dùng thiên nhãn xem tháp tự của mình tạo nay ai chăm. Liền thấy vợ mình ngày đêm nhớ chồng, ưu sầu khổ não, lại vì chồng mà tu trị tháp tự. Người chồng niệm, “Vợ mình đối với mình có công đức rất lớn, nay phải xuống đó hỏi thăm an ủi.”  Liền từ trời giáng xuống bên vợ, nói vợ: “Em ưu sầu quá, do trong lòng nhớ anh.” Vợ hỏi, “Ông là ai mà khuyến gián tôi.” Đáp, “Anh là chồng em đây, nhờ nhân duyên xây tăng phường và tháp tự mà đắc sanh lên trời Tam Thập Tam, thấy em tinh cần chăm sóc tháp tự nên...

108. Tế Thần Cây

Truyện 108. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có ông già, nhà cự phú, rất thích ăn thịt nên bày cách dối gạt, chỉ một cây đầu ruộng nói bầy con rằng “Gia nghiệp ta sở dĩ hài hòa, phú túc là nhờ ân phúc thần cây này, nay các con nên bắt dê trong bầy để tế thần ấy.” Con ông ấy theo lời cha dạy liền giết dê cúng báo ơn cây ấy, dưới gốc cây còn lập am tế trời. Người cha về sau thọ tận mệnh chung, bị hành nghiệp truy bức, sanh về trong bây dê nhà mình. Gặp lúc con mình muốn tế thần cây nên bắt một con dê, bắt phải cha mình, đem đi định giết. Dê bèn cười be be mà nói rằng, “Cây này nào có thần linh. Ta thời trước do ham ăn thịt nên gạt các con tế cây, rồi cùng các con ăn thịt này. Nay đền tội ác, tự mình phải chịu trước tiên.” Lúc ấy có một la-hán đi tới khất thực, thấy người cha quá cố chịu thân dê, nên cho người con trưởng mượn đạo nhãn để tự quan sát, mới biết đó là cha mình, trong lòng ôm mối áo não, liền hủy thần cây, sám hối tội quá và bắt đầu tu phúc, chẳng còn sát sanh nữa. Văn ...

109. Người đàn bà chán dục xuất gia

Truyện 109. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có người đàn bà đẹp tuyệt trần, xuất gia tu theo pháp của ngoại đạo. Có người nói, “Dung nhan như vậy thời ở tục chứ vì sao xuất gia?” Bà đáp, “Như tôi hôm nay không phải là không đẹp, chẳng qua mới đây chán ghét dâm dục nên xuất gia. Lúc tôi còn tại gia nhờ đẹp mà sớm có thân phận, còn trẻ đã sinh con trai. Con tôi lớn lên khôi ngô không ai bằng, tự nhiên hóa ra tiều tụy như người có bệnh. Tôi hỏi vì sao bệnh thời nó không chịu đáp, hỏi mãi không thôi nó bất đắc dĩ nói, “Con không nói là vì sợ không toàn mạng, chừ nói ra đây thời chẳng còn mặt mũi chi nữa.” Rồi nó nói, “Con muốn dâm dục với mẹ, vì không được nên sinh bệnh.” Mẹ liền nói, “Tự cổ chí kim đời nào có chuyện đó?” Rồi tự nhủ, “Nếu mình không chìu thời chết mất con, nay đành phải nghịch đạo mà giữ mạng nó.” Bèn kêu đứa con lại cho nó thỏa lòng dục. Đứa con kéo lên giường thời mặt đất nứt toác, nó đang sống rớt thẳng xuống dưới, tôi kinh bố quá, đưa tay ra kéo, bắt được tóc nó. T...

107. Cầu Làm Thiên Chủ

Truyện 107. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Ngày xưa có một bà-la-môn thờ Trời Ma-thất, ngày đêm phụng sự. Trời ấy hỏi, “Ông cầu chi?” Bà-la-môn đáp, “Tôi cầu làm chủ tế trời.” Trời nói, “Nhà kia có bầy trâu, ông tới hỏi con đi đầu đàn ấy.” Liền theo lời của trời, tới hỏi trâu ấy, “Ngươi nay lấy chi làm khổ, lấy chi làm sướng?” Trâu liền đáp, “Khổ cùng cực, hai bên sườn bị ép, củi nặng oằn lưng, kéo khung giá, chở xe nặng mà không được nghỉ.” Người ấy lại hỏi, “Ngươi vì nhân duyên chi mà chịu thân trâu này?” Trâu liền đáp, “Tôi trước làm thiên chủ, phóng túng làm xằng, xài xể đồ tế trời, mệnh chung làm trâu, chịu khổ não này.” Nghe lời ấy rồi liền trở về nhà trời. Trời hỏi, “Ông nay còn muốn làm thiên chủ nữa không?” Bà-la-môn đáp, “Tôi thấy việc đó, thật không dám làm thiên chủ.” Trời nói, “Người ta làm thiện ác thì tự mà chịu lấy quả báo của việc mình làm.” Bà-la-môn sám hối sai lầm của mình, quay về tu các thiện hạnh.   Văn    雜寶藏經第2卷 https://tripitaka.cbeta.org