Skip to main content

52. Không Đầu Không Thân Không Tay Chân

Dụ 52. Cựu Tạp Thí Dụ Kinh

văn

昔外國有沙門,於山中行道,有鬼變化作無頭人,來到沙門前,報言:「無頭痛之患,目所以視色,耳以聽聲,鼻以知香,口以受味,了無頭,何一快乎?」鬼復沒去復化無身,但有手足,沙門言:「無身者不知痛痒 ,無五藏,了不知病,何一快乎?」鬼復沒去,更作無手足人,從一面車轉輪來至沙門,道人言:「大快!無有手足,不能行取他財物,何其快哉?」鬼言:「沙門守一心不動。」鬼便化作端正男子來頭面著道人足言:「道人持意堅乃如是,今道人所學但成不久。」頭面著足恭敬而去也。

Âm 

Tích ngoại quốc hữu sa-môn, ư san trung hành đạo, hữu quỷ biến hóa tác vô đầu nhân lai đáo sa-môn tiền. Báo ngôn, ‘Vô đầu thống chi hoạn, mục sở dĩ thị sắc, nhĩ dĩ thính thanh, tị dĩ tri hương, khẩu dĩ thụ vị, liễu vô đầu, hà nhất khoái hồ?’ Quỷ phục một khứ phục hóa vô thân, đãn hữu thủ túc, sa-môn ngôn, ‘Vô thân giả bất tri thống dương, vô ngũ tạng, liễu bất tri bệnh, hà nhất khoái hồ?’ Quỷ phục một khứ, canh tác vô thủ túc nhân, tòng nhất diện xa chuyển luân lai chí sa-môn, đạo nhân ngôn, ‘Đại khoái. Vô hữu thủ túc, bất năng hành thủ tha tài vật, hà kì khoái tai?’ Quỷ ngôn, ‘Sa-môn thủ nhất tâm bất động.’ Quỷ tiện hóa tác đoan chánh nam tử lai đầu diện trứ đạo nhân túc ngôn, ‘Đạo nhân trì ý kiên nãi như thị, kim đạo nhân sở học đãn thành bất cửu.’ đầu diện trứ túc cung kính nhi khứ dã. 

Nghĩa 

Xưa ngoại quốc có sa-môn hành đạo trong núi, có con quỷ biến hóa thành người không đầu đi tới trước mặt sa-môn. Sa-môn đáp lại rằng, ‘Khỏi phải chịu cái nạn đau đầu, có mắt phải ngắm sắc, có tai phải nghe tiếng, có mũi phải ngửi mùi, có miệng phải nếm vị, không có đầu thật là sướng.’ Quỷ biến đi rồi lại hóa thành người không có thân, chỉ có tay chân. Sa-môn nói, ‘Không thân thì không biết đau đớn, không ngũ tạng chẳng biết có bệnh, thật là sướng!?’ Quỷ lại biến đi rồi hóa thành người không tay chân, bu theo một cái bánh xe lăn tới bên sa-môn, đạo nhân nói, ‘Sướng quá. Không có tay chân thì không thể đoạt của cải người khác, sướng chi bằng.’ Quỷ đáp, ‘Sa-môn giữ nhất tâm bất động.’ Bèn hóa thành một người nam đoan chánh đi tới, úp mặt xuống chân đạo nhân mà nói, ‘Đạo nhân giữ tâm ý kiên định như vậy thì chẳng bao lâu nữa sở học sẽ thành tựu.’ Xong cung kính đảnh lễ sa-môn rồi bỏ đi. 

Comments

Popular Posts

110. Đứa Con Bất Hiếu Chịu Khổ Báo

Truyện 110. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa thôn Cưu-đà-phiến ở nước Già-mặc có bà mẹ già chỉ có đứa con trai một. Đứa con ấy bột nghịch, không tu nhân hiếu, vì tức mẹ mình mà thẳng tay đánh mẹ một trận. Cùng hôm đó nó ra ngoài, giữa đường gặp cướp, bị cướp chặt đứt một cánh tay. Tội bất hiếu quả báo hiện tiền tức thì, khổ thống như vậy. Sau chịu khổ địa ngục kể không xiết. Văn    雜寶藏經第9卷 https://tripitaka.cbeta.org

109. Người đàn bà chán dục xuất gia

Truyện 109. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có người đàn bà đẹp tuyệt trần, xuất gia tu theo pháp của ngoại đạo. Có người nói, “Dung nhan như vậy thời ở tục chứ vì sao xuất gia?” Bà đáp, “Như tôi hôm nay không phải là không đẹp, chẳng qua mới đây chán ghét dâm dục nên xuất gia. Lúc tôi còn tại gia nhờ đẹp mà sớm có thân phận, còn trẻ đã sinh con trai. Con tôi lớn lên khôi ngô không ai bằng, tự nhiên hóa ra tiều tụy như người có bệnh. Tôi hỏi vì sao bệnh thời nó không chịu đáp, hỏi mãi không thôi nó bất đắc dĩ nói, “Con không nói là vì sợ không toàn mạng, chừ nói ra đây thời chẳng còn mặt mũi chi nữa.” Rồi nó nói, “Con muốn dâm dục với mẹ, vì không được nên sinh bệnh.” Mẹ liền nói, “Tự cổ chí kim đời nào có chuyện đó?” Rồi tự nhủ, “Nếu mình không chìu thời chết mất con, nay đành phải nghịch đạo mà giữ mạng nó.” Bèn kêu đứa con lại cho nó thỏa lòng dục. Đứa con kéo lên giường thời mặt đất nứt toác, nó đang sống rớt thẳng xuống dưới, tôi kinh bố quá, đưa tay ra kéo, bắt được tóc nó. T...

108. Tế Thần Cây

Truyện 108. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có ông già, nhà cự phú, rất thích ăn thịt nên bày cách dối gạt, chỉ một cây đầu ruộng nói bầy con rằng “Gia nghiệp ta sở dĩ hài hòa, phú túc là nhờ ân phúc thần cây này, nay các con nên bắt dê trong bầy để tế thần ấy.” Con ông ấy theo lời cha dạy liền giết dê cúng báo ơn cây ấy, dưới gốc cây còn lập am tế trời. Người cha về sau thọ tận mệnh chung, bị hành nghiệp truy bức, sanh về trong bây dê nhà mình. Gặp lúc con mình muốn tế thần cây nên bắt một con dê, bắt phải cha mình, đem đi định giết. Dê bèn cười be be mà nói rằng, “Cây này nào có thần linh. Ta thời trước do ham ăn thịt nên gạt các con tế cây, rồi cùng các con ăn thịt này. Nay đền tội ác, tự mình phải chịu trước tiên.” Lúc ấy có một la-hán đi tới khất thực, thấy người cha quá cố chịu thân dê, nên cho người con trưởng mượn đạo nhãn để tự quan sát, mới biết đó là cha mình, trong lòng ôm mối áo não, liền hủy thần cây, sám hối tội quá và bắt đầu tu phúc, chẳng còn sát sanh nữa. Văn ...

107. Cầu Làm Thiên Chủ

Truyện 107. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Ngày xưa có một bà-la-môn thờ Trời Ma-thất, ngày đêm phụng sự. Trời ấy hỏi, “Ông cầu chi?” Bà-la-môn đáp, “Tôi cầu làm chủ tế trời.” Trời nói, “Nhà kia có bầy trâu, ông tới hỏi con đi đầu đàn ấy.” Liền theo lời của trời, tới hỏi trâu ấy, “Ngươi nay lấy chi làm khổ, lấy chi làm sướng?” Trâu liền đáp, “Khổ cùng cực, hai bên sườn bị ép, củi nặng oằn lưng, kéo khung giá, chở xe nặng mà không được nghỉ.” Người ấy lại hỏi, “Ngươi vì nhân duyên chi mà chịu thân trâu này?” Trâu liền đáp, “Tôi trước làm thiên chủ, phóng túng làm xằng, xài xể đồ tế trời, mệnh chung làm trâu, chịu khổ não này.” Nghe lời ấy rồi liền trở về nhà trời. Trời hỏi, “Ông nay còn muốn làm thiên chủ nữa không?” Bà-la-môn đáp, “Tôi thấy việc đó, thật không dám làm thiên chủ.” Trời nói, “Người ta làm thiện ác thì tự mà chịu lấy quả báo của việc mình làm.” Bà-la-môn sám hối sai lầm của mình, quay về tu các thiện hạnh.   Văn    雜寶藏經第2卷 https://tripitaka.cbeta.org