Skip to main content

54. Cảnh Ngộ Sáu Người Bạn Chung Một Nồi Trong Địa Ngục

Dụ 54. Cựu Tạp Thí Dụ Kinh

văn

昔有六人為伴,俱墮地獄中,同在一釜中,皆欲說本罪。一人言沙,二人言那,三人言特,四人言涉,五人言姑,六人言陀羅。佛見之笑,目揵連問佛:「何以故笑?」佛言:「有六人為伴,俱墮地獄中,共在一釜中,各欲說本罪,湯沸涌躍不能得再語,各一語便迴下。一人言沙者,世間六十億萬歲,在泥犁中為一日,何時當竟?第二人言那者,無有期,亦不知何時當得脫?第三人言特者,咄咄當用治生為?如是不能自制意,奪五家分供養三尊,愚貪無足,今悔何益?四人言涉者,言治生亦不至誠,我財產屬他人,或為得苦痛。第五人言姑者,誰當保我從地獄中出,便不復犯道禁,得生天人樂者。第六人言陀羅者,是事上頭本不為心計,譬如御車失道入邪道,折車軸,悔無所復及也。」

Âm

Tích hữu lục nhân vi bạn, câu đọa địa ngục trung, đồng tại nhất phủ trung, giai dục thuyết bổn tội. Nhất nhân ngôn sa, nhị nhân ngôn na, tam nhân ngôn đặc, tứ nhân ngôn thiệp, ngũ nhân ngôn cô, lục nhân ngôn đà-la. Phật kiến chi tiếu, Mục-kiền-liên vấn Phật, hà dĩ cố tiếu. Phật ngôn, ‘Hữu lục nhân vi bạn, câu đọa địa ngục trung, cộng tại nhất phủ trung, các dục thuyết bổn tội, thang phí dũng dược bất năng đắc tái ngứ, các nhất ngứ tiện hồi hạ. Nhất nhân ngôn sa giả, thế gian lục thập ức vạn tuế, tại nê lê trung vi nhất nhật, hà thì đương cánh? Đệ nhị nhân ngôn na giả, vô hữu kì, diệc bất tri hà thì đương đắc thoát? Đệ tam nhân ngôn đặc giả, đốt đốt đương dụng trị sanh vi? Như thị bất năng tự chế ý, đoạt ngũ gia phân cung dưỡng tam tôn, ngu tham vô túc, kim hối hà ích? Tứ nhân ngôn thiệp giả, ngôn trị sanh diệc bất chí thành, ngã tài sản thuộc tha nhân, hoặc vi đắc khổ thống. Đệ ngũ nhân ngôn cô giả, thùy đương bảo ngã tòng địa ngục trung xuất, tiện bất phục phạm đạo cấm, đắc sanh thiên nhân lạc giả. đệ lục nhân ngôn đà-la giả, thị sự thượng đầu bổn bất vi tâm kế, thí như ngự xa thất đạo nhập tà đạo, chiết xa trục, hối vô sở phục cập dã.

nghĩa

Xưa có sáu người làm bạn với nhau, cùng đọa địa ngục, vô chung một nồi, đều muốn kể tội của mình. Người thứ nhất nói sa, người thứ nhì nói na, người thứ ba nói đặc, người thứ tư nói thiệp, người thứ năm nói cô, người thứ sáu nói đà-la. Phật thấy thế cười, Mục-kiền-liên hỏi Phật có chuyện chi cười. Phật nói, ‘Có sáu người làm bạn với nhau, cùng đọa địa ngục, ở chung một nồi, ai cũng muốn kể tội của mình. Vì sôi sùng sục không thể nói thêm, mỗi người chỉ nói được một tiếng rồi chìm xuống. Người thứ nhất nói sa ấy, thế gian cứ sáu mươi ức vạn năm thì trong địa ngục Nê-lê là một ngày, lúc nào mới xong? Người thứ hai nói na, cũng không kì hạn, không biết khi nào mới thoát ra được. Người thứ ba nói đặc, ý là rên ui chao ơi, chỉ vì kiếm ăn mà ra nông nỗi này, không làm chủ được tâm ý, người ta cung dưỡng tam tôn thì mình đoạt phần do ngũ gia cung dưỡng, ngu tham không biết bao nhiêu là đủ, nay hối hận thì ích chi. Người thứ tư nói thiệp, cũng muốn nói kiếm ăn không hết lòng thành thật, tài sản của mình vốn là của người, [mình lấy] làm cho họ đau khổ. Người thứ năm nói cô, ý là ai bảo lãnh cho ra khỏi địa ngục thì sẽ không phạm lại cấm giới của đạo lành để được sinh lên cõi trời cõi người hưởng khoái lạc. Người thứ sáu nói đà-la, ý người ấy là chuyện này từ đầu tới cuối không phải ý mình bày ra, chẳng qua như lái xe trật đường nhập tà đạo, gãy trục bánh xe, ân hận không quay trở lại được.

舊雜譬喻經

Comments

Popular Posts

58. Vợ Chồng Trưởng Giả Tạo Tác Phù Đồ Sau Sanh Lên Trời

Truyện 58. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 5  Nước Xá-vệ có vị trưởng giả hay xây phù đồ và tăng phường, trưởng giả bị bệnh, mệnh chung sanh lên cõi trời Tam Thập Tam. Người vợ thương nhớ chồng, sầu ưu khổ não, vì thương nhớ nên giữ gìn phù đồ và tăng phường như lúc chồng còn sống. Người chồng ở trên trời tự quán sát, “Mình nhờ nhân duyên chi sanh lên cõi trời này?” Biết là nhờ công đức tạo tác tháp tự mà đắc sanh lên trời. Thấy thân mình là thân nhà trời, tâm sanh hoan hỉ, thường niệm tháp tự. Dùng thiên nhãn xem tháp tự của mình tạo nay ai chăm. Liền thấy vợ mình ngày đêm nhớ chồng, ưu sầu khổ não, lại vì chồng mà tu trị tháp tự. Người chồng niệm, “Vợ mình đối với mình có công đức rất lớn, nay phải xuống đó hỏi thăm an ủi.”  Liền từ trời giáng xuống bên vợ, nói vợ: “Em ưu sầu quá, do trong lòng nhớ anh.” Vợ hỏi, “Ông là ai mà khuyến gián tôi.” Đáp, “Anh là chồng em đây, nhờ nhân duyên xây tăng phường và tháp tự mà đắc sanh lên trời Tam Thập Tam, thấy em tinh cần chăm sóc tháp tự nên...

108. Tế Thần Cây

Truyện 108. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có ông già, nhà cự phú, rất thích ăn thịt nên bày cách dối gạt, chỉ một cây đầu ruộng nói bầy con rằng “Gia nghiệp ta sở dĩ hài hòa, phú túc là nhờ ân phúc thần cây này, nay các con nên bắt dê trong bầy để tế thần ấy.” Con ông ấy theo lời cha dạy liền giết dê cúng báo ơn cây ấy, dưới gốc cây còn lập am tế trời. Người cha về sau thọ tận mệnh chung, bị hành nghiệp truy bức, sanh về trong bây dê nhà mình. Gặp lúc con mình muốn tế thần cây nên bắt một con dê, bắt phải cha mình, đem đi định giết. Dê bèn cười be be mà nói rằng, “Cây này nào có thần linh. Ta thời trước do ham ăn thịt nên gạt các con tế cây, rồi cùng các con ăn thịt này. Nay đền tội ác, tự mình phải chịu trước tiên.” Lúc ấy có một la-hán đi tới khất thực, thấy người cha quá cố chịu thân dê, nên cho người con trưởng mượn đạo nhãn để tự quan sát, mới biết đó là cha mình, trong lòng ôm mối áo não, liền hủy thần cây, sám hối tội quá và bắt đầu tu phúc, chẳng còn sát sanh nữa. Văn ...

109. Người đàn bà chán dục xuất gia

Truyện 109. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có người đàn bà đẹp tuyệt trần, xuất gia tu theo pháp của ngoại đạo. Có người nói, “Dung nhan như vậy thời ở tục chứ vì sao xuất gia?” Bà đáp, “Như tôi hôm nay không phải là không đẹp, chẳng qua mới đây chán ghét dâm dục nên xuất gia. Lúc tôi còn tại gia nhờ đẹp mà sớm có thân phận, còn trẻ đã sinh con trai. Con tôi lớn lên khôi ngô không ai bằng, tự nhiên hóa ra tiều tụy như người có bệnh. Tôi hỏi vì sao bệnh thời nó không chịu đáp, hỏi mãi không thôi nó bất đắc dĩ nói, “Con không nói là vì sợ không toàn mạng, chừ nói ra đây thời chẳng còn mặt mũi chi nữa.” Rồi nó nói, “Con muốn dâm dục với mẹ, vì không được nên sinh bệnh.” Mẹ liền nói, “Tự cổ chí kim đời nào có chuyện đó?” Rồi tự nhủ, “Nếu mình không chìu thời chết mất con, nay đành phải nghịch đạo mà giữ mạng nó.” Bèn kêu đứa con lại cho nó thỏa lòng dục. Đứa con kéo lên giường thời mặt đất nứt toác, nó đang sống rớt thẳng xuống dưới, tôi kinh bố quá, đưa tay ra kéo, bắt được tóc nó. T...

107. Cầu Làm Thiên Chủ

Truyện 107. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Ngày xưa có một bà-la-môn thờ Trời Ma-thất, ngày đêm phụng sự. Trời ấy hỏi, “Ông cầu chi?” Bà-la-môn đáp, “Tôi cầu làm chủ tế trời.” Trời nói, “Nhà kia có bầy trâu, ông tới hỏi con đi đầu đàn ấy.” Liền theo lời của trời, tới hỏi trâu ấy, “Ngươi nay lấy chi làm khổ, lấy chi làm sướng?” Trâu liền đáp, “Khổ cùng cực, hai bên sườn bị ép, củi nặng oằn lưng, kéo khung giá, chở xe nặng mà không được nghỉ.” Người ấy lại hỏi, “Ngươi vì nhân duyên chi mà chịu thân trâu này?” Trâu liền đáp, “Tôi trước làm thiên chủ, phóng túng làm xằng, xài xể đồ tế trời, mệnh chung làm trâu, chịu khổ não này.” Nghe lời ấy rồi liền trở về nhà trời. Trời hỏi, “Ông nay còn muốn làm thiên chủ nữa không?” Bà-la-môn đáp, “Tôi thấy việc đó, thật không dám làm thiên chủ.” Trời nói, “Người ta làm thiện ác thì tự mà chịu lấy quả báo của việc mình làm.” Bà-la-môn sám hối sai lầm của mình, quay về tu các thiện hạnh.   Văn    雜寶藏經第2卷 https://tripitaka.cbeta.org