Skip to main content

5. Chuyện Một Người Đi Buôn Bị Khinh Mà Quyết Tâm Đắc Đạo

Dụ 5. Tạp Thí Dụ Kinh T0204

Trong biển có một nước tên là Tư-ha-điệp, trong nước ấy xuất nhiều trân bảo, chỉ không có thạch mật. Lúc ấy có một khách buôn, dắt theo hơn năm trăm xe thạch mật đi định dâng lên vua, hi vọng phần thưởng sẽ lớn hơn đem ra chợ bán, bèn lấy thạch mật đặt trước cổng vương cung, rồi kể lại việc mình làm cho người ta biết. Như vậy một tháng mà không ai hỏi thăm, tức giận nói, ‘Vua kia là người, ta cũng là người, mắt tai mũi miệng thân tứ đại đều đầy đủ, vậy mà không được một lần diện kiến hay tiếp chuyện. Là vì sao? Vì phúc đức của vua hơn người. Ta cũng sẽ tác công đức, khiến cho vua bất giác tới nương nhờ ta.’ 
Sau đó liền đi làm sa-môn, lấy mật cung dưỡng tam tôn, tìm một chỗ yên tĩnh tư duy khổ không và vô ngã, chưa hết một nửa số mật tâm ý đã khai giải, không còn trói buộc và đắc lục thông đạo, các sức thần thông hội tụ một nơi bất di dịch, thành la-hán, mặt đất chấn động, đế-thích và chư thiên đến chúc lành. Ngay sau đó thiên đế, chư thiên và người đều xuống tác lễ phụ vào niềm vui của sa-môn ấy. 
Tì-khâu hỏi thiên đế, ‘Các ông ở trên trời hay theo đuổi cái gì nhất?’ Đáp rằng, ‘Thiên thượng có bốn hí quan viên, ba xứ là ngũ dục xứ, chỉ có một xứ là đạo đức, trong xứ ấy có lúc luận Phật quý điển, có lúc luận người tinh tiến trì pháp trong bốn chúng.’ Tì-khâu hỏi, ‘Xưng tán người trì giới đệ nhất, có phân biệt sâu cạn không?’ Thiên đế đáp, ‘Luận chung thiện nhân mà thôi, Phật-nê nói rằng trước nay có ba người mà chư thiên luôn tán thán chưa hề ngưng nghỉ.’ Tì-khâu hỏi, ‘Là những người nào? Thiên đế hãy kể từng người một cho ta nghe.’ 
Thiên đế nói, ‘Nước Ba-la-nại có một người làm sa-môn, phát thệ nguyện rằng: Sẽ kinh hành miên mật, chưa đắc Ứng Chân quyết không nằm nghỉ. Thệ nguyện vậy rồi ngày đêm kinh hành, bàn chân rách chảy máu, chim cả trăm con tranh nhau mổ, ba năm thì đắc đạo; chư thiên khen ngợi, không ai không tôn kính. 
Có một người tại nước La-duyệt-kì cũng làm sa-môn, lấy vải với cỏ làm nệm ngồi, tự thề rằng, ‘Không đắc đạo nhất định không đứng dậy.’ Nhưng ấm cái che lấp muốn ngủ nghỉ, nhờ người làm một cái trùy dài tám thốn, hễ buồn ngủ thì đâm hai đùi cho đau đớn mà khỏi ngủ. Trong vòng một năm thì đắc Ứng Chân đạo; trời cũng khen là chưa từng có. 
Lại có một người ở nước Câu-thiểm-ni cũng làm sa-môn, lên núi đá chọn nơi hiểm hóc làm chòi để cho không ai vãng lai được. Lúc ấy Ma-ba-tuần thấy người ấy tinh tiến, bèn hóa thành một con trâu nước, ra trước mặt tì-khâu phì mũi trợn mắt, định húc thầy ấy. Tì-khâu ấy rất sợ, nhưng tư duy, ‘Chỗ này trâu không tới được, vì sao có con trâu nước này? Chẳng phải là ma làm ra hay sao?’ Liền mắng rằng, ‘Mày do loài tệ ma làm ra chớ chi nữa?’ Ma cho là tì-khâu đã biết nên hiện nguyên hình. Tì-khâu hỏi ma, ‘Ông dọa ta để cầu chi?’ Ma đáp, ‘Thấy đạo nhân tinh cần, sợ sẽ ra khỏi cõi ma của ta nên tới đây dọa.’ Tì-khâu đáp rằng, ‘Tôi sở dĩ làm sa-môn là muốn độ thế gian, Phật có tướng đẹp muốn thấy, nhưng mà Phật đã lìa thế gian không sao thấy được, nghe nói ma năng biến thành Phật thân. Hãy vì ta hiện ra Phật thân, ta sẽ không tinh tiến nữa.’ Ma tin lời liền hóa thành Phật đứng trước mặt sa-môn, sa-môn tư duy liền đắc Ứng Chân, chư thiên từ không trung tán thán khen hay lành không ngớt. Ma hối tiếc bèn biến đi ngay.’ 
Thiên đế bảo tì-khâu, ‘Đó là ba hạng người mà chư thiên tán thán, đến nay chưa dứt.’ Tì-khâu nói thiên đế, ‘Ba người đó đều hiểu rõ khổ và không chính là tấm thân hủ bại này. Ta ngày trước không hiểu lẽ đó bị người ta khinh, nên đi cầu đạo mà ra khỏi tam giới, đó cũng là việc kì diệu và cũng đắc Ứng Chân.’ Chư thiên đáp rằng, ‘Chừ sẽ quay về trên trời đưa đạo nhân ra đầu làm đệ nhất.’ Nói rồi chư thiên tác lễ mà đi. 
Quốc vương nghe nói người chủ thạch mật tinh cần hành đạo và đã đắc đạo, liền tới khấu đầu tạ tội, sau đó phong làm quốc sư, hưng long tam bảo, quốc gia được thái bình, người đắc phúc đắc độ không thể kể hết.
    


   
雜譬喻經 T0204

Comments

Popular Posts

58. Vợ Chồng Trưởng Giả Tạo Tác Phù Đồ Sau Sanh Lên Trời

Truyện 58. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 5  Nước Xá-vệ có vị trưởng giả hay xây phù đồ và tăng phường, trưởng giả bị bệnh, mệnh chung sanh lên cõi trời Tam Thập Tam. Người vợ thương nhớ chồng, sầu ưu khổ não, vì thương nhớ nên giữ gìn phù đồ và tăng phường như lúc chồng còn sống. Người chồng ở trên trời tự quán sát, “Mình nhờ nhân duyên chi sanh lên cõi trời này?” Biết là nhờ công đức tạo tác tháp tự mà đắc sanh lên trời. Thấy thân mình là thân nhà trời, tâm sanh hoan hỉ, thường niệm tháp tự. Dùng thiên nhãn xem tháp tự của mình tạo nay ai chăm. Liền thấy vợ mình ngày đêm nhớ chồng, ưu sầu khổ não, lại vì chồng mà tu trị tháp tự. Người chồng niệm, “Vợ mình đối với mình có công đức rất lớn, nay phải xuống đó hỏi thăm an ủi.”  Liền từ trời giáng xuống bên vợ, nói vợ: “Em ưu sầu quá, do trong lòng nhớ anh.” Vợ hỏi, “Ông là ai mà khuyến gián tôi.” Đáp, “Anh là chồng em đây, nhờ nhân duyên xây tăng phường và tháp tự mà đắc sanh lên trời Tam Thập Tam, thấy em tinh cần chăm sóc tháp tự nên...

55. Xá-lợi-phất Đi Thăm Phật Duy-vệ

Dụ 55. Cựu Tạp Thí Dụ Kinh văn 昔佛遣舍利弗,西至維衛莊嚴剎土,問訊彼佛三事:「佛身安隱不?說法如常不?受者增進不?」舍利弗即承佛威神往詣彼剎,宣令如是。彼佛報言:「皆悉安隱。」於時彼佛轉阿惟越致輪,為七住菩薩說法,舍利弗聞之,從彼剎還,姿色光明行步勝常。佛告舍利弗:「汝到彼,何故侅步怡悅如是。」舍利弗白佛言:「譬如貧家飢凍之人得大珍寶如須彌山,寧歡喜不?」佛言:「甚善!」舍利弗言:「我到彼剎,得聞彼佛說阿惟越致深奧之事,是以欣踊不能自勝。」佛言:「善哉!如汝所言。」佛語舍利弗:「譬如長者大迦羅越,純以紫磨金、摩尼珠為寶,內有掃除銅鐵鉛錫 棄在於外糞壤之中,有貧匱者喜得持歸,言我大得迦羅越寶,寧是長者珍妙寶非?」答言:「非也。」佛語舍利弗:「汝所聞得,如是貧者,彼佛所說但十住事及在舉中清淨之者 ,汝所聞者不足言耳。」舍利弗即愁毒,如言我謂得寶,反是鉛錫。舍利弗說是事時,無央數人皆發無上平等度意,無央數人得阿惟顏住也。 Âm  Tích Phật khiển Xá-lợi-phất, tây chí Duy-vệ trang nghiêm sát thổ, vấn tấn bỉ Phật tam sự, ‘Phật thân an ẩn bất? Thuyết pháp như thường bất? Thụ giả tăng tiến bất?’ Xá-lợi-phất tức thừa Phật uy thần vãng nghệ bỉ sát, tuyên lệnh như thị. Bỉ Phật báo ngôn giai tất an ẩn. Ư thời bỉ Phật chuyển a-duy-việt-trí luân, vi thất trụ bồ-tát thuyết pháp, Xá-lợi-phất văn chi, tòng bỉ sát hoàn, tư sắc quang minh hành bộ thắng thường. Phật cáo Xá-lợi-phất, ‘Nhữ đáo bỉ, hà cố ? bộ di duyệt như thị?’ Xá-lợi-phất bạch Phật ngôn, ‘Thí như bần gia cơ đống chi nhân đắc đại trân...

110. Đứa Con Bất Hiếu Chịu Khổ Báo

Truyện 110. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa thôn Cưu-đà-phiến ở nước Già-mặc có bà mẹ già chỉ có đứa con trai một. Đứa con ấy bột nghịch, không tu nhân hiếu, vì tức mẹ mình mà thẳng tay đánh mẹ một trận. Cùng hôm đó nó ra ngoài, giữa đường gặp cướp, bị cướp chặt đứt một cánh tay. Tội bất hiếu quả báo hiện tiền tức thì, khổ thống như vậy. Sau chịu khổ địa ngục kể không xiết. Văn    雜寶藏經第9卷 https://tripitaka.cbeta.org

81. Phật Ở Dưới Cây Bồ-đề Ma Vương Ba-tuần Tới Gây Phiền Phức Cho Phật

Truyện 81. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 7  Xưa Như Lai ngồi dưới cây bồ-đề, ác ma Ba-tuần dắt tám chục ức ma chúng tới đòi phá hoại Phật. Tới chỗ Như Lai nói như vậy: “Này Cù-đàm! Ngươi một thân một mình sao dám ngồi đây? Mau dậy đi khỏi đây. Nếu không đi ta nắm chân ném ngươi ra ngoài biển.” Phật đáp: “Ta quán thế gian không ai đủ sức ném ta ra ngoài biển được. Ngươi trong tiền thân từng làm một ngôi chùa, chỉ một ngày thụ tám giới, thí Bích-chi Phật một bát cơm, nhờ vậy mà sinh lên cõi trời thứ sáu làm đại ma vương. Còn ta trong ba a-tăng-kì kiếp quảng tu công đức, a-tăng-kì kiếp thứ nhất từng cung dưỡng vô lượng chư Phật, a-tăng-kì kiếp thứ hai và thứ ba cũng như vậy, cung dưỡng thanh văn và duyên giác số nhiều không đếm được, khắp cả đại địa không chỗ nào không có xương thân ta.” Ma đáp: “Cù-đàm! Ông nói ta ngày xưa một ngày trì giới, thí Bích-chi Phật bát cơm, lời ấy chân thực đáng tin, ta cũng tự biết, ông cũng biết ta; còn việc ông tự nói về mình ai làm chứng cho?” Phật chỉ ngón ...