Skip to main content

21. Chuyện Người Con Gái Xinh Đẹp Của Vua Ba-tư-nặc

Truyện 21. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 2. 

Xưa vua Ba-tư-nặc có một người con gái tên là Thiện Quang, thông minh đoan chánh, cha mẹ thương yêu, toàn cung ái kính. Vua cha nói nàng, “Con nhờ sức cha mà được toàn cung ái kính.” Con gái đáp cha rằng, “Con có nghiệp lực, chứ không nhờ sức cha.” Hỏi như vậy ba lần đều đáp như trước. Lúc ấy vua tức giận nói rằng, “Nay ta muốn thử coi con có dựa vào nghiệp lực mình không. Không có cái gọi là nghiệp lực.” Ra lệnh cho tả hữu vô tìm khắp trong thành ấy một người ăn mày nghèo rốt. Quan lính theo lệnh vua đi tìm, được một người hạ tiện dắt về gặp vua. Vua liền lấy con gái Thiện Quang trao phó cho kẻ hạ tiện ấy. Vua nói con gái, “Nếu con có nghiệp lực riêng của mình chứ không nhờ vào ta, từ nay trở đi để nghiệm coi là biết.” Thiện Quang vẫn đáp, “Con có nghiệp lực.” Rồi cùng với cùng nhân dắt nhau ra đi. Hỏi chồng rằng, “Anh trước đây có cha mẹ không?” Cùng nhân đáp, “Cha tôi trước đây là đệ nhất trưởng giả trong thành Xá-vệ, cha mẹ trong nhà đều đã qua đời, không nơi nương tựa thành ra mới bần cùng.” Thiện Quang hỏi, “Anh còn nhớ có chỗ nào ở được không?” Đáp, “Biết, nhưng nhà cửa tan nát hết rồi, chỉ còn bình địa.” Thiện Quang bèn nói chồng dắt về chỗ ở cũ, đi khắp một vòng. Đi tới chỗ nào thì đất chỗ ấy mở ra, trân bảo tàng ẩn dưới đất tự nhiên phát xuất, liền lấy trân bảo thuê người làm nhà, chưa đầy một tháng thì cung thất ốc trạch đều làm xong. Cung nhân kĩ nữ ở đầy nhà, nô tì bộc sử không đếm được.
Vua cuối cùng nhớ con, “Con gái ta Thiện Quang nay sống như thế nào?” Có người đáp, “Cung thất tiền tài không thua chi vua.” Vua nói, “Phật ngữ chân thật, tự tác thiện ác, tự thụ kì báo.” Cách hôm sau, vương nữ khiến chồng đi thỉnh vua cha. Vua liền thụ thỉnh, thấy trong nhà của con chỉ toàn thảm lụa, xá trạch trang nghiêm, huy hoàng hơn cả vương cung. Vua thấy vậy khen là chưa từng có. Người con gái này tự biết nghiệp lực, nói lời chân thật, nên mới nói, “Con tự tạo nghiệp thì con tự thụ nghiệp báo.” 
Vua đi hỏi Phật, “Người con gái này trong đời trước làm phúc nghiệp chi mà được sanh vào vương gia, thân có ánh quang minh?”  
Phật đáp vua rằng, “Quá khứ chín mươi mốt kiếp, có Phật tên là Tì-bà-thi. Lúc ấy có vua tên là Bàn-đầu, vua có đệ nhất phu nhân. Sau khi Tì-bà-thi Phật nhập niết-bàn, vua Bàn-đầu lấy xá lợi Phật dựng thất bảo tháp. Vương đệ nhất phu nhân lấy thiên quan trang sức tháp, đính lên trên đỉnh tượng Phật Tì-bà-thi, lấy ngọc như ý trong thiên quan gắn lên hai bên đầu, ánh sáng chiếu khắp, nhân đó phát nguyện rằng, ‘Khiên con tương lai thân có ánh quang minh, tử ma kim sắc, tôn vinh hào quý, không đọa vào chỗ tam ác bát nạn.”
“Đệ nhất phu nhân lúc ấy nay là Thiện Quang. Đến thời Phật Ca-diếp lại lấy món ngon thơm cung dưỡng Phật Ca-diếp Như Lai cùng tứ đại thanh văn. Bị chồng ngăn cản thì khuyến thỉnh rằng, ‘Đừng ngăn cản em, nay em cung dưỡng là để cho sau này được sung túc.’ Chồng nghe lời vợ, cung dưỡng được thành tựu. Người chồng lúc ấy là người chồng đời này. Người vợ lúc ấy chính là người vợ thời nay. Người chồng vì thời đó cản vợ nên thường bị bần cùng, sau lại nghe lời cho vợ cung dưỡng, nhân đó mà đắc đại phú quý; những đời không có người vợ ấy đều quay trở lại cảnh bần tiện. Nghiệp thiện ác đi theo chưa từng sai trật.” 
Vua nghe Phật thuyết như vậy, thấu đạt lẽ hành nghiệp, không còn kiêu căng tự đại, sanh tín ngộ sâu, hoan hỉ mà lui về. 

Văn

波斯匿王女善光緣

昔波斯匿王有一女,名曰善光,聰明端正,父母憐愍,舉宮愛敬。父語女言:「汝因我力,舉宮愛敬。」女答父言:「我有業力,不因父王。」如是三問,答亦如前。王時瞋忿,今當試汝有自業力、無自業力?約勅左右,於此城中,覓一最下貧窮乞人。時奉王教,尋便推覓,得一窮下,將來詣王。王即以女善光付與窮人。王語女言:「若汝自有業力不假我者,從今以往,事驗可知。」女猶答言:「我有業力。」即共窮人,相將出去。問其夫言:「汝先有父母不?」窮人答言:「我父先舍衛城中第一長者,父母居家,都以死盡,無所依怙,是以窮乏。」善光問言:「汝今頗知故宅處不?」答言:「知處,垣室毀壞,遂有空地。」善光便即與夫相將,往故舍所,周歷按行,隨其行處,其地自陷,地中伏藏,自然發出,即以珍寶,雇人作舍,未盈一月,宮室屋宅,都悉成就,宮人妓女,充滿其中,奴婢僕使,不可稱計。
王卒憶念:「我女善光,云何生活?」有人答言:「宮室錢財,不減於王。」王言:「佛語真實,自作善惡,自受其報。」王女即日,遣其夫主,往請於王。王即受請,見其家內,氍毺毾[毯-炎+登],莊嚴舍宅,踰於王宮。王見此已,歎未曾有。此女自知語皆真實,而作是言:「我自作此業,自受其報。」
王往問佛:「此女先世,作何福業,得生王家,身有光明?」
佛答王言:「過去九十一劫,有佛名毘婆尸。彼時有王名曰盤頭,王有第一夫人。毘婆尸佛入涅盤後,盤頭王以佛舍利起七寶塔。王第一夫人,以天冠拂飾,著毘婆尸佛像頂上,以天冠中如意珠,著於棖 頭,光明照世,因發願言:『使我將來身有光明,紫磨金色,尊榮豪貴,莫墮三惡八難之處。』
「爾時王第一夫人者,今善光是。迦葉佛時,復以餚饍,供養迦葉如來及四大聲聞。夫主遮斷,婦勸請言:『莫斷絕我,我今以請,使得充足。』夫還聽婦,供養得訖。爾時夫者,今日夫是。爾時婦者,今日婦是。夫以爾時遮婦之故恒常貧窮,以還聽故,要因其婦,得大富貴;無其婦時,後還貧賤。善惡業追,未曾違錯。」
王聞佛所說,深達行業,不自矜 大,深生信悟,歡喜而去。

Âm
Ba-tư-nặc Vương Nữ Thiện Quang Duyên 
Tích Ba-tư-nặc vương hữu nhất nữ, danh viết Thiện Quang, thông minh đoan chánh, phụ mẫu lân mẫn, cử cung ái kính. Phụ ngứ nữ ngôn, “Nhữ nhân ngã lực, cử cung ái kính.” Nữ đáp phụ ngôn, “Ngã hữu nghiệp lực, bất nhân phụ vương.” Như thị tam vấn, đáp diệc như tiền. Vương thời sân phẫn, kim đương thí nhữ hữu tự nghiệp lực, vô tự nghiệp lực? Ước sắc tả hữu, ư thử thành trung, mịch nhất tối hạ bần cùng khất nhân. Thời phụng vương giáo, tầm tiện thôi mịch, đắc nhất cùng hạ, tương lai nghệ vương. Vương tức dĩ nữ thiện quang phó dữ cùng nhân. Vương ngứ nữ ngôn, “Nhược nhữ tự hữu nghiệp lực bất giả ngã giả, tòng kim dĩ vãng, sự nghiệm khả tri.” Nữ do đáp ngôn, “Ngã hữu nghiệp lực.” Tức cộng cùng nhân, tương tương xuất khứ. Vấn kì phu ngôn, “Nhữ tiên hữu phụ mẫu bất?” Cùng nhân đáp ngôn, “Ngã phụ tiên Xá-vệ thành trung đệ nhất trưởng giả, phụ mẫu cư gia, đô dĩ tử tận, vô sở y hỗ, thị dĩ cùng phạp.” Thiện Quang vấn ngôn, “Nhữ kim pha tri cố trạch xử bất?” Đáp ngôn, “Tri xứ, viên thất hủy hoại, toại hữu không địa.” Thiện Quang tiện tức dữ phu tương tương, vãng cố xá sở, chu lịch án hành, tùy kì hành xứ, kì địa tự hãm, địa trung phục tàng, tự nhiên phát xuất, tức dĩ trân bảo, cố nhân tác xá, vị doanh nhất nguyệt, cung thất ốc trạch, đô tất thành tựu, cung nhân kĩ nữ, sung mãn kì trung, nô tì bộc sử, bất khả xưng kế.  
Vương tốt ức niệm, “Ngã nữ Thiện Quang, vân hà sanh hoạt?” Hữu nhân đáp ngôn, “Cung thất tiền tài, bất giảm ư vương.” Vương ngôn, “Phật ngữ chân thật, tự tác thiện ác, tự thụ kì báo.” Vương nữ tức nhật, khiển kì phu chủ, vãng thỉnh ư vương. Vương tức thụ thỉnh, kiến kì gia nội, cù?? [thảm - viêm + đăng], trang nghiêm xá trạch, du ư vương cung. Vương kiến thử dĩ, thán vị tằng hữu. thử nữ tự tri ngữ giai chân thật, nhi tác thị ngôn, “Ngã tự tác thử nghiệp, tự thụ kì báo.” 
Vương vãng vấn Phật, “Thử nữ tiên thế, tác hà phúc nghiệp, đắc sanh vương gia, thân hữu quang minh?”  
Phật đáp vương ngôn, “Quá khứ cửu thập nhất kiếp, hữu Phật danh Tì-bà-thi. Bỉ thời hữu vương danh viết Bàn-đầu, vương hữu đệ nhất phu nhân. Tì-bà-thi Phật nhập niết-bàn hậu, Bàn-đầu vương dĩ Phật xá lợi khởi thất bảo tháp. Vương đệ nhất phu nhân, dĩ thiên quan phất sức, trước Tì-bà-thi Phật tượng đính thượng, dĩ thiên quan trung như ý châu, trước ư tranh đầu, quang minh chiếu thế, nhân phát nguyện ngôn, ‘Sử ngã tương lai thân hữu quang minh, tử ma kim sắc, tôn vinh hào quý, mạc đọa tam ác bát nan chi xứ.’
“Nhĩ thời vương đệ nhất phu nhân giả, kim Thiện Quang thị. Ca-diếp Phật thời, phục dĩ hào thiện, cung dưỡng Ca-diếp Như Lai cập tứ đại thanh văn. Phu chủ già đoạn, phụ khuyến thỉnh ngôn, ‘Mạc đoạn tuyệt ngã, ngã kim dĩ thỉnh, sử đắc sung túc.’ Phu hoàn thính phụ, cung dưỡng đắc cật. Nhĩ thời phu giả, kim nhật phu thị. Nhĩ thời phụ giả, kim nhật phụ thị. Phu dĩ nhĩ thời già phụ chi cố hằng thường bần cùng, dĩ hoàn thính cố, yếu nhân kì phụ, đắc đại phú quý; vô kì phụ thì, hậu hoàn bần tiện. Thiện ác nghiệp truy, vị tằng vi thác.” 
Vương văn Phật sở thuyết, thâm đạt hành nghiệp, bất tự căng đại, thâm sanh tín ngộ, hoan hỉ nhi khứ.  

  
雜寶藏經第2卷

Comments

Popular Posts

58. Vợ Chồng Trưởng Giả Tạo Tác Phù Đồ Sau Sanh Lên Trời

Truyện 58. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 5  Nước Xá-vệ có vị trưởng giả hay xây phù đồ và tăng phường, trưởng giả bị bệnh, mệnh chung sanh lên cõi trời Tam Thập Tam. Người vợ thương nhớ chồng, sầu ưu khổ não, vì thương nhớ nên giữ gìn phù đồ và tăng phường như lúc chồng còn sống. Người chồng ở trên trời tự quán sát, “Mình nhờ nhân duyên chi sanh lên cõi trời này?” Biết là nhờ công đức tạo tác tháp tự mà đắc sanh lên trời. Thấy thân mình là thân nhà trời, tâm sanh hoan hỉ, thường niệm tháp tự. Dùng thiên nhãn xem tháp tự của mình tạo nay ai chăm. Liền thấy vợ mình ngày đêm nhớ chồng, ưu sầu khổ não, lại vì chồng mà tu trị tháp tự. Người chồng niệm, “Vợ mình đối với mình có công đức rất lớn, nay phải xuống đó hỏi thăm an ủi.”  Liền từ trời giáng xuống bên vợ, nói vợ: “Em ưu sầu quá, do trong lòng nhớ anh.” Vợ hỏi, “Ông là ai mà khuyến gián tôi.” Đáp, “Anh là chồng em đây, nhờ nhân duyên xây tăng phường và tháp tự mà đắc sanh lên trời Tam Thập Tam, thấy em tinh cần chăm sóc tháp tự nên...

108. Tế Thần Cây

Truyện 108. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có ông già, nhà cự phú, rất thích ăn thịt nên bày cách dối gạt, chỉ một cây đầu ruộng nói bầy con rằng “Gia nghiệp ta sở dĩ hài hòa, phú túc là nhờ ân phúc thần cây này, nay các con nên bắt dê trong bầy để tế thần ấy.” Con ông ấy theo lời cha dạy liền giết dê cúng báo ơn cây ấy, dưới gốc cây còn lập am tế trời. Người cha về sau thọ tận mệnh chung, bị hành nghiệp truy bức, sanh về trong bây dê nhà mình. Gặp lúc con mình muốn tế thần cây nên bắt một con dê, bắt phải cha mình, đem đi định giết. Dê bèn cười be be mà nói rằng, “Cây này nào có thần linh. Ta thời trước do ham ăn thịt nên gạt các con tế cây, rồi cùng các con ăn thịt này. Nay đền tội ác, tự mình phải chịu trước tiên.” Lúc ấy có một la-hán đi tới khất thực, thấy người cha quá cố chịu thân dê, nên cho người con trưởng mượn đạo nhãn để tự quan sát, mới biết đó là cha mình, trong lòng ôm mối áo não, liền hủy thần cây, sám hối tội quá và bắt đầu tu phúc, chẳng còn sát sanh nữa. Văn ...

109. Người đàn bà chán dục xuất gia

Truyện 109. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có người đàn bà đẹp tuyệt trần, xuất gia tu theo pháp của ngoại đạo. Có người nói, “Dung nhan như vậy thời ở tục chứ vì sao xuất gia?” Bà đáp, “Như tôi hôm nay không phải là không đẹp, chẳng qua mới đây chán ghét dâm dục nên xuất gia. Lúc tôi còn tại gia nhờ đẹp mà sớm có thân phận, còn trẻ đã sinh con trai. Con tôi lớn lên khôi ngô không ai bằng, tự nhiên hóa ra tiều tụy như người có bệnh. Tôi hỏi vì sao bệnh thời nó không chịu đáp, hỏi mãi không thôi nó bất đắc dĩ nói, “Con không nói là vì sợ không toàn mạng, chừ nói ra đây thời chẳng còn mặt mũi chi nữa.” Rồi nó nói, “Con muốn dâm dục với mẹ, vì không được nên sinh bệnh.” Mẹ liền nói, “Tự cổ chí kim đời nào có chuyện đó?” Rồi tự nhủ, “Nếu mình không chìu thời chết mất con, nay đành phải nghịch đạo mà giữ mạng nó.” Bèn kêu đứa con lại cho nó thỏa lòng dục. Đứa con kéo lên giường thời mặt đất nứt toác, nó đang sống rớt thẳng xuống dưới, tôi kinh bố quá, đưa tay ra kéo, bắt được tóc nó. T...

107. Cầu Làm Thiên Chủ

Truyện 107. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Ngày xưa có một bà-la-môn thờ Trời Ma-thất, ngày đêm phụng sự. Trời ấy hỏi, “Ông cầu chi?” Bà-la-môn đáp, “Tôi cầu làm chủ tế trời.” Trời nói, “Nhà kia có bầy trâu, ông tới hỏi con đi đầu đàn ấy.” Liền theo lời của trời, tới hỏi trâu ấy, “Ngươi nay lấy chi làm khổ, lấy chi làm sướng?” Trâu liền đáp, “Khổ cùng cực, hai bên sườn bị ép, củi nặng oằn lưng, kéo khung giá, chở xe nặng mà không được nghỉ.” Người ấy lại hỏi, “Ngươi vì nhân duyên chi mà chịu thân trâu này?” Trâu liền đáp, “Tôi trước làm thiên chủ, phóng túng làm xằng, xài xể đồ tế trời, mệnh chung làm trâu, chịu khổ não này.” Nghe lời ấy rồi liền trở về nhà trời. Trời hỏi, “Ông nay còn muốn làm thiên chủ nữa không?” Bà-la-môn đáp, “Tôi thấy việc đó, thật không dám làm thiên chủ.” Trời nói, “Người ta làm thiện ác thì tự mà chịu lấy quả báo của việc mình làm.” Bà-la-môn sám hối sai lầm của mình, quay về tu các thiện hạnh.   Văn    雜寶藏經第2卷 https://tripitaka.cbeta.org