Skip to main content

Posts

36. T0208

Dụ 36. Chúng Kinh Tuyển Tạp Thí Dụ  Xưa có bà mẹ già chỉ có một người con trai, nó bị bệnh mà chết, đưa tới chỗ thâm u, cất tử thi xong bi ai không nguôi, nghĩ bụng, ‘Chỉ có một đứa con để dự bị tuổi già, mà nay nó bỏ mà đi, mình còn sống làm chi nữa?’ Nghĩ vậy rồi không quay về nữa, định để cho vong mạng cùng một chỗ, không thiết ăn uống đã bốn năm ngày. Phật dùng trí huệ nhìn thấy, dẫn năm trăm tì-khâu đi tới chỗ thâm u ấy. Bà mẹ già từ xa nhìn thấy Phật đi tới, ánh sáng uy thần rực rỡ, đang mơ màng bỗng tỉnh dậy, đi tới trước Phật tác lễ rồi đứng dậy. Phật hỏi bà sao ở nơi u tối đó. Đáp rằng, ‘Thế Tôn, tôi chỉ có một đứa con nó bỏ tôi mà đi rồi, một lòng thương nó, muốn chết chung với nó một chỗ.’ Phật hỏi bà, ‘Muốn làm cho con sống lại không?’ Bà vui lên, ‘Thật muốn lắm, Thế Tôn!’ Phật bảo, ‘Đi kiếm hương hỏa lành về đây, tôi sẽ chú nguyện cho con bà sống lại.’ Phật lại nhắn bà lấy cho được hương hỏa của nhà không có ai chết. Vậy là lão mẫu liền đi tìm xin lửa, hễ thấy ai là hỏ...

35. T0208

Dụ 35. Chúng Kinh Tuyển Tạp Thí Dụ  Xưa lúc Phật tại thế, có một ưu-bà-di sớm tối tới chỗ Phật chí thành cung dưỡng chưa một lần lơ là. Phật biết việc ấy, hỏi chí nguyện muốn cầu chi thì bạch Phật, “Nếu có phúc báo thì nguyện đời nay sanh bốn đứa con trai.” Phật hỏi, “Cầu bốn con trai để làm chi?” Ưu-bà-di nói, “Khi bốn con lớn lên thì cho một đứa chuyên làm ăn buôn bán để mà tích tụ tài sản, một đứa học điền nông nuôi gia súc để tích tụ lục súc và ngũ cốc, một đứa theo quan lộ hưởng lộc vua che chở gia thất, một đứa muốn cho xuất gia làm sa-môn, đạo nghiệp thành tựu sẽ trở về độ cha mẹ và mọi người. Cầu bốn con trai chính là vì vậy!” Phật bảo, “Cho bà đắc sở nguyện.” Ưu-bà-di hớn hở tác lễ Phật rồi về.  Sau sanh một người con trai, thông minh hiệt tuệ, mẹ thương con thế gian không ai bằng. Người con sau lớn lên hỏi mẹ, “Sao lòng mẹ từ ái sâu đậm chưa ai hề bằng như vậy?” Mẹ nói con, “Bổn nguyện mẹ là sinh bốn người con, chừ chỉ được mình con nên dồn hết tình thương cho con, n...

34. T0208

Dụ 34. Chúng Kinh Tuyển Tạp Thí Dụ  Sau Phật bát-niết-bàn một trăm năm có vị quốc vương phụng sự thiên thần, nhân một lễ tế tự rất lớn dùng trâu, dê, heo, chó, gà mỗi thứ một trăm con, giao cho nhà bếp đồ sát. Trong đám nhà bếp có một ưu-bà-tắc nói, “Tôi trì Phật giới không sát sanh được.” Trưởng giám nhà bếp rất tức giận, tâu vua trừng trị. Vua hỏi, “Ngươi quyết trái lệnh ta hay sao!” Người làm bếp đáp, “Thần là đệ tử Phật, đã thụ trì ngũ giới, thà sát thân chứ không phạm Phật giới sát sanh được. Nếu theo lệnh vua phạm sát giới chết đọa địa ngục, chịu tội cự ức vạn năm mới hết, ra khỏi địa ngục lại thường đoản mệnh. Trì giới không sứt mẻ tuy bị vua tru diệt, nhưng chết chuyển sinh lên cõi trời, trên trời hưởng phúc, sở nguyện tự nhiên thành, cứ cho hôm nay phải chết, thì thân này sẽ chuyển sinh lên trời. Phúc tội báo ứng, hai đường xa nhau lắm. Thần vì vậy mà thà chết không phạm giới!” Vua phán, “Cho ngươi bảy ngày, dùng voi giày xéo cho chết, nếu không chết mới tín lời ngươi nói ...

33. T0208

Dụ 33. Chúng Kinh Tuyển Tạp Thí Dụ  Xưa có hai người bạn thân nhau, ăn ở với nhau chưa hề ai mất lòng ai. Sau một người phạm tội, tội nặng phải xử tử, bèn trốn tới chỗ bạn mình. Người bạn ấy không mở cửa cho vào, còn hỏi ngược, “Khanh là ai?” Đáp, “Tôi là bạn của ông đây, phải tội nên tới đây trốn!” Người bạn nói nói, “Trước đây chúng ta là bạn, có việc nguy cấp thì ai đi đường nấy, không cho ông vào!” Người kia rất thất vọng, tự niệm, “Người ta lúc vui vẻ thì qua lại tới lui, ăn uống không lìa nhau, vì sao lúc nguy cấp lại bỏ mặc nhau như vậy? Tình nghĩa như vậy có dày không?” Bèn bỏ đi định vô núi.  Có một người bạn lành, đi tới chỗ người ấy, người ấy mở cửa đón vào che giấu, nói rằng, “Khanh với tôi tuy sơ, vẫn đưa anh vào chỗ an ẩn.” Bèn lấy xe ra, tải trân bảo, đích thân mình đưa sang nước khác, giới thiệu với vua và chư trưởng giả nước kia, làm cung thất cho, lập điền trạch, cung cấp tài bảo hết thảy rồi mới từ biệt mà về. Phật lúc ấy thấy người đó bèn dẫn làm thí dụ, “K...

32. T0208

Dụ 32. Chúng Kinh Tuyển Tạp Thí Dụ  Xưa nước Ba-la-nại có năm trăm người mù, đi khắp khất thực, gặp lúc cơ kiệm không xin được chi, bàn với nhau. “Phật ở Xá-vệ dạy cho người ta biết huệ thí, sang nước đó sẽ cứu được mệnh.” Mọi người nhất trí, “Phải thuê một người dắt sang.” Năm trăm người mù mỗi người bỏ ra một ngân tiền, người được thuê hứa dắt sang nước kia, giao kèo xong lên đường. Người được thuê đó nói đoàn người mù, “Chỗ ni ác hiểm rình rập, mấy ông có nhiêu tiền đưa hết tôi, lỡ gặp khấu tặc tôi cất cho.” Đoàn người mù đưa hết tiền cho người kia, hắn cầm được tiền xong dông thẳng. Cả đoàn mù loanh quanh mấy ngày, vừa đói khát vừa không biết đường, cùng nhau quy mệnh về Phật, lời rằng, “Xin Phật thần thánh dũ lòng thương cho chúng tôi thoát khỏi nạn này.” Hốt nhiên Phật dùng thần túc hiện ra trước mặt, lấy tay xoa đầu những người mù, ai nấy đều được sáng mắt, đói khát được no đủ. Năm trăm người vui mừng, sung sướng xin làm đệ tử Phật. Tóc râu tự rụng, y bát và pháp phục tự nhi...

31. T0208

Dụ 31. Chúng Kinh Tuyển Tạp Thí Dụ  Xưa có đoàn khách buôn đi biển tìm châu báu, gặp đại long thần, toàn bộ chiếc thuyền như muốn lật, ai cũng kinh khiếp. Long thần hỏi, “Có phải mấy ông đi sang nước kia không?” Đáp, “Từng đi qua đó.” Long thần trao cho một cái trứng to như cái bình năm thăng, “Mấy ông cầm cái trứng này vô trong chợ nước kia chôn dưới gốc cây. Nếu không, về ta sẽ giết chết.” Những người kia hứa khả. Sau đó đi qua nước kia chôn cái trứng dưới một gốc cây trong chợ. Từ đó trở đi, nước ấy nhiều tai họa và dịch bệnh. Quốc vương triệu đạo sư về bói, đạo sư nói rằng trong nước có trứng mãng xà, gây tai họa dịch bệnh. Liền đào lên đem đốt, tức thì hết bệnh. Đoàn thương khách sau về biển, gặp lại long thần, long thần hỏi lại sự trạng. Thương khách đáp, “Đã chôn trứng trong chợ như ngài chỉ giáo, trong nước nổi dịch bệnh rất nhiều, vua triệu Phạm-chí tới chiêm bốc, đào lên đốt, bệnh tật hết sạch.” Long thần nói, “Ta hận không giết được bọn nô bối đó.” Thuyền nhân hỏi thần, ...

30 .T0208

Dụ 30. Chúng Kinh Tuyển Tạp Thí Dụ  Xưa có người con nhà đồ tể muốn cung dưỡng đạo nhân, do làm nghề ác nên không ai tới. Sau thấy có sa-môn tân học, uy nghi tường tự, thỉnh về nhà đãi nhiều món ăn thượng hạng, cơm xong còn thỉnh đạo nhân ấy rằng, “Nguyện suốt đời tới nhà tôi thọ thực.” Đạo nhân liền nhận lời. Qua lại thời gian lâu, cho dù thấy nhà kia sát sinh trước mặt mình cũng không dám chê trách. Vài năm sau, người cha nhà đồ tể ấy chết làm quỷ trên sông, dùng đao cứa thân, cứ lành thì cứa lại. Đạo nhân qua sông, quỷ giữ thuyền lại nói, “Đánh chìm đạo nhân xuống sông mới được đi.” Thuyền nhân kinh bố. Quỷ kể, “Nhà tôi trước cung dưỡng đạo nhân này, nhiều năm mà không răn tôi sát sanh, nay chịu họa này, tức giận nên muốn làm vậy!” Thuyền nhân đáp, “Sát sanh còn chịu họa như vậy, huống hồ là đạo nhân!” Quỷ đáp, “Tôi biết vậy. Chẳng qua giận quá mới vậy. Nếu năng vì tôi bố thí, tác phúc, gọi tên mà chú nguyện, tôi sẽ buông cho.” Thuyền nhân hứa sẽ tác phúc cho, quỷ liền thả cho đ...