Skip to main content

Hai điều tôi ghét nhất trong chữ Hán

Thứ nhất, là chữ giản thể. Chữ phồn thể có những quy tắc thành hình riêng, mà sang chữ giản thể thì mọi quy tắc đều mất hết, thành ra không phải chữ giản thể giúp cho người học dễ nhớ và nhớ lâu. Nó làm loạn trí nhớ người học thì đúng hơn. Một điểm nữa là nó xấu, nhìn chữ phồn thể thấy giống người đĩnh đạc, có đủ tứ chi, còn chữ phồn thể giống người què, không cụt tay thì cụt chân. Bởi vậy có ai chơi thư pháp mà viết chữ giản thể. Cái tệ nhất của chữ giản thể là nó làm vướng cuộc đời. Cộng sản Trung Quốc muốn tạo một thứ chữ dễ viết, dễ nhớ để phổ cập giáo dục. Chỉ có điều sách vở kinh điển đều chép bằng phồn thể, và người học muốn thành tài thâm sâu thì thường học tận gốc, họ sẽ học phồn thể, cũng như học văn ngôn văn chứ không chỉ dừng riêng ở bạch thoại. Chỉ những người hài lòng với học thức nông cạn mới dừng lại ở chữ giản thể. Cộng sản Trung Quốc muốn tạo dấu ấn trên lịch sử văn hóa Trung Hoa, nhưng mà động cơ của họ là động cơ quyền lực chứ không phải động cơ văn hóa; sản phẩm của họ không phải từ trí tuệ mà ra, nó từ sự áp đặt bạo lực, từ cuồng vọng mà ra. Chữ giản thể rồi cùng bị xóa bỏ, khi chế độ cộng sản này sụp.
Thứ hai, là lối phiên âm danh từ ngoại quốc của họ. Nước Nga phiên âm là Nga La Tư (俄羅斯), Argentina phiên âm là A Căn Đình, Cocacola: Khả Khẩu Khả Lạc (可口可樂), Google: Cốc Ca (谷歌). Những danh từ riêng của họ, như tên người, tên đất đặt trong câu nếu không có kiến thức, kinh nghiệm thì không nhận ra được, vì không có dấu hiệu, chẳng hạn như viết hoa lên như chữ cái Latin. Sao họ không để phiên âm Latin của những danh từ nước ngoài cho người học dễ nhận biết? Ở điểm này chữ Hán đã khó lại khó thêm, tôi ghét điều này là vì vậy. Có lẽ rồi cũng phải mất công làm quen với lối phiên âm này, như phải chịu khó học chữ giản thể vậy, nếu muốn gọi là thạo chữ Hán.

Tất nhiên, chữ Hán nó có những điểm dễ thương của nó. Như đối với người Việt, thì âm Hán-Việt nghe rất thanh tao, sang trọng; nó lại tinh xác. Dùng chữ Hán mà làm văn thì bài văn khoác lên vẻ long trọng và nghiêm túc, tất nhiên phải giỏi chữ Hán mới dùng chữ Hán-Việt được. Bạn nào chần chứ chưa quyết học chữ Hán thì sấn ngay vào đi, thập niên bất đáo - ngày xưa mấy cụ nói vậy vì thiếu sách, thiếu phương tiện. Ngày nay lên Internet tìm là có, hiềm cái không được chọn lọc, thành ra phải kiên nhẫn, mò mẫm rồi cũng vỡ ra hết. Không học chữ Hán thì chưa thể nói là hiểu được hết tiếng Việt. Người Việt mà không hiểu tiếng Việt thì có dám khoe mình văn minh không, như mấy người cộng sản cứ hễ mở miệng là Việt Nam bốn ngàn năm văn hiến?

Comments

Popular Posts

58. Vợ Chồng Trưởng Giả Tạo Tác Phù Đồ Sau Sanh Lên Trời

Truyện 58. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 5  Nước Xá-vệ có vị trưởng giả hay xây phù đồ và tăng phường, trưởng giả bị bệnh, mệnh chung sanh lên cõi trời Tam Thập Tam. Người vợ thương nhớ chồng, sầu ưu khổ não, vì thương nhớ nên giữ gìn phù đồ và tăng phường như lúc chồng còn sống. Người chồng ở trên trời tự quán sát, “Mình nhờ nhân duyên chi sanh lên cõi trời này?” Biết là nhờ công đức tạo tác tháp tự mà đắc sanh lên trời. Thấy thân mình là thân nhà trời, tâm sanh hoan hỉ, thường niệm tháp tự. Dùng thiên nhãn xem tháp tự của mình tạo nay ai chăm. Liền thấy vợ mình ngày đêm nhớ chồng, ưu sầu khổ não, lại vì chồng mà tu trị tháp tự. Người chồng niệm, “Vợ mình đối với mình có công đức rất lớn, nay phải xuống đó hỏi thăm an ủi.”  Liền từ trời giáng xuống bên vợ, nói vợ: “Em ưu sầu quá, do trong lòng nhớ anh.” Vợ hỏi, “Ông là ai mà khuyến gián tôi.” Đáp, “Anh là chồng em đây, nhờ nhân duyên xây tăng phường và tháp tự mà đắc sanh lên trời Tam Thập Tam, thấy em tinh cần chăm sóc tháp tự nên...

108. Tế Thần Cây

Truyện 108. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có ông già, nhà cự phú, rất thích ăn thịt nên bày cách dối gạt, chỉ một cây đầu ruộng nói bầy con rằng “Gia nghiệp ta sở dĩ hài hòa, phú túc là nhờ ân phúc thần cây này, nay các con nên bắt dê trong bầy để tế thần ấy.” Con ông ấy theo lời cha dạy liền giết dê cúng báo ơn cây ấy, dưới gốc cây còn lập am tế trời. Người cha về sau thọ tận mệnh chung, bị hành nghiệp truy bức, sanh về trong bây dê nhà mình. Gặp lúc con mình muốn tế thần cây nên bắt một con dê, bắt phải cha mình, đem đi định giết. Dê bèn cười be be mà nói rằng, “Cây này nào có thần linh. Ta thời trước do ham ăn thịt nên gạt các con tế cây, rồi cùng các con ăn thịt này. Nay đền tội ác, tự mình phải chịu trước tiên.” Lúc ấy có một la-hán đi tới khất thực, thấy người cha quá cố chịu thân dê, nên cho người con trưởng mượn đạo nhãn để tự quan sát, mới biết đó là cha mình, trong lòng ôm mối áo não, liền hủy thần cây, sám hối tội quá và bắt đầu tu phúc, chẳng còn sát sanh nữa. Văn ...

109. Người đàn bà chán dục xuất gia

Truyện 109. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Xưa có người đàn bà đẹp tuyệt trần, xuất gia tu theo pháp của ngoại đạo. Có người nói, “Dung nhan như vậy thời ở tục chứ vì sao xuất gia?” Bà đáp, “Như tôi hôm nay không phải là không đẹp, chẳng qua mới đây chán ghét dâm dục nên xuất gia. Lúc tôi còn tại gia nhờ đẹp mà sớm có thân phận, còn trẻ đã sinh con trai. Con tôi lớn lên khôi ngô không ai bằng, tự nhiên hóa ra tiều tụy như người có bệnh. Tôi hỏi vì sao bệnh thời nó không chịu đáp, hỏi mãi không thôi nó bất đắc dĩ nói, “Con không nói là vì sợ không toàn mạng, chừ nói ra đây thời chẳng còn mặt mũi chi nữa.” Rồi nó nói, “Con muốn dâm dục với mẹ, vì không được nên sinh bệnh.” Mẹ liền nói, “Tự cổ chí kim đời nào có chuyện đó?” Rồi tự nhủ, “Nếu mình không chìu thời chết mất con, nay đành phải nghịch đạo mà giữ mạng nó.” Bèn kêu đứa con lại cho nó thỏa lòng dục. Đứa con kéo lên giường thời mặt đất nứt toác, nó đang sống rớt thẳng xuống dưới, tôi kinh bố quá, đưa tay ra kéo, bắt được tóc nó. T...

107. Cầu Làm Thiên Chủ

Truyện 107. Tạp Bảo Tạng Kinh Quyển 9.  Ngày xưa có một bà-la-môn thờ Trời Ma-thất, ngày đêm phụng sự. Trời ấy hỏi, “Ông cầu chi?” Bà-la-môn đáp, “Tôi cầu làm chủ tế trời.” Trời nói, “Nhà kia có bầy trâu, ông tới hỏi con đi đầu đàn ấy.” Liền theo lời của trời, tới hỏi trâu ấy, “Ngươi nay lấy chi làm khổ, lấy chi làm sướng?” Trâu liền đáp, “Khổ cùng cực, hai bên sườn bị ép, củi nặng oằn lưng, kéo khung giá, chở xe nặng mà không được nghỉ.” Người ấy lại hỏi, “Ngươi vì nhân duyên chi mà chịu thân trâu này?” Trâu liền đáp, “Tôi trước làm thiên chủ, phóng túng làm xằng, xài xể đồ tế trời, mệnh chung làm trâu, chịu khổ não này.” Nghe lời ấy rồi liền trở về nhà trời. Trời hỏi, “Ông nay còn muốn làm thiên chủ nữa không?” Bà-la-môn đáp, “Tôi thấy việc đó, thật không dám làm thiên chủ.” Trời nói, “Người ta làm thiện ác thì tự mà chịu lấy quả báo của việc mình làm.” Bà-la-môn sám hối sai lầm của mình, quay về tu các thiện hạnh.   Văn    雜寶藏經第2卷 https://tripitaka.cbeta.org